Đời
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (10/2008)

Đánh giá:    (17 lượt)

Ebook: 9.900 đ

Đơn vị liên kết:  Tủ sách Tuổi trẻ

Số trang:  120

Khổ sách:  13x19 cm

Trọng lượng sách giấy:  110 gram (Bìa mềm)

Ebook:  1,65 MB (PDF)

Đời của nhà văn Nguyễn Đông Thức có gì? Có nhiều thứ lắm, hỗn mang như cuộc đời vốn vậy. Nhà văn "mào đầu" rằng, ông viết tập truyện này sau hai cuộc đại phẫu thuật nằm trên giường bệnh... chờ chết. Dĩ nhiên, nhà văn không chết nhưng đau kinh khủng. Nỗi đau thể xác lây sang nỗi đau tinh thần vì tự dưng nhớ lại những câu chuyện ngỡ đã quên, của mình hoặc của bạn bè... Trong 12 câu chuyện, có 2 chuyện nhà văn viết từ lâu, có chuyện cách xa những 24 năm (Bay) nhưng vẫn còn nguyên tính thời sự. Và Đời của Nguyễn Đông Thức như những đoạn phim ngắn về những gì đang diễn ra xung quanh chúng ta. Có 3 truyện đọc khá thú vị (Tình, Mỡ, Bảy) với 3 nhân vật nữ lớn tuổi. Nhân vật nữ trong Tình theo tình cả đời (hình như phụ nữ chỉ yêu thực sự có một lần); hai phụ nữ còn lại "càng già càng hóa cáo" - ai dám bảo "dạ đàn bà như cơi đựng trầu?".

Hoàng Nhân - Báo Thể Thao & Văn hóa

... Ông lái chiếc Camry cũ mèm đưa bà về lại nhà.

Gọi nhà cho sang chứ thật ra chỗ ông ở chỉ là một căn mobile home trong một khu dành cho dân nhà nghèo ở quận Cam, hầu hết sống bằng trợ cấp chính phủ. Bà đi qua mỹ thăm đứa cháu ngoại, hỏi thăm cả chục người mới ra được địa chỉ này, hồi chiều tìm đến nơi, gõ cửa cho ông bất ngờ thì họ chỉ còn mỗi đêm nay, vì khuya mai bà phải bay về Sài Gòn rồi. Đứa con rể người Mỹ đưa bà đến lịch sự nói bao giờ bà cần đón thì cứ gọi điện thoại... Bà đau lòng khi thấy ông sống quá nghèo, đồ đạc trong nhà gần như không có gì và toàn thứ cũ kỹ. Phải chăng vì một trong ba tổ nghiệp là ăn mày nền hầu hết dân cải lương về già đều nghèo?

Khi lên giường, ông có vẻ ngượng ngùng:

- Anh hết làm gì được rồi...

Bà cười, tát nhẹ má ông:

- Anh này! Chứ anh nghĩ em còn muốn làm gì? Quay lưng lại đi, em gãi cho...

Ngày xưa ông là chúa nhõng nhẽo, trước khi ngủ bao giờ cũng bắt bà gãi lưng. Nhưng bây giờ, ông lắc đầu:

- Không, hôm nay đặc biệt, anh muốn đấm lưng cho em.

Bà tủm tỉm cười trước khi nằm sấp lại:

- Chắc tối nay mưa lớn quá!

Ông vừa đấm vừa đùa:

- Nói bậy! Ở Cali này trời ít mưa lắm.

Bà hỏi điều đã định hỏi từ chiều:

- Sao anh cạo trọc vậy?

- Tại anh... định đi tu...

Bà bật cười:

- Anh tu biết chừng nào mới hết tội?

Ông cũng cười, "Đúng rồi!", rồi hỏi:

- Anh cạo đầu xấu quá phải không?

- Không. Không có gì quan trọng hết.

Bà nói rồi lơ mơ nghĩ, đúng vậy. Có gì là quan trọng nữa đâu?
Ông đấm rất êm, rồi xoa bóp thật nhẹ nhàng, chạnh lòng nhớ tới ngày xưa da thịt bà săn chắc như thế nào. Cảm giác dễ chịu làm bà chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong lúc mơ màng, bà quay qua nép vào ông như tìm một hơi ấm, đầu gối lên tay ông làm tê tay nhưng ông không dám động, sợ làm bà mất giấc...

Balô khoác một bên vai, nặng trĩu những măng khô, cà phê hột, mật gấu, bao tử nhím và nhung nai..., tay xách một giò lan đỏ tím, tôi bước xuống xe, lòng cũng nặng trĩu một nỗi băn khoăn. Thành phố ngày cuối năm hối hả sống. Một đám múa lân từ hướng đường Tổng Đức Phương chạy về, xập xình điệp khúc Thương sao được mà thương, thương sao được mà thương... nghe cũng vui vui. Xe cộ chạy ào ào cứ như là nếu chậm hơn một chút thì sẽ không bắt kịp cái Tết đang tới. Thoáng nghe được vài tiếng Honda chạy dòn tan trên đường, tôi càng nhớ lại nhiều hơn chuyện cách đây mười chín tháng trước, và cái lý do tôi hăm hở về đây hôm nay.

Tôi sẽ tìm ra cô ấy không?

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG Bộ ĐờI
  • EBOOK CÙNG TÁC GIẢ Nguyễn Đông Thức
  • EBOOK CÙNG THỂ LOẠI