GIỚI THIỆU SÁCH

  • Etta và Otto và Russell và... Emma Hooper Một buổi sáng nọ Otto tỉnh dậy không thấy vợ mình đâu cả. Etta bỏ đi với một lời nhắn cho chồng: "Em ra biển đây. Từ bé đến giờ em không biết biển là gì. Em sẽ cố gắng nhớ đường về." Câu chuyện kể về một chuyến hành trình vô cùng táo bạo của Etta, một cụ bà 83 tuổi mắc chứng hay quên, đi bộ đến miền Đông Canada để nhìn thấy biển cả, để tự hoàn thành ước mơ từ thuở ấu thơ. Cùng đi với bà là James, một con sói biết nói đã trở thành bạn đồng hành của bà. Russell, ông hàng xóm, cũng là cậu bé đã đem lòng yêu Etta ngày xưa, vì quá lo lắng cho bà nên đã lên đường hướng về phía Đông để tìm bà. Và cuộc hành trình của Etta trở nên nổi tiếng khi một nhiếp ảnh gia đăng tấm ảnh bà cụ đi bộ cùng con sói lên báo. Etta đãng trí, tưng tửng, mỗi ngày bước đi trên con đường hướng về biển cả; Otto tin tưởng vào vợ mình, ở nhà chờ đợi, làm những món ăn theo công thức vợ để lại, và viết những lá thư cho vợ nhưng không bao giờ gửi; Russell, một chân bị liệt, rong ruổi trên chiếc xe tải cà tàng lần theo dấu vết của người phụ nữ ông yêu; và James, con sói đã không ăn thịt Etta khi bà ngủ mà trở thành bạn đồng hành với bà trong chuyến phiêu lưu này. Hiện tại và quá khứ đan xen, thời thơ ấu của các nhân vật được hé lộ cùng với chuyến phiêu lưu ở hiện tại của họ.
    ...
  • Nhật ký mèo khôn Tamara Kriukova Đố bạn, lũ mèo nghĩ gì khi quyết định dùng móng thử thách độ bền của bộ sofa da, tè bậy lên dép, làm đỗ vỡ chậu hoa, vắt vẻo trên nóc tủ lạnh, ăn vụng trong bếp, cãi cọ rồi tặng chó hàng xóm vết cào dài lên mõm...?Liệu mèo xinh mắt hồng có sung sướng như chủ nó hay bực bội khi bị đăng ảnh và clip ngớ ngẩn lên mạng xã hội, rồi lập tức thành sao Internet...? Mèo mắt xanh kia, mi sở hữu siêu năng lực gì mà dù mi ưỡn ẹo, oái oăm, phiền phức biết bao nhiêu các cô đây vẫn phải yêu chiều mi ôm ấp mi vuốt ve mi vô điều kiện? ... Bạn yêu mèo thân mến, đọc xong cuốn sách, nhất định bạn sẽ được thỏa mãn những thắc mắc trên và rồi yêu mèo nhà mình theo một cách hoàn toàn khác. Để biết đâu, bạn cũng sẽ được nhắc đến trong một cuốn Nhật ký mèo khôn thì sao?
    ...
  • Người đàn ông mang tên Ove Fredrik Backman Người đàn ông mang tên Ove năm nay năm mươi chín tuổi. Ông là kiểu người hay chỉ thẳng mặt những kẻ mà ông không ưa như thể họ là bọn ăn trộm và ngón trỏ của ông là cây đèn pin của cảnh sát. Ove tin tất cả những người ở nơi ông sống đều kém cỏi, ngu dốt và không đáng làm hàng xóm của ông. Ove nguyên tắc, cứng nhắc, cấm cảu và cay nghiệt. Người đàn ông mang tên Ove lên kế hoạch tự tử. Nhưng những nỗ lực của ông liên tiếp bị phá đám. Bắt đầu từ việc một buổi sáng, một cặp đôi trẻ trung hay chuyện với hai đứa con cũng hay chuyện không kém chuyển đến gần nhà Ove và vô tình lùi xe đâm sầm vào tường nhà ông. Rồi đến con mèo hoang nhếch nhác, tình bạn không ngờ... cuộc sống của ông già mang tên Ove thay đổi hoàn toàn. Mang chất trào lộng duyên dáng kiểu Bắc Âu nhưng cũng tràn đầy tính nhân văn, cuốn sách trở thành một hiện tượng toàn cầu với gần 3 triệu bản in được bán ra, và được dịch sang 40 ngôn ngữ. Bộ phim cùng tên chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết đã được đề cử ở hạng mục phim nói tiếng nước ngoài hay nhất tại Oscar 2017.
    ...
  • Bao điều không nói Celeste Ng Lydia đã chết. Nhưng gia đình cô vẫn chưa biết điều này. Đó là mở đầu của cuốn tiểu thuyết về một gia đình lai Mỹ - Á sống tại thị trấn nhỏ ở Ohio năm 1970. Lydia là đứa con mà ông bà Lee rất mực yêu thương, và cô được kỳ vọng sẽ hoàn thành những giấc mơ dang dở của cha mẹ mình. Nhưng cuộc đời không phải luôn bằng phẳng. Cái chết của Lydia đã làm đảo lộn mọi dự định cũng như phá vỡ sự cân bằng mong manh của gia đình cô. Trong quá trình đi tìm manh mối về cái chết của Lydia, những bí mật của gia đình Lee dần được hé lộ... Cuốn tiểu thuyết không đơn thuần kể về một án mạng, nó còn là câu chuyện xúc động về gia đình, về ước mơ, khát khao và lầm lỗi. Đặc biệt, sự giằng xé trong những thân phận ngụ cư, loay hoay tìm giấc mơ nơi Miền đất hứa, cũng là một điểm nhấn kéo dài âm ỉ trong suốt mạch truyện, đầy day dứt và xót xa.
    ...
  • Phế tích tráng lệ Jess Walter Câu chuyện khởi đầu năm 1962 ở một thị trấn nhỏ bên bờ biển nước Ý có tên Porto Vergogna. Ở đó chàng thanh niên tên là Pasquale Tursi sống với bà mẹ tàn tật và cô chị Valeria. Thị trấn chỉ là tập hợp khoảng mấy chục ngôi nhà sơn trắng cùng một tháp chuông bỏ hoang, và trung tâm thương mại duy nhất của nó là khách sạn và quán cà phê do nhà Pasquale làm chủ. Chàng trai trẻ Pasquale Tursi nuôi mộng biến nơi đây thành khu nghỉ dưỡng sầm uất bậc nhất nước Ý. Nhưng người khách nước ngoài duy nhất từng nghỉ lại đây là một cựu binh Mỹ có tên Alvis Bender. Ông ta tới đây mỗi năm hai tuần để viết một cuốn sách mà mãi vẫn chỉ xong được chương mở đầu. Cho đến một ngày, một nàng diễn viên xinh đẹp Dee Morray tới nghỉ tại khách sạn nhà Pasquale. Chàng trai trẻ Pasquale phải lòng cô gái ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mọi chuyện thay đổi từ đó.Phế tích tráng lệ là chuyến đi đầy màu sắc qua nước Ý thập niên 60 và Hollywood hiện đại. Câu chuyện diễn tiến trong mấy thập niên với đời sống phức tạp của khoảng mấy chục nhân vật cũng đầy màu sắc. Các câu chuyện được xen kẽ bằng chương mở đầu trong cuốn sách của người cựu binh Mỹ, phần đầu cuốn hồi ký của một nhà làm phim Mỹ bất đắc chí và một vở kịch. Tất cả kết nối lại thành một cuốn tiểu thuyết đẹp đẽ, hài hước, giàu tình cảm.
    ...
  • Cuộc chơi nhan sắc - Những... Nhiều tác giả Trong tập truyện này, chúng tôi tuyển chọn truyện ngắn của những tác giả hiện đại Nga viết về ngày lễ yêu thích của đất nước, ngày quốc tế phụ nữ mùng 8 tháng Ba. Chúng tôi lựa chọn các tác giả viết ở những thể loại khác nhau, vì ngày lễ này kết nối tất cả chúng ta, độc giả của nhiều khuynh hướng đọc. Trong số đó có cây bút trinh thám gạo cội Darya Dontsova, có tác giả những áng văn nghiêm túc Maria Voronova, đồng thời cả những cây bút viết chuyện tình cảm hài hước như Yulia Klimova hay viết về đề tài đương đại và thế sự xã hội như Irina Kritskaya, có cả những tác giả mới bắt đầu nghiệp viết nhưng không kém tài hoa như Anna Khrustalyova, Elena Nesterina... Tuyển tập này sẽ là một sự kế thừa liên kết, như người ta thường nói "Mọi thể loại văn học đều thú vị trừ những gì buồn chán". Mỗi câu chuyện trong tuyển tập là một mảnh ghép đời sống hiện đại Nga và chúng tôi hi vọng, bên cạnh các tác phẩm văn chương "nghiêm túc" thì những tếu táo hài hước, những câu chuyện đời thường cũng tìm được chỗ đứng trong lòng người đọc.
    ...
  • Đêm hồng hoang René Barjavel Khi đoàn thám hiểm Pháp ở Nam cực thông báo về dấu tích của một nền văn minh 900,000 năm, các nhà khoa học trên khắp thế giới họp nhau lại cùng khám phá và hướng dẫn đoàn. Toàn bộ hành tinh nhìn qua truyền hình vệ tinh toàn cầu, hiện ra thật đẹp đẽ, rồi các nhà thám hiểm phát hiện ra căn phòng có một người đàn ông và phụ nữ đang trong tình trạng thực vật. Người phụ nữ Éléa tỉnh giấc và thông qua chiếc máy phiên dịch cô kể về thế giới của mình, về mình và về Païkan chồng cô, và rằng chiến tranh đã hủy hoại nền văn minh của họ như thế nào. Cô cũng cho hay mình và đồng sự đang trong tình trạng thực vật có nguồn kiến thức vô cùng tiên tiến (không phải Païkan, mà là khoa học gia Coban cô không ưa chút nào), nguồn kiến thức đem đến năng lượng và thức phẩm cho toàn nhân loại không phải trả tiền mua. Tuy nhiên, các siêu cường quốc chưa sẵn sàng công bố bí mật của Éléa, tác phẩm cho thấy 900,000 năm và ngày tận thế sau đó, nhân loại vẫn chưa trưởng thành và đang sắp sửa phạm phải sai lầm một lần nữa.
    ...
  • Anders sát thủ cùng bè lũ Jonas Jonasson Tác phẩm hài hước theo phong cách sâu cay quen thuộc, mà vẫn hết sức nhân văn. Ba nhân vật bị xã hội gạt xuống đáy: Một nữ mục sư bị bạo hành từ nhỏ và ép theo con đường mình không muốn; tên lưu manh làm cho một khách sạn tình yêu, và tên sát thủ. Bộ ba căm thù xã hội này tìm mọi cách để kiếm tiền, bất kể thủ đoạn, báng bỏ vào đức tin và trục lợi từ lòng nhân ái. Trớ trêu thay, những thủ đoạn ấy dù giúp chúng kiếm được nhiều tiền nhưng rồi cũng của thiên trả địa. Cho đến một ngày chúng cũng quyết định làm hòa với cuộc đời và con người. Jonas Jonasson cũng đồng tác giả Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất, Cô gái mù chữ phá bom nguyên tử.
    ...
  • Năm em gặp anh Cecelia Ahern Từ một cô gái kiêu hãnh, thành công rực rỡ trong sự nghiệp, Jasmine đột ngột mất việc. Cô bị trầm cảm nặng nề, nhưng cũng chính nhờ một năm ở nhà theo chế độ "về vườn", cô khám phá ra những sở thích của chính mình lâu nay bị guồng quay công việc che lấp, tình cảm gia đình, xóm giềng, và tìm được một tình yêu đích thực. Truyện nhẹ nhàng, lãng mạn, sâu sắc và tinh tế trong từng chi tiết nhỏ. Cecelia Ahern là một nhà văn nổi tiếng với các truyện dài: Cảm ơn ký ức, Món quà bí ẩn, Có một nơi gọi là chốn này... viết sâu sắc và hư ảo, luôn biết cách khơi gợi để người đọc nhìn thấy những phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình.
    ...
  • Mê cung trong thư viện của... Chris Grabenstein Kyle là một trong mười hai đứa trẻ may mắn giành được tấm vé vào tham quan thư viện mới, ngay trước ngày khai trương. Mười hai đứa trẻ được thám hiểm trong thư viện đóng kín với hàng ngàn quyển sách hay, đồ ăn ngon và những trò chơi thú vị. Chỉ khác một điều, sáng hôm sau, cửa thư viện vẫn bị đóng chặt, các cô cậu bé phải dùng trí thông minh của mình để tìm đường thoát ra khỏi thư viện, dựa vào những gợi ý của Ngài Lemoncello. Kyle và những người bạn đã lần mò, tìm manh mối dựa vào những cuốn sách, những câu hỏi và trò chơi để tìm lối thoát bí mật. Người đầu tiên ra khỏi thư viện bằng lối thoát bí mật sẽ nhận được phần thưởng vô cùng quí giá và hấp dẫn từ ngài Lemoncello. Cuốn sách bao gồm những câu đố và trò chơi trí tuệ mà người đọc có thể cùng chơi với các nhân vật trong truyện. Chính điều đó làm gợi lên sự tò mò, thích thú cũng như được đồng hành cùng Kyle và các bạn đi tìm lối thoát bí mật.
    ...
  • Đồng hồ xương David Mitchell Sau những mâu thuẫn tranh cãi với mẹ, đỉnh điểm là cái tát trời giáng vì quan hệ với một thanh niên hơn mình chín tuổi, Holly Sykes 15 tuổi quyết định bỏ nhà ra đi. Cô dự định đến nhà bạn trai với bao viễn cảnh sẽ có một cuộc sống như ý. Song, giây phút cô đặt chân vào phòng và bắt gặp người bạn thân đang trên giường với bạn trai mình đã phá hủy tất cả. Từ đây Holly lang thang qua khắp các miền, khi là thực lúc chỉ là hư ảo. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai đan xen nhau. Ký ức về một Holly 7 tuổi thường nghe thấy giọng nói của ai đó trong đầu mình mà theo cách cô gọi là "Người Trên Đài" vì tưởng nhà kế bên đang mở radio hiện ra. Những nhân vật trong giấc mơ của cô dần bước ra ngoài, liên kết đến cuộc sống thực của cô một cách ma mị. Với Đồng hồ xương, người đọc sẽ kinh qua nhiều cung bậc của cảm xúc, từ những bản nhạc "Daydream beliver", "Rockn' all over the world", "American pie", ... hay "Fear of muisic" của Talking Heads từ thập niên 80 ở Anh quốc, đến những đề tài chính trị, nữ thủ tướng đầu tiên của nước Anh Margaret Thatcher, từ dãy núi Alps của Thụy Sĩ thời trung cổ tới nước Úc thế kỷ 19, từ một khách sạn ở Thượng Hải đến con phố ở Manhanttan trong một tương lai gần. Một cuốn tiểu thuyết không thể bỏ qua của tác giả David Mitchell.
    ...
  • Bản đồ mây David Mitchell Sách sử thi, khoa học viễn tưởng với sáu câu chuyện trải dài từ thế kỷ 19 đến tương lai xa. Nó cho thấy sự tác động lẫn nhau giữa hành động của cá nhân với cá nhân khác và cả nhân loại. Cái gì tạo ra kết quả? Những hành động ác & những hành động thiện.Cái gì tạo ra hành động? Niềm tin.Nếu chúng ta tin rằng nhân loại có thể vượt lên trên răng & móng vuốt, nếu chúng ta tin những chủng tộc & tín điều khác nhau có thể chia sẻ thế giới này một cách hòa bình như những trẻ mồ côi cùng chơi trên cây thầu dầu, nếu chúng ta tin các nhà lãnh đạo phải công bằng, không bạo lực, chịu trách nhiệm về quyền lực & sự giàu có của Trái đất & Đại dương được chia sẻ đồng đều, thì một thế giới như thế sẽ thành hiện thực. Tôi không ảo tưởng. Đó là thế giới khó biến thành hiện thực nhất. Những tiến bộ chật vật giành được sau nhiều thế hệ có thể mất đi chỉ với một nét bút của ngài tổng thống cận thị hay thanh kiếm của một tướng quân ngạo mạn.Tôi nghe câu trả lời của nhạc phụ. "...Adam ngây thơ, mơ mộng. Kẻ nào muốn đấu lại với con rắn nhiều đầu của bản chất con người phải trả giá một trời thương đau & gia đình hắn cũng phải trả giá cùng hắn! & chỉ đến khi trút hơi thở cuối cùng anh mới hiểu ra, cuộc đời anh tóm lại cũng chẳng hơn một giọt nước trong đại dương bao la vô tận!"Nhưng chẳng phải đại dương hình thành từ muôn vàn giọt nước đó sao?
    ...
  • Bạch Tuyết và gã thợ săn Nhiều tác giả Hoàng hậu Ravenna, trị vì vương quốc sau khi đã cưới và giết vua Magnus, phải duy trì cuộc sống của mình bằng cách hút sắc đẹp của các cô gái trẻ. Tuy nhiên để bất tử, mụ phải ăn được quả tim của Bạch Tuyết, con gái của nhà vua. Bạch Tuyết trốn thoát, Ravenna cậy đến gã thợ săn, là kẻ rành rẽ Khu Rừng Hắc Ám, đi bắt nàng về. Thế nhưng chính Bạch Tuyết, gã thợ săn và những người nổi dậy đã hợp nhau chống lại Ravenna và cân bằng lại sự sống và cái chết. Một phiên bản mới toanh ngoạn mục của truyện cổ tích, Bạch Tuyết phải tự tìm kiếm cho mình kết cuộc hạnh phúc.Nàng buộc phải lựa chọn... Hoặc chết dưới tay hoàng hậu hoặc trở thành một chiến binh.
    ...
  • Người đầu tiên trong danh sách Magdalena Witkiewicz MagdalenaWitkiewicz - tác giả các cuốn sách đã in tại Nhà xuất bản Trẻ: Trường học dành cho các bà vợ, Lâu đài cát... hiện vẫn đang là tác giả có sách bán chạy nhất của văn học Ba Lan hiện đại. Tác phẩm mới của chị - Người đầu tiên trong danh sách - là một tác phẩm ấm áp, xúc động về tình yêu, tình bạn. Thông điệp của tác phẩm: Không bao giờ là quá muộn để thay đổi một điều gì đó trong cuộc sống. Tình cảm thiêng liêng sẽ đưa con người vượt qua mọi lốc xoáy của số phận "Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng bạn vẫn còn cơ hội để thay đổi tương lai..."
    ...
  • Cô gái Đan Mạch David Ebershoff Lấy cảm hứng từ một câu chuyện phi thường có thật ở thủ đô Copenhagen của Đan Mạch vào thập niên 1920, tiểu thuyết The Danish Girl - Gô gái Đan Mạch ra mắt bạn đọc trên toàn thế giới vào năm 2000. Đó là cuộc hành trình tìm lại chính mình của cô gái xinh đẹp Lili Elbe - vốn xuất thân ban đầu là một chàng họa sĩ có tên Einar Wegener. Sự việc bắt đầu từ một ngày nọ, khi Einar được vợ - cũng là họa sĩ, nhờ đóng vai một cô gái để làm mẫu vẽ tranh. Đồng ý trước đề nghị lạ lùng này, lần đầu khoác lên người bộ váy dịu dàng, đầy quyến rũ, Einar dường như quên rằng anh đang mang hình hài của một người đàn ông và tự đắm mình vào thế giới mới lạ với muôn vàn khát khao thầm kín... Bộ phim cùng tên đã ra mắt khán giả năm 2015 và nhận được nhiều tán thưởng từ giới phê bình lẫn khán giả. David Ebershoff... đã tạo ra một thế giới trong tưởng tượng hết sức phong phú... Tác phẩm của ông là một siêu phẩm; những chi tiết về thời đại tô điểm thêm cho cốt truyện một cách tuyệt đẹp... Ebershoff đã viết nên một câu chuyện tình yêu vừa hiếm có vừa xúc động xoay quanh tình huống phải đương đầu với điều bí mật của người khác... Đây là một cuốn sách với cốt truyện phức tạp và sâu sắc... Sự thông minh và khéo léo khi khai thác "chủ đề tình yêu" đã làm cho tiểu thuyết này trở thành một hiện tượng đáng chú ý. Báo New York Times Ebershoff tôn trọng những tầng tầng lớp lớp của cảm giác mơ hồ và những day dứt âm thầm về tâm lý. Ông ấy bắt buộc chúng ta phải đào sâu suy nghĩ... Ở đó trong những trang sách này, nắp đậy của chiếc hộp bí mật về định dạng giới tính được bật mở và toàn bộ sự biến hóa trở nên hết sức chân thực. Ebershoff đã thành công trong việc sử dụng mánh lới khiến những tác giả khác phải lắc đầu chào thua. Ông ấy thuyết phục chúng ta tin vào sự phản nghịch lạ lùng, khiến chúng ta sẵn sàng bóp méo bản thân nguyên thủy để tin vào một cái tôi khác... một quá trình trầm tư suy nghĩ đầy phức tạp để tìm kiếm bản chất của việc định dạng giới tính. Tạp chí Esquire
    ...
  • Nghiệt súc Lauren Beukes Tại thành-phố-bạo-lực-nhất-nước-Mỹ, sở cảnh sát Detroit, nữ thanh tra Gabriella đang gặp phải một vụ án hết sức tàn khốc. Nạn nhân, cậu bé da đen tầm mười tuổi được tìm thấy trong tình trạng thi thể bị cắt ngang hông. Phần dưới biến mất, phần từ thắt lưng trở lên được gắn với nửa sau của một con nai còn nguyên móng guốc. Điều gì ẩn chứa trong cái xác kì lạ kia? Thủ phạm là ai? Cuộc truy tìm của nữ thanh tra ngày một khó khăn, trong khi con gái của cô vì vô tình hay hữu ý cũng dính dáng đến vụ án. Nghiệt súc lồng ghép nhiều vấn đề một xã hội hiện đại gặp phải. Con người ngày càng cảm thấy cô độc trong thế giới thực tại, cuộc sống công việc. Họ tìm đến Internet, đến thế giới mộng tưởng ngay chính trong con người mình, đến những hoạt động tưởng chừng kì dị với số đông, nhưng với riêng họ là nghệ thuật, là cái đẹp. Nghiệt súc sẽ là cuốn tiểu thuyết trinh thám đặc biệt thu hút độc giả. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời tận dụng hết những gì hay nhất của nhiều thể loại để truyền tải những ý tưởng lớn lao về nghệ thuật, kỷ nguyên Internet và sự suy đồi của đời sống thị thành. New York Times Book Review Cuốn hút... Một cuốn tiểu thuyết trinh thám siêu nhiên rất hiện đại. Karolina Waclawiak, Los Angeles Times Nghiệt súc là một trong những cuốn sách ấn tượng nhất năm nay, và là một trong những cuốn tiểu thuyết trinh thám hay nhất. Michael Shaub, NPR Sợ muốn chết. Tôi không thể đặt sách xuống... Nếu tôi là bạn, tôi sẽ vồ ngay lấy cuốn sách mà đọc ngấu nghiến. Stephen King
    ...
  • Cho xem đùi nào, Leila Rachid El-Daif "Cặp nhân vật chính - hai người đàn ông - được gắn kết với nhau bằng mối quan hệ gia đình mật thiết, nhưng lại bị chia rẽ nặng nề bởi những quan niệm đối lập về tình dục, trách nhiệm và... nàng Leila. Ông bố, sau cái chết của vợ, khao khát làm lại cuộc đời bằng cách cưới một phụ nữ khác, không cần đẹp, không cần trẻ, không cần cả nhu mì, nhưng nhất thiết phải bảo đảm cho chồng một cuộc sống tình dục bền vững, và để đổi lại, ông sẵn sàng chiều lòng người vợ tương lai, thậm chí đồng ý có con ở tuổi lục tuần. Ngược lại, cậu con trai, một thanh niên thành công và quyến rũ, thừa sức có một cuộc sống tình dục bền vững, nhưng chỉ chọn lên giường với các phụ nữ xinh đẹp, và nhất quyết không đánh đổi vui thú bằng bất cứ cái gì, không nhận trách nhiệm trước bất kỳ ai, mối quan tâm lớn nhất là xe hơi và đô-la. Nàng Leila dạn dày mà ngây thơ, bình dân nhưng ưa hàng hiệu, sẽ chen chân như thế nào vào những mâu thuẫn vốn đã chồng chất giữa hai người đàn ông - một già và một trẻ, một rộng lượng và một ích kỷ, một ham sống và một hủy diệt? Có phải cũ bao giờ cũng đồng nghĩa với xấu xa, còn mới với tốt đẹp? Bằng văn phong tao nhã, hiện đại và phóng khoáng, Rachid El-Daif đã mở một cánh cửa vào xã hội Liban vốn được coi là u hóa bậc nhất trong thế giới Hồi giáo nhưng vẫn mang trên mình những vết thương chiến tranh và giới hạn tín ngưỡng. Tuy thế, qua sự nghiệp gồm ba tập thơ và hàng chục tiểu thuyết, tôi tin rằng đóng góp lớn nhất của ông không nằm ở chỗ ông dám tấn công những thói giả dối, những xung đột về giới, những bất bình đằng giữa các tầng lớp xã hội, mà là ở chỗ ông dám tấn công lối dùng ngôn ngữ văn chương phức tạp, bóng bảy và hùng biện, bàng cách tối giản các hình thức biểu đạt, ngôn từ, cấu trúc, ngữ pháp, hình ảnh... Và ông đã làm với tài năng, kiến thức, trong đó có những hiểu biết sâu sắc đến từ Pháp văn hiện đại được ông coi như ngôn ngữ thứ hai, nhưng trên hết là với niềm say mê mà ông nợ ở thi ca, thể loại ông đã buộc phải khước từ để nộp mình trọn vẹn cho tiểu thuyết. Với tất cả những nỗ lực ấy, Rachid El-Daif xứng đáng được đứng vào danh sách những cây bút hàng đầu của nền văn chương Ả-rập." ThuậnParis, tháng 7.2016 Xin cảm ơn tác giả Rachid El-Daif đã tặng bản quyền bản dịch tiếng Việt cho bạn đọc Việt Nam. Trên giường bệnh viện, nhân vật chính hồi dần ký ức, anh nhớ ra rằng mình đã đâm phải cột điện và vào lúc tai nạn xảy ra, anh đang gọi điện cho người tình trẻ Leila. Chiếc xe hơi Nhật mua lại của người bạn liên tục đem tới đủ loại lo âu, khiến anh cảm giác mình đang lái một chiếc xe bị quỷ ám.Nhưng rắc rối chỉ thực sự bắt đầu vào cái ngày anh nhận được tin ông bố sáu mươi lăm tuổi của anh sẽ cưới vợ lẽ, và để thỏa mãn thói đỏng đảnh của cô vợ mới, ông sẽ bán căn hộ gia đình. Anh tìm cách ngăn cản đám cưới và không ngần ngại lập ra đủ thứ mưu mẹo, ngày càng quái đản, thậm chí đề nghị cả nàng Leila dịu dàng và vô tội tới điều tiết cơn khát tình dục của người cha...
    ...
  • Người yêu của BuBe Carlo Cassola Tiểu thuyết Người yêu của Bube (La ragazza di Bube) ngay khi ra mắt độc giả vào năm 1960 đã gây một tiếng vang lớn trong làng văn học Ý, và đoạt giải thưởng văn học "Premio Strega", một trong những giải thưởng văn học lớn của Ý. Câu chuyện lấy bối cảnh làng Val d'Elsa ở vùng Toscana thuộc miền trung nước Ý, tại thời điểm Thế chiến thứ hai vừa kết thúc. Các nhân vật trong truyện còn đang sống trong dư âm của bầu không khí hào hùng, và cũng đầy đam mê tuổi trẻ, của cuộc kháng chiến chống phát xít Ý và Đức Quốc xã. Bube, một chiến sĩ du kích cộng sản chống phát xít, từ chiến khu trở về và đến thăm gia đình người đồng đội đã hy sinh trong chiến tranh. Anh gặp Mara, em gái của người đồng đội, và đem lòng yêu cô. Giữa lúc tình yêu của Bube và Mara vừa chớm nở đầy lãng mạn thì một biến cố đã xảy ra: trong một cuộc xô xát, khi tay cảnh sát trưởng bắn chết một đồng chí trong nhóm, Bube và một người bạn khác đã bắn chết hắn và con của hắn. Bube phải chạy trốn sang Pháp để tránh bị truy lùng, trong khi Mara ở lại quê nhà vắng bặt tin anh. Trong thời gian cô đơn chờ đợi, Mara quen với một anh công nhân cũng là đảng viên cộng sản, và trong lòng cô cũng không khỏi xao động. Nhưng Mara hiểu rằng mình là điểm tựa duy nhất cho Bube, rằng anh chịu đựng được vì nghĩ rằng ở quê nhà vẫn còn cô chờ đợi mình. Bube bị bắt và sau đó bị tuyên án 14 năm tù, và Mara đã quyết định cuộc đời của cô là phải ở bên cạnh Bube. Mara cắt đứt tình quan hệ tình cảm với anh công nhân, và tiếp tục chờ đợi 14 năm, thăm nuôi Bube và chờ ngày anh mãn hạn tù để cùng nhau xây dựng tương lai.
    ...
  • Tình làm sao yêu Cecelia Ahern Cô gái Christine sau khi ly hôn, trong khi bận giải quyết nhiều vấn đề trong cuộc sống cá nhân tình cờ cứu được một anh chàng sắp nhảy cầu tự tử. Cô tìm mọi cách để giúp anh vui sống trở lại và nhờ đó chính cô cũng vui trở lại.
    ...
  • Những cô gái tỏa sáng Lauren Beukes Những cô gái tỏa sáng là tiểu thuyết trinh thám dành cho người trưởng thành, viết về một cô gái sống sót sau vụ giết hại lần theo tung tích kẻ sát nhân để bắt hắn phải đền tội. Tuy nhiên, cô lại tìm ra những dấu vết bí ẩn, chỉ đến một tên tội phạm dường như không thể tồn tại. Câu chuyện được viết theo kiểu đan xen nhiều lớp thời gian, với những kiến thức phong phú về y học, tâm lý tội phạm, lịch sử, xã hội, tòa án, âm nhạc, thể thao... của nước Mỹ những năm 1930, 1980... rất hấp dẫn.
    ...
  • Dải ngân hà Kate Maryon Sau tai nạn xe buýt va phải và cái chết của đứa em trai nhỏ, Maya - bé gái 12 tuổi luôn bị gia đình kiểm soát và quản lí chặt chẽ, vì mẹ Maya rất sợ phải mất đi cô con gái bé bỏng. Ngược lại, Maya rất khó chịu vì cô bé không được phép làm những gì mình muốn, cô luôn khao khát được chơi lướt ván, đi học bằng xe buýt một mình nhưng đó chỉ là mơ ước. Ẩn sâu trong vẻ bề ngoài ngoan ngoãn, luôn vâng lời mẹ là một tâm hồn muốn nổi loạn. Đến một ngày, cả nhà Maya quyết định nhận Cat - cô bé 10 tuổi, làm con nuôi. Maya đã rất thích thú và muốn kết thân với Cat, cô bé nghĩ nếu có thêm một đứa em gái thì mình sẽ không còn chịu sự kìm kẹp nữa. Nhưng Cat lại rất bí ẩn và khó gần, toàn làm những điều mình thích và không cần biết đến sự quan tâm của mọi người. Maya và Cat thường xuyên xảy ra xung đột, tuy nhiên qua những lần tranh cãi đó, hai đứa trẻ lại hiểu nhau hơn. Cứ tưởng mối quan hệ chị em đang cải thiện, nhưng có vẻ không dễ đến thế, những biển chuyển như mưa như nắng làm đảo lộn cả nếp nhà, cả tâm lí và bao nhiêu qui tắc của gia đình... Liệu cuối cùng họ có tìm được tiếng nói chung, hay Cat sẽ phải rời đi đến với gia đình khác?
    ...
  • Những thành phố giấy John Green Quentin Jacobsen thầm phải lòng cô bạn Margo Roth Spiegelman xinh đẹp thích phiêu lưu. Thế nên khi Margo cạy cửa sổ lách vào đời cậu – ăn vận như ninja và triệu tập cậu vào một chiến dịch trả thù đầy táo bạo – cậu lập tức đi theo. Qua một đêm rong ruổi, ngày mới đến, Q tới trường và phát hiện ra rằng Margo, vốn luôn là một ẩn số quyến rũ, đã thực sự biến mất đầy bí ẩn. Nhưng Q cũng sớm biết được rằng có những manh mối – và những manh mối ấy được để lại cho cậu. Gấp gáp lần theo cung đường đứt khúc, càng đến gần, Q càng khó nhận ra được cô gái mà cậu tưởng chừng đã quá quen thuộc...
    ...
  • Những câu chuyện thành Rome -... Alberto Moravia 20 truyện ngắn của đại văn hào Ý Alberto Moravia về xã hội Ý trong thời kỳ chuyển đổi. Bối cảnh là một thành phố Roma đang bỏ lại sau lưng những đau khổ, tang thương của Thế chiến thứ hai để bước vào giai đoạn xây dựng thời hậu chiến. Với cặp mắt tinh tế, tâm hồn nhạy cảm và ngòi bút nhạy bén, Alberto Moravia đã mô tả một cách hiện thực và cực kỳ sinh động cuộc sống vừa bươn chải vừa chật vật, nề nếp suy nghĩ vừa năng động vừa thô thiển, và hy vọng vươn lên của những thành phần nắm bắt được cơ hội kinh tế bên cạnh thất vọng não nề của những con người sống bên lề của công cuộc tái thiết, các ứng xử trong quan hệ giữa người với người có khi đầy tình nghĩa nhưng cũng lắm lúc nhiều hiềm khích đố kỵ. Không chỉ là tác phẩm văn chương sâu sắc, ý nhị mà mỗi người đều có thể soi thấy mình trong đó, quyển sách còn là một chỉ dấu về văn hóa Ý đầy bản sắc và những con người Ý bạo liệt trong cuộc sống và tình yêu, nhưng không thiếu phần hài hước.
    ...
  • Gia đình Buddenbrook Thomas Mann Tiểu thuyết đầu tay vĩ đại của Thomas Mann, một trong hai tác phẩm mang về cho nhà văn giải Nobel Văn chương năm 1929 7 trong top 100 cuốn tiểu thuyết Đức ngữ hay nhất thế kỷ 20 do Literaturhaus München và Bertelsmann bình chọn Cứ 10 người Đức thì có 1 người đọc Gia đình Buddenbrook Ở Trung Quốc, Gia đình Buddenbrook được coi là phiên bản Đức ngữ của Hồng lâu mộng Gia đình Buddenbrook, xuất bản lần đầu tại Đức năm 1901, khi Thomas Mann mới 26 tuổi, đã nhanh chóng trở thành tác phẩm kinh điển của văn học hiện đại. Câu chuyện kể về một gia đình bốn thế hệ thuộc tầng lớp đại tư sản ở thành phố Lübeck miền Bắc nước Đức. Với ngòi bút điêu luyện, Thomas Mann đã dựng lên một bức tranh toàn diện và chân thực về đời sống của tầng lớp trung lưu: kết hôn và ly hôn, sinh ra và chết đi, thành công và thất bại. Những sự kiện ấy lặp đi lặp lại qua nhiều thế hệ, trong khi gia đình Buddenbrook dần bị cuốn vào vòng xoáy hiện đại dẫn đến sự sụp đổ không thể tránh khỏi của cả dòng họ. Với hơn 400 nhân vật, câu chuyện giàu chi tiết và đầy tính nhân văn, Gia đình Buddenbrook vượt qua tất cả các cuốn biên niên sử gia đình khác và trở thành hình mẫu cho thể loại văn chương này. Đây cũng được coi là tác phẩm vĩ đại nhất của Thomas Mann.
    ...
  • Từng qua tuổi 20 (Tái bản) Iain Hollingshead Từng qua tuổi hai mươi là những giãi bày tâm tư qua những trang nhật ký của một thanh niên lanh lợi, nghề nghiệp ổn định nhưng có một cuộc sống nhàm chán, không mục đích, cố lấy rượu chè để trốn tránh những bế tắc hiện tại. Hiện lên trên những trang viết là những trăn trở trong cuộc sống phức tạp của anh tại thành phố lớn như London ở tuổi đôi mươi, cái tuổi được coi là tròn trịa và đẹp nhất của mỗi con người. Bằng giọng văn hóm hỉnh, các đối thoại thông minh, các suy nghĩ vừa cười cợt, vừa lãng mạn, Từng qua tuổi hai mươi đã rất thành công trong việc tái tạo những khoảnh khắc điển hình của giới trẻ hiện đại. Tác phẩm cũng đã giúp Iain Hollingshead trở thành một trong số 50 người Anh trẻ của năm 2006.
    ...
  • Nhật ký tình yêu Mark Twain, Lester Ralph Khi yêu một người, bạn có bao giờ cảm nhận được thiên đàng khi ở bên người ấy? Bạn có bao giờ thắc mắc tình yêu của mình có khác những tình yêu khác trên thế gian này? Và tình yêu có là bất tử? Nhật ký tình yêu - Câu chuyện tình lãng mạn được viết dưới dạng nhật ký của thiếu nữ đầu tiên trên thế gian - nàng Eva - qua ngòi bút của đại danh hào Mark Twain và nét vẽ tài hoa của Lester Ralph sẽ minh chứng cho thông điệp mà bạn gửi đến nàng: tình yêu bất tử và "NÀNG Ở ĐÂU, NƠI ĐÓ LÀ THIÊN ĐÀNG." Ta yêu chàng không phải vì sự hào hoa. Không, không phải thứ đó. Chàng hay gắt gỏng với ta, nhưng ta không trách chàng. Đó là một đặc điểm giới tính và ta nghĩ chàng đâu được chọn giới tính của mình. Dĩ nhiên, ta sẽ không gắt gỏng với chàng vì ta sẽ là người bị thiệt thòi trước tiên, nhưng đó cũng là một đặc điểm giới tính nữa và ta không lấy đó làm tự hào vì ta cũng đâu chọn được giới tính của mình.Thế thì tại sao ta yêu chàng? CHỈ VÌ CHÀNG LÀ GIỐNG ĐỰC, ta nghĩ thế.Tự sâu thẳm, chàng là người tốt, và ta yêu chàng vì thế. Nhưng nếu chàng không tốt thì ta vẫn yêu chàng. Dù chàng có khiến ta đau đớn, có lợi dụng ta, ta vẫn cứ yêu chàng. Ta biết điều đó. Đó là vấn đề giới tính, ta nghĩ vậy.Chàng khỏe mạnh và đẹp đẽ. Ta yêu chàng vì điều đó. Ta ngưỡng mộ, ta tự hào về chàng. Nhưng ta vẫn yêu chàng dù chàng không có những phẩm chất này. Nếu chàng xấu xí, ta vẫn yêu chàng. Nếu chàng tàn phế, ta vẫn yêu chàng. Ta sẽ làm việc cho chàng, sẽ cầu nguyện cho chàng, sẽ luôn ở bên chàng cho đến ngày ta chết.Phải, ta nghĩ ta yêu chàng chỉ vì chàng là CỦA TA và chàng là GIỐNG ĐỰC. Ta tin rằng không có lý do nào khác. Và đó là điều ta nghĩ khi nói rằng: dạng tình yêu này không phải là thứ được tạo ra từ lý trí hay những con số khô khan. Nó chỉ đơn giản là ĐẾN. Không ai biết tự khi nào, và không ai giải thích được vì sao. Mà thật ra có cần chăng phải giải thích?Ta nghĩ như thế đó. Nhưng ta chỉ là cô gái đầu tiên xem xét vấn đề này. Có thể ta đã hiểu sai do thiếu cả hiểu biết lẫn kinh nghiệm. Trích từ sách
    ...
  • Ông trăm tuổi trèo qua cửa... Jonas Jonasson Vào ngày sinh nhật lần thứ 100 của mình, cụ ông Allan Karlsson đột nhiên trèo qua của sổ ngôi nhà dưỡng lão - Nhà Già - và biến mất. Ở cái tuổi 100 hiếm ai đạt tới thì cụ có thể đi đâu được? Một cuộc truy tìm trên khắp nước Thụy Điển diễn ra từ phía những người có trách nhiệm chăm nom cụ cũng như chính quyền sở tại. Song song với cuộc truy tìm nhân đạo ấy, một cuộc truy tìm đuổi bắt khác gay cấn hơn, xảy đến từ một tên tội phạm, kẻ đã ngớ ngẩn hoặc đúng hơn, bất cẩn trao vali 50 triệu crown vào tay cụ già này. Nhưng một người đã sống qua một thế kỷ thì không dễ gì tóm cụ ta được. Cuốn tiểu thuyết hồi tưởng lại cuộc đời phiêu lưu của Allan Karlsson, người đã đi khắp thế giới từ những năm trước Đại chiến thế giới thứ nhất đến cuộc Thế chiến thứ hai, từ nước Nga Xô Viết tới nước Mỹ siêu cường và nước Trung Quốc con rồng đang lên ở Viễn Đông. Cuốn tiểu thuyết với giọng điệu hóm hỉnh trào lộng, dẫn dắt người đọc chu du cùng Allan qua những tình huống giả tưởng làm bật lên cái nhìn tưng tửng về thế giới này. Những xung đột văn hóa, ý thức hệ và những nét khác thường của các vùng đất xa xôi, càng chứng tỏ sự đa dạng của nhân loại trong thế giới có vẻ phẳng này. Cuốn tiểu thuyết Ông trăm tuổi bốc hơi qua cửa sổ đã trở thành hiện tượng quốc gia ở Thụy Điển, đem lại cho người đọc một cái nhìn hài hước kín đáo của văn hóa Bắc Âu, nơi có truyền thống tôn quý văn học lâu đời.
    ...
  • Đêm giới nghiêm Basharat Peer Nằm giữa Ấn độ và Pakistan, Kashmir là một trong những nơi đẹp nhất trên Trái đất. Tuy nhiên, cuộc sống ở đây lại là một thực tế hoàn toàn khác. Kể từ khi phong trào ly khai bùng phát vào năm 1989, hàng vạn người đã bị giết trong cuộc chiến giành quyền kiểm soát khu vực này. Basharat Peer đã tái dựng hiện thực kinh hoàng của vùng đất này trong cuộc xung đột. Đó là câu chuyện về bước đầu gia nhập trại huấn luyện vũ trang ở Pakistan của một thanh niên, về một người mẹ chứng kiến con trai mình bị toán quân Ấn Độ buộc ôm một trái bom, về một nhà thơ đi tìm đức tin tôn giáo khi toàn bộ gia đình ông bị giết, về các chính khách sống trong các phòng tra tấn được tân trang, những ngôi làng bị xé toang bởi mìn và các đền thờ Sufi cổ kính bị đánh bom tan hoang... Tác phẩm là một thiên phóng sự của một cây bút trẻ can đảm, người mang cả một thế giới mới - sống động và chân thực - đến với độc giả.
    ...
  • Làng ta

Kazuo Ishiguro:

Gõ cửa này, cửa khác lại mở ra  


Nhà văn Kazuo Ishiguro

P.V | TIASANG.COM.VN

Nhà văn Anh gốc Nhật Kazuo Ishiguro, Nobel Văn chương 2017, nói về biệt danh "samurai tỉnh lẻ", về bước khởi đầu sự nghiệp đầy bất ngờ từ âm nhạc, về vị trí của đề tài phương Đông-phương Tây trong ông, và về những mối quan tâm lớn nhất của ông với tư cách nhà văn, trong cuộc trả lời phỏng vấn sâu với nhà báo người Hungary Lévai Balázs.

Ishiguro, 62 tuổi, nổi tiếng nhất với hai tiểu thuyết The Remains of the Day (1989) và Never Let Me Go (2005), đã được dịch sang tiếng Việt thành Mãi đừng xa tôi hồi năm 2010. Tiểu thuyết mới nhất của ông là The Buried Giant (2015) cũng đã được dịch sang tiếng Việt thành Người khổng lồ ngủ quên hồi đầu năm nay.

Bạn bè ông, theo lời đồn đại, thường gọi ông là samurai tỉnh lẻ, nhưng tôi đọc thấy trong đó có chút ít sự thật, vì gia đình ông có gốc gác thuộc một dòng họ samurai cổ xưa ở Nhật. Có đúng vậy không hay chỉ là lời đồn thổi?

Xét cho cùng, đúng là như vậy, nhưng không nên gán cho nó một ý nghĩa quá quan trọng. Tổ tiên tôi không phải là hậu duệ của một gia đình quý tộc nổi tiếng đâu. Cho phép tôi kể lại một cách thật sơ lược chuyện liên quan đến những samurai này. Chắc ông cũng biết về cơ bản người Nhật có một xã hội phân tầng giai cấp rất chặt chẽ, xét về mặt cấu trúc nó không khác các xã hội phương Tây thời Trung cổ bao nhiêu. Có tầng lớp quý tộc, tầng lớp trung lưu, những thương gia, và tầng lớp hạ lưu, những người nông dân. Và bên cạnh trật tự đẳng cấp đó, tồn tại một giai tầng đặc biệt, các chiến binh, họ khác hẳn những tầng lớp kể trên. Khó tìm thấy một giai tầng tương tự như vậy ở phương Tây. Vì nước Nhật trải qua nhiều thế kỷ nội chiến, đã hình thành một đẳng cấp chiến binh của những võ sĩ samurai. Và tới tận ngày nay vẫn còn khá nhiều những người bảo thủ, hoài cổ, họ rất tự hào vì nguồn gốc cổ xưa, quý phái của mình. Cho dù trong đời sống thường nhật, điều này hoàn toàn không có ý nghĩa gì. Sự thật là có một vị tổ nào đó của tôi đã từng chiến đấu như một samurai...

Về phần mình, tôi không thích cái mốt hiện tại của hình tượng này, vì núp dưới cái vỏ mặt nạ của hệ tư tưởng samurai cao thượng, người ta đã phạm bao nhiêu tội ác bẩn thỉu, nhưng đúng là không thể hoài nghi: nó có mặt kỳ quái, nhưng tích cực. Cụ thể là các samurai không bao giờ quan tâm đến tiền bạc, vì họ cho rằng tiền sẽ làm nhơ bẩn bàn tay họ. Nghĩa là trong cái thế giới quan lỗi thời đó vẫn có một chút gì dễ cảm thông.

Ông có thể kể một chút gì đó về thuở ban đầu không? Nếu đã không trở thành một samurai, phải chăng ông luôn chuẩn bị để trở thành một nhà văn?

Thú thực, tôi chưa bao giờ có những dự định lớn, như một ngày nào đó sẽ trở thành nhà văn. Ở tuổi teen, những ca-nhạc sĩ Mỹ nổi tiếng như Bob Dylan và Leonard Cohen là thần tượng của tôi, và tôi cũng nghĩ mình là một nghệ sĩ lớn, có lẽ tự đáy tâm hồn tôi muốn trở thành một ngôi sao nhạc rock. Cuối những năm sáu mươi, đầu những năm bảy mươi tôi đang ở tuổi thiếu niên, đó là thời của các ca sĩ hát những ca khúc tự sáng tác. Chắc ông cũng nhớ, họ là những người một mình một ghi ta gỗ đứng trên sân khấu, và với vẻ cực nghiêm trang họ nói về những ý tưởng lớn, và hát những ca từ gần giống những bài thơ. Tôi cũng coi mình là người như thế. Tôi rất mê âm nhạc, thậm chí bản thân tôi cũng chơi hai loại nhạc cụ.

Đó là điều tôi chưa từng hình dung về ông. Thế ông đã chơi những nhạc cụ gì vậy?

Ghi ta và dương cầm. Tôi từng mơ ước sẽ trở thành một trong những nhạc sĩ lớn trên thế giới, đến với trái tim mọi người bằng âm nhạc. Tôi đã viết trên một trăm ca khúc và liên tục gõ cửa các nhà phát hành đĩa, mời chào khắp nơi những bản nhạc ghi thử. Việc này kéo dài mãi tới năm tôi hai mươi hai, hai mươi ba tuổi.

Thật may mắn cho độc giả, cuối cùng ông đã không trở thành ngôi sao nhạc rock. Thế chuyện viết văn đã bắt đầu thế nào?

Tôi có một khiếm khuyết nghiêm trọng, đó là, đáng tiếc, tôi không có giọng. Đồng thời khi nghe những thần tượng của mình hát, tôi bắt đầu quan tâm đến lời ca và nghĩ làm thế nào có thể sử dụng từ ngữ một cách nghệ thuật. Điều quan trọng với tôi là tạo ra những thế giới mới thông qua âm nhạc và ca từ. Thực chất, tôi đã viết văn một cách vô thức ngay khi sáng tác nhạc, trong thời kỳ đầu ấy, trong tôi đã hình thành một cái gì đó. Chỉ có điều, khi đó tôi còn mang khát vọng cháy bỏng muốn trở thành người viết nhạc và ca từ. Nhiều người đã trải qua giai đoạn tương tự như vậy. Dần dần tôi mới vỡ lẽ: số phận không muốn mình trở thành ngôi sao nhạc rock. Như vậy tôi không có hoài bão, hay sự thôi thúc phải trở thành nhà văn như một vài đồng nghiệp khác, tôi không hề suốt đời cố gắng làm chuyện đó. Ông biết đấy. Ta gõ một cánh cửa, nhưng nó không mở ra, rồi bỗng nhiên một cánh cửa khác bật mở. Với tôi sự việc đã diễn ra như thế. Thay cho những ca từ, tôi bắt đầu viết truyện ngắn, và xin vào học một khóa dạy sáng tác ở đại học. Đó là khóa học sau đại học của tôi, lúc đó tôi khoảng hai mươi lăm tuổi, và sau khóa học này tôi bắt đầu gửi đăng các sáng tác ngay. Những truyện ngắn đầu tay của tôi lập tức được đăng trên các tập san. Tôi có may mắn cực lớn: chỉ sau chưa đầy nửa năm, tôi đã ký hợp đồng với nhà xuất bản tới nay vẫn in sách của tôi, đó là một hãng có tên tuổi ở Anh, hãng Faber & Faber. Họ ký hợp đồng in cuốn tiểu thuyết tôi đang viết dở, lại còn chi một khoản tạm ứng nhỏ.

Và từ đó ông bỏ hẳn viết ca từ?

Điều này cũng rất lạ. Nhiều năm trước đây, khi mới bắt đầu viết văn, thì tôi bỏ hẳn. Tôi cảm thấy tất cả những lời bài hát tôi viết, một lúc nào đó, đã chuyển sang văn học. Bây giờ nói về chuyện này tôi có thể tự hào nói rằng mới đây tôi lại bắt đầu viết ca từ. Một số ban nhạc jazz nổi tiếng mời tôi viết lời cho họ, theo họ lời tôi viết có thể hợp với ca khúc của họ. Tôi cảm thấy đây là công việc rất lý thú và đã nhận lời, nhưng tất nhiên tôi không chuyển nghề đâu. Ngày nay, viết ca từ chỉ còn là thú vui thôi.

Văn nghiệp của ông đã bắt đầu như thế nào, khi ông bước ra thế giới rộng lớn? Vì nguồn gốc của mình chắc hẳn ông phải đối diện với sự lựa chọn, ông sinh ra trong một nền văn hóa khác, nhưng từ nhỏ lại sống trong môi trường Anh. Việc làm rõ tổ quốc đối với ông khó khăn tới mức nào?

Trước đây nhiều khi tôi cảm thấy như mình đang buộc phải sắm vai một phóng viên ngoại quốc, phải kể cho người London biết nước Nhật là gì. Như người có sứ mạng giải thích phương Đông cho phương Tây. Hai tiểu thuyết đầu tay của tôi đúng là nói về nước Nhật, hay về Nagasaki, thời kỳ sau Thế chiến thứ hai. Điều này có những lý do cá nhân, tôi phải tự giải quyết những vấn đề như câu hỏi về bản sắc, hay như tôi là đứa trẻ sống sót qua Thế chiến tới mức nào, của thế hệ đã trải qua suốt thời kỳ mà người ta gọi là chủ nghĩa phát-xít Nhật. Nhưng sau đó, dần dần tôi đã phải làm sáng tỏ một loạt câu hỏi về quan hệ của tôi với Nhật Bản và về những truyền thống gắn bó tôi với đất nước. Tới nay tôi đã sống quá lâu ở phương Tây, cuộc đời tôi đã gắn bó tới mức tôi cảm thấy rất thoải mái ở London, mà không cần phải ngày nào cũng nghĩ tới nước Nhật. Thậm chí, hiện nay những đề tài từng đeo đẳng tôi trước đây như phương Đông-phương Tây, bản sắc lai tạp..., ngày càng lùi xa...

Thế ở Nhật người ta nhìn nhận ông thế nào? Ông có biết họ coi ông là nhà văn Nhật hay nhà văn nước ngoài?

Có một dấu hiệu không thể nhầm lẫn. Trên bìa sách tên của các tác giả Nhật Bản được viết với chữ viết Nhật truyền thống, kiểu kanji (Hán tự), giống chữ tượng hình của Trung Hoa. Tên các tác giả nước ngoài, nghĩa là không phải người Nhật, được viết theo một bộ ký tự khác, kiểu katakana, dưới dạng phiên âm. Ai đó lạc vào một hiệu sách ở Nhật có thể biết ngay một cuốn sách nào đó là của nhà văn Nhật hay của tác giả Tây phương. Tên tôi được viết nhất quán theo kiểu katakana, nghĩa là các nhà xuất bản chính thức coi tôi là nhà văn nước ngoài. Tuy nhiên khi về Nhật, trong những dịp ra mắt sách, gặp gỡ độc giả, qua các câu hỏi tôi cảm thấy từ nội tâm, dù thế nào, họ vẫn coi tôi là người Nhật vì tôi mang trong mình dòng máu Nhật.

Nhiều lần ông nói, mặc dù hai tiểu thuyết đầu tiên1 cũng nói về đề tài tương tự như cuốn Tàn ngày [The Remains of the Day], nhưng chỉ có tác phẩm này là thành công, còn hai cuốn đầu được coi là quá Nhật Bản. Trên cơ sở nào ông nghĩ như vậy?

Ông biết không, khi viết hai cuốn tiểu thuyết đầu tiên, tôi khá thất vọng. Cả hai câu chuyện đều diễn ra ở Nhật Bản, nhưng thực chất trong đó tôi muốn đưa ra những kết luận phổ quát về con người, về trạng thái con người. Tôi muốn nói về việc con người có thể nhìn nhận lại những quyết định sai lầm của họ trong quá khứ như thế nào. Tôi muốn khảo sát xem con người thay đổi ra sao dưới áp lực to lớn của xã hội. Vì như thường thấy, nếu không phải là một tính cách nổi trội đặc biệt, thì con người thường đi theo bầy đàn một cách vô thức... Tôi đã đưa hiện tượng này vào tầm ngắm, trong môi trường Nhật Bản. Nhưng rất tiếc tôi phải nhận ra rằng độc giả luôn nghĩ đó là những cuốn sách Nhật Bản, họ nhìn nhận chúng như chúng chỉ nói về xã hội Nhật và lịch sử nước Nhật, điều này làm tôi - với tư cách nhà văn - khá thất vọng. Tôi nghĩ, nếu khoác cho những đề tài này một trang phục Anh, có thể người ta sẽ nhận ra ý tưởng của tôi. Đó là một phép ẩn dụ phổ quát, một trạng thái phổ quát của con người. Với cuốn Tàn ngày, đã xảy ra chuyện tương tự như thế, nó rất giống hai cuốn trước đó, có cốt truyện diễn ra ở Nhật, chỉ khác bối cảnh là nước Anh.

Tôi xin trở lại câu hỏi đầu tiên liên quan đến các chiến binh samurai, vì hình tượng viên quản gia [trong Tàn ngày] - như một nghịch lý - gợi lên trong tôi những phẩm chất giống với những gì chúng ta có thể nghĩ về samurai. Đó là trung thành, gắn bó, có kỷ luật, kiên nhẫn, tin cậy cao độ ở bề trên, tin vào sứ mạng của mình. Ông muốn diễn đạt điều gì qua nhân vật này?

Đó là một nhân vật rất quan trọng vì đã mang tới hai điều. Trước hết, qua đó tôi có thể nói: khi về mặt tình cảm người ta kìm nén, hạn chế bản thân mình thì sẽ như thế nào. Điều này gần như trong mỗi chúng ta đều có: nỗi sợ hãi vì ta sẽ liên lụy tới một việc gì đó; nỗi sợ tình thương yêu và sợ một người nào đó yêu thương ta. Mặt khác, là điều mà viên quản gia đại diện - có thể lúc này tôi nói hơi quá - đó là cách chúng ta ứng xử với quyền lực chính trị. Quan hệ của đa số chúng ta với chính trị đúng như của viên quản gia. Chúng ta không ở trong bộ máy quyền lực, nhưng cũng như viên quản gia với chủ nhân của ông, chúng ta cũng ở rất gần, gần về mặt vật lý, những người đưa ra các quyết định. Chúng ta ở gần, nhưng không phải ở chỗ người ta thực thi quyền lực. Chúng ta có khuynh hướng cho rằng: tất nhiên những việc như thế phải để cho những người thực sự biết phải làm gì với quyền lực, với sự điều hành. Viên quản gia làm thế và chúng ta cũng làm điều đó. Chúng ta bảo: đã có những nhà chuyên môn, những người có trách nhiệm, cứ để họ quyết định những vấn đề lớn. Nhiệm vụ của ta là hoàn thành những việc nhỏ được giao. Và thế là ta làm hết khả năng của mình, qua đó biểu hiện sự đồng thuận với ai đó trên kia, và ta hy vọng rồi họ sẽ xử lý đúng. Nhưng đó không còn là trách nhiệm của ta. Nghĩa vụ của ta là hoàn thành công việc của mình. Tôi nghĩ nhân vật quản gia đã cho tôi khả năng rất tốt để luận bàn về hai vấn đề này, những vấn đề mà trong các tác phẩm trước đó tôi cũng đã từng lưu tâm tới.

Tôi biết năng suất không phải là tiêu chuẩn quan trọng nhất để đánh giá một văn nghiệp, nhưng ở ông dễ nhận thấy rằng trong gần hai mươi lăm năm cầm bút ông chỉ cho ra mắt tất cả có sáu tiểu thuyết. Ông viết chậm như thế hay chỉ do ông có những thời gian nghỉ viết kéo dài?

Mỗi cuốn sách đều có lai lịch ly kỳ của nó. Tôi xin kể về trường hợp cuốn gần đây nhất - Mãi đừng xa tôi - hy vọng nó sẽ đưa ra lời giải thích về tốc độ sáng tác của tôi. Từ năm 1990 tôi đã bắt đầu viết tác phẩm này, nhưng lúc đó trong cuốn sách chưa hề có nhân bản, cũng không có công nghệ sinh học. Trong đầu tôi chỉ có một nhóm người trẻ tuổi sống ở một vùng nông thôn nào đó của nước Anh... Tôi chỉ biết rằng có một kết cục nào đó đang treo trên đầu họ, rằng cuộc sống của họ sẽ ngắn hơn so với những người khác, nhưng khi ấy tôi muốn giải quyết bằng vũ khí hạt nhân. Tôi không rõ, có lẽ tôi có ý tưởng đó vì tôi cũng thuộc thế thế hệ mà vũ khí hạt nhân là mối đe dọa lớn. Thế là tôi trăn trở mãi với ý tưởng này, nhưng rồi tôi phải bỏ, đơn giản vì tôi không thể viết tiếp nổi.

Thế vấn đề nhân bản đã được đưa vào như thế nào?

Chỉ mãi sau này, khoảng năm 2001, sáng kiến về nhân bản mới nảy sinh ra. Lúc đó ở Anh diễn ra cuộc tranh luận xã hội gay gắt về nhân bản, ông nhớ chứ, khi đó chú cừu Dolly ra đời. Một buổi sáng tôi đang ngồi trước radio, trên đó người ta đang tranh luận về nhân bản, tôi đột nhiên nảy ra ý nghĩ có thể thử viết câu chuyện này theo hướng bỏ chi tiết vũ khí hạt nhân, không phải vũ khí hạt nhân đã khiến những thanh niên kia đoản mệnh mà tôi sẽ thay đổi câu chuyện: họ thực chất là những người được nhân bản. Và thế là câu chuyện bỗng bắt đầu khởi động. Đó là quân bài cuối cùng của trò chơi xếp hình, có thể nói như vậy. Nhưng để quay trở lại điều tôi đã nói, trong tác phẩm này tôi cũng đi tìm lời giải đáp cho câu hỏi rất phổ quát, đó là nếu anh biết chắc chắn cuộc đời anh sẽ sớm kết thúc và sự sống của anh trên trái đất này chỉ còn tính từng ngày, thì tình yêu, tình bạn, sự nghiệp, hay đạo đức đóng vai trò như thế nào trong cuộc đời anh. Trong khi đó, ngoài ý muốn, tôi đã tạo ra một tình huống trong đó mỗi người đều có thể tìm thấy lời giải đáp cho riêng mình qua cuốn sách. Tôi muốn, mặc dù cuốn sách nói về những nhân vật kỳ lạ và về một thế giới rất kỳ lạ, nhưng độc giả vẫn nhận ra bản thân mình và phát hiện ra rằng cái thế giới ấy quả thực rất giống với thế giới của chúng ta.

(Trích từ cuốn "Thế giới là một cuốn sách mở" của Lévai Balázs do Giáp Văn Chung dịch từ nguyên bản tiếng Hungary, Nhã Nam và NXB Văn học ấn hành năm 2009, tiêu đề do Tia Sáng đặt lại)

YBOOK.vn

1 "A Pale View of Hills" (1982) và "An Artist of the Floating World" (1986).


    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • CÁC TIN BÀI KHÁC
  • Cuốn sách phơi bày sự thật về Đức Quốc xã

    Cuốn sách phơi bày sự thật về Đức Quốc xã (08/11/2017)

    Duy An (Tổng hợp) | THETHAOVANHOA.VN

    Giải thưởng văn chương hàng đầu nước Pháp Prix Goncourt đã được trao cho cuốn tiểu thuyết miêu tả Đức Quốc xã là sản phẩm do các nhà tư bản lắm tiền tại Đức tạo nên, và không ít trong số các tập đoàn đó tới nay vẫn là những nhà sản xuất công nghiệp lớn.

  • Vẫn còn những người nghiện 'sách Cầu Vồng'

    Vẫn còn những người nghiện 'sách Cầu Vồng' (02/11/2017)

    Yên Chi | TUOITRE.VN

    Giới trẻ hiện tại có lẽ ít biết về những cuốn sách từng giữ vị trí 'áp đảo' trong lòng bạn đọc nhiều thập niên trước, dù vậy, văn học Xô viết vẫn còn sức sống riêng.

  • George Saunders - cái tên được tôn vinh với các giải thưởng lớn

    George Saunders - cái tên được tôn vinh với các giải thưởng lớn (19/10/2017)

    Bình Nguyên dịch tổng hợp | VANNGHEQUANDOI.VN

    Tác giả tiểu thuyết Lincoln in the Bardo đã trở thành nhà văn Mỹ thứ hai đoạt giải Man Booker 2017. Với những người đã quan tâm tới văn chương đương đại Mỹ thì sẽ không còn xa lạ gì với cái tên George Saunders.

  • “Tôi luôn nhìn thế giới qua đôi mắt của bố mẹ”

    “Tôi luôn nhìn thế giới qua đôi mắt của bố mẹ” (16/10/2017)

    Mai Anh Tuấn | TUOITRE.VN

    Một khảo sát nhỏ trên trang web chính thức của giải Nobel cho thấy chỉ có chừng 30% người được hỏi từng đọc Kazuo Ishiguro, tân chủ nhân Nobel văn chương 2017. Nhưng Nobel văn chương vẫn hay đỏng đảnh với những lý lẽ của riêng mình.

  • Sách điện tử chưa tìm được hướng đi

    Sách điện tử chưa tìm được hướng đi (13/10/2017)

    Tường Vy | SGGP.ORG.VN

    Theo thông tin từ Thư viện Sách điện tử (Thư viện số) Waka thì cho đến nay họ đã có hơn 2 triệu bạn đọc, trung bình mỗi độc giả của Waka đọc khoảng 2 cuốn sách/tuần. Con số này còn cao hơn thời gian đọc sách bình quân của một số quốc gia như Trung Quốc, Thái Lan, Ấn Độ...