• Thực đơn mây trắng -

Thực đơn mây trắng
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (03/2017)

Đánh giá:    

Ebook: 40.000 đ

Số trang:  264

Khổ sách:  13x20 cm

Trọng lượng sách giấy:  300 gram (Bìa mềm)

Ebook:  2,07 MB (PDF)

Gần ba mươi năm trước, Hoàng Tố Mai là cái tên gây ấn tượng với truyện ngắn "Này áo xanh cổ trắng" đoạt giải nhì trong cuộc thi "Tác phẩm tuổi xanh" lần thứ nhất (1989), cuộc thi văn chương đầu tiên dành riêng cho những cây bút trẻ kể từ sau năm 1975 do báo Tiền Phong tổ chức. Sau ngần ấy thời gian, giờ đây, đọc lại truyện ngắn này, tôi vẫn còn ấn tượng đậm nét về cái "lạ" của nó. Một tác phẩm dung lượng không lớn nhưng lại rất khó kể lại, chỉ xoay quanh những cảm giác rất mơ hồ nhưng trong khoảnh khắc lại phát lộ một khía cạnh sâu xa về ý nghĩa của cái đẹp trong mối liên hệ với nhận thức của con người về bản thể...

Một số truyện ngắn của Hoàng Tố Mai trong cuốn sách này có lẽ đã tiếp nối mạch viết của chị từ tác phẩm đầu tay. Chúng không nặng về sự kiện hay kịch tính. Tôi muốn gọi đó là thứ văn xuôi cảm giác. Có lẽ ngay từ tác phẩm đầu tay, Hoàng Tố Mai đã tỏ ra nhạy cảm đặc biệt với những cảm giác phi định hình - những cảm giác nhẹ bẫng, như thể trong một giây phút nào đó, đời sống bị trút bỏ đi trọng lực, trở nên chơi vơi, lơ lửng. Truyện ngắn của Hoàng Tố Mai nhiều khi dừng lại ở chính sự chơi vơi, lơ lửng ấy; người viết dường như muốn dùng con chữ để chấm phá, phác họa cảm giác hơn là đi vào những miêu tả tí mỉ, cặn kẽ. Chị cũng tiết chế giải thích những đột biến trong tâm trạng hay hành vi của nhân vật. Bởi vậy, tác phẩm của chị mở ngỏ nhiều khoảng trống. Chúng cô đọng như những bài thơ, vừa mời gọi tưởng tượng của người đọc, nhưng cũng vừa dễ làm nản lòng những người muốn đọc những câu chuyện có tình huống éo le với các sự kiện được móc xích chặt chẽ. Song cũng có mạch viết khác, ở đó, tôi bắt gặp một Hoàng Tố Mai đã xa thời "Này áo xanh cổ trắng" với lối viết bề bộn hơn, gai góc hơn. Lối viết ấy không thiếu ý vị mỉa mai, trào lộng, đôi chỗ thậm chí toát lên nét sắc sảo của tiếng cười hài hước đen. Sự đa dạng về bút pháp ở tập truyện này cho thấy có thể là dấu hiệu để người đọc có thể tin vào năng lượng sáng tạo còn dồi dào ở một ngòi bút lặng lẽ.

Hoàng Tố Mai viết ít nhưng kỹ. Có thể thấy sự dụng công của chị trong cách kể chuyện từ việc sử dụng ngôi kể đến việc nhấn mạnh nhịp điệu trần thuật hay sự đan bện các hình thức lời văn (lời độc thoại nội tâm, lời văn dòng ý thức) để tạo không khí truyện. Hoàng Tố Mai không dùng ngôn từ để kể lại một nội dung nào; ngôn từ, trong tay chị, là phương tiện để tạo ra sức gợi, để kích thích những ám ảnh. Ngôn từ của chị gợi được sự bất định của lằn ranh giữa cái hư và thực, giữa cái bất an và cái bình lặng, giữa những cảm xúc nhân tính và phi nhân tính...

TS. Trần Ngọc Hiếu

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.