Bật một que diêm
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (06/2009)

Đánh giá:    (11 lượt)

Ebook: 19.900 đ

Đơn vị liên kết:  Tủ sách Tuổi trẻ

Số trang:  360

Khổ sách:  13x20,5 cm

Trọng lượng sách giấy:  390 gram (Bìa mềm)

Ebook:  6,86 MB (PDF)

Trong sự nghiệp làm báo, mỗi nhà báo đều có điều kiện tiếp xúc với rất nhiều người, nhiều câu chuyện, nhiều sự kiện khác nhau để viết thành bài báo. Đến một lúc, nhà báo lại muốn chọn lọc các bài báo, in thành sách theo một mạch sự kiện nêu lên một vấn đề chung nào đó.
Sau hơn 30 năm theo nghề báo, sau không biết bao nhiêu bài báo giới thiệu sách, đến lượt nhà báo Lưu Đình Triều cho ra mắt cuốn sách đầu tiên của mình với một nhan đề rất lạ: Bật một que diêm. Lưu Đình Triều đã đặt cho đứa con tinh thần đầu tiên của mình cái tên vừa lạ, đầy ẩn ý nhưng khi được giải thích lại rất dễ hiểu.
Cuốn sách là tập hợp 85 bài viết đã từng được đăng trên báo của nhà báo Lưu Đình Triều, thể hiện những tấm gương điển hình trong cuộc sống.

Tập sách viết về những số phận vượt lên nghịch cảnh, thoát khỏi tự ti mặc cảm vươn lên trong cuộc sống với nghị lực bền bỉ và lòng tin mãnh liệt. Nghị lực và niềm tin đã giúp họ bước qua những gập ghềnh của số phận để thắp sáng những ước mơ giản dị đời thường mà đáng quý biết bao. Với gần 100 tấm gương điển hình được nhà báo Lưu Đình Triều giới thiệu trong cuốn sách này, hi vọng sẽ tiếp sức cho những số phận khó khăn đâu đó trong cuộc sống này có thêm động lực để vượt lên hoàn cảnh.


Lưu Đình Triều và hành trình của những ánh lửa

Mặc dù không mang dấu ấn phong cách rõ nét như trong nghề văn, những người làm nghề báo cũng thường có thiên hướng cá nhân khác nhau và chính điều đó tạo nên sự phong phú của các trang báo. Có người sắc sảo ở những điều tra bóc trần mặt trái của xã hội; có người điềm tĩnh qua những phân tích cặn kẽ quy luật phát triển của cuộc sống; lại có người say mê phát hiện và khẳng định những nhân tố mới báo hiệu tương lai... Một nền báo chí trưởng thành với công chúng đa dạng của nó thật sự cần thiết và trân trọng tất cả những thiên hướng đó.
Đọc những bài báo chọn lọc từ gần 30 năm hành nghề của Lưu Đình Triều, chúng ta dễ nhận ra thiên hướng chủ yếu của anh: đó là niềm say mê theo dõi hành trình của những ánh lửa chiếu sáng đời người. Ở đây có thể là sự kết hợp giữa nhu cầu công việc của một tờ báo dành cho tuổi trẻ với ý thức tự nguyện của người viết báo đã dẫn đến sự chọn lựa và quan tâm bền bỉ của một ngòi bút. Từ những bài báo đầu tay cho đến gần đây, quả là Lưu Đình Triều chủ yếu hướng về tuổi trẻ ước mơ và khát khao cống hiến. Đó là những thủ khoa trong các kỳ thi đại học, là những công nhân góp cho đời đôi bàn tay vàng, là những thương binh không cam chịu sống cuộc đời tầm gửi, là những nhà khoa học và doanh nhân trẻ luôn xem lòng tự trọng của sự nghiệp cao hơn danh tiếng...
Có thể lý giải điều đó một phần từ con đường nhập cuộc vào xã hội mới của chính tác giả những bài báo này. Hoàn cảnh gia đình cùng những vướng víu và nỗ lực cá nhân của Lưu Đình Triều cho thấy bản thân anh cũng là một “nhân vật” tiêu biểu của thế hệ đôi mươi khi đất nước chuyển sang một bước ngoặt lịch sử vào năm 1975. “Không ai chọn cửa mà sinh ra” là câu ông Võ Văn Kiệt hay nói những năm tháng đó. Với Lưu Đình Triều và những người cùng thế hệ với anh, có thể nói thêm: không ai chọn thời mà sinh ra.
Đó là cái thời mà cha con, anh em, bạn bè... do run rủi của số phận có thể đứng hai bên bờ chiến tuyến. Cái thời đó đã khép lại và nỗ lực của những người thiện chí là mở ra một thời kỳ mới cho sự hòa giải và hòa hợp, bởi vì, vẫn nói như ông Võ Văn Kiệt: “Những định kiến rồi sẽ phải qua, nếu không thì cộng đồng dân tộc làm sao liền lạc, mạnh mẽ được” (Tuổi Trẻ Cuối Tuần, 31-5-2009, tr.6).
Tôi hiểu những bài báo có tính chất biểu dương nhân tố mới của Lưu Đình Triều nằm trong một phối cảnh rộng hơn của hoạt động khẳng định chỗ đứng của thế hệ trẻ miền Nam sau chiến tranh, điều mà những tờ báo giàu lý tưởng như Tuổi Trẻ, Thanh Niên đã làm một cách xuất sắc. Thật không có gì lạ khi một người có hoàn cảnh “tréo ngoe” như Lưu Đình Triều đã được chọn để đi sâu phản ánh và thể hiện ý chí phấn đấu của một lớp trẻ đầy tâm tư giằng xé. Ở đây, điều quan trọng là sự thấu hiểu và đồng cảm của một ngòi bút tự đặt mình ở vào vị thế của người trong cuộc.
Khi tập hợp những bài báo này nhân dịp ngày 21-6, có lẽ Lưu Đình Triều chỉ muốn giữ lại như một kỷ niệm gửi đến bạn đọc. Rõ ràng đây chưa phải là một “bản sơ kết” hành trình làm báo của một cây bút còn sung sức. Đây cũng không phải là một “bản tổng kết” những tấm gương điển hình cho sự vượt khó và vươn lên. Đường đời dài lắm, nhiều khúc quanh, ghềnh thác; người đã từng tự tin băng qua lối đi hẹp để tìm đến chân trời cũng có lúc chồn chân dừng lại giữa đường. Âu đó cũng là lẽ thường tình. Điều mà chúng ta có thể “tổng kết” được chính là sự chọn lựa và thái độ dứt khoát không chịu làm người bàng quan và vô tâm trước những đổi thay, dù chỉ là khiêm tốn “bật một que diêm” để làm ra ánh sáng.
Sẽ là không đầy đủ nếu cho rằng Lưu Đình Triều là ngòi bút thuần túy ngợi ca và biểu dương. Dù không phải là thế mạnh của anh, nhưng ngay từ rất sớm, trong những bài viết của mình, Lưu Đình Triều đã báo động về những cái xấu đang ẩn náu và chưa lộ diện rõ rệt. Một số hiện tượng tiêu cực mà tác giả đề cập, về quy mô cũng như về tác hại, thật ra chẳng thấm gì so với bây giờ. Nhưng, để mượn một hình ảnh trong vở kịch Vụ án Erostrate, đó là những quả bóng tuyết mà nếu người ta không chịu ngăn chặn sớm, một ngày nào đó nó có thể đè bẹp tất cả.
Một niềm hạnh phúc trên hành trình của những nhà báo như Lưu Đình Triều là bước chân được đặt tới những miền đất thiêng liêng của đất nước để gặp gỡ, sẻ chia với đồng bào mình. Là Tân Trào, nơi chứng kiến Quốc Dân đại hội và lễ xuất quân trước ngày tổng khởi nghĩa Tháng Tám. Là Điện Biên Phủ, mồ chôn chủ nghĩa thực dân. Là cầu Bắc Luân ở biên giới địa đầu Móng Cái. Là Côn Đảo máu xương hòa trong đất cát. Là Trường Sa, nơi đầu sóng ngọn gió của biển trời Tổ quốc. Đó là nguồn sức mạnh trợ lực cho một ngòi bút. Không có sự gắn bó máu thịt đó với nhân dân mình thì ngòi bút sẽ cùn trơ, dù tên tuổi người viết vẫn xuất hiện đều đều trên những trang báo màu mè, kiểu cách. Không phải là “kinh viện” khi ta nhắc lại ở đây câu nói nổi tiếng của Karl Marx: “Báo chí sống trong nhân dân và trung thực chia sẻ với nhân dân niềm hi vọng và sự lo lắng của họ, tình yêu và lòng căm thù của họ, nỗi vui và nỗi buồn của họ”. Không nhất thiết được đào tạo ở một học viện báo chí danh tiếng nào, người làm báo chân chính vẫn ghi nhớ bài học đó, bài học muôn thuở mà luôn luôn sống động trong những trang giáo trình của chính cuộc sống.

Huỳnh Như Phương

  • quocviet

    | 02/04/2013 vào lúc 10:19 GMT+7

    Mong là những người tốt, những tấm gương vượt khó trong bài báo của Lưu Đình Triều đến nay vẫn giữ được cái tâm trong sáng của mình, đã vượt qua khó khăn để có được thành công trong cuộc sống.

  • khuenguyen123

    | 27/04/2013 vào lúc 19:48 GMT+7

    Tôi thích cái cách tác giả xem mình là người đi tìm ánh sáng (chứ không phải đi soi đèn tìm vết đen), một nhà báo luôn tìm kiếm người tốt trong xã hội. Vì vậy quyển sách của anh tràn ngập người tốt và niềm tin vào cuộc sống

  • quocviet

    | 10/05/2013 vào lúc 22:49 GMT+7

    Một đời làm báo suốt 30 năm mới "bật được một que diêm". Thật tuyệt là một số bài viết vẫn còn nguyên tính thời sự. Chúc Lưu Đình Triều vẫn luôn gắn bó với nghề, nếu được có thể "bật thêm que diêm".

Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG TÁC GIẢ Lưu Đình Triều
  • EBOOK CÙNG THỂ LOẠI