Con giai phố cổ
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (03/2013)

Đánh giá:    (7 lượt)

Ebook: 24.900 đ

Số trang:  296

Khổ sách:  13x20 cm

Trọng lượng sách giấy:  300 gram (Bìa mềm)

Ebook:  2,23 MB (PDF)

Con giai phố cổ, tập tạp văn mới nhất của Nguyễn Việt Hà là một thứ mạng xã hội riêng của anh, đủ thành phần, từ đám đàn ông, những gã khờ và mưu sĩ, rồi những nàng thơ của họ, đến những chuyện tình ái đọc lên sực nức đùa giễu. Tình ở một Hà Nội với những gã trai phố cổ mà như tác giả đã viết, "bọn họ thong thả ăn, tinh tế mặc, chầm chậm sống. Có bọn họ, Hà Nội hôm nay mới có nổi dăm bảy hàng phở ngon, vài ba quán cà phê thị dân sâu lắng. Bọn họ chẳng chịu là gì, sống bạc nhược nghệ sĩ nửa mùa, rồi trả ơn Hà Nội bằng cách quyết liệt tự nuôi cho mình những thói quen của bao đời Hà Nội." Nguyễn Việt Hà vừa bảo, đó là "linh hồn" của thành phố này, vừa giễu "thăm thẳm mơ màng rêu phong tạo riêng một bản sắc".

Đó chính là chân dung tự họa của Nguyễn Việt Hà, một gương mặt văn chương nổi bật của Hà Nội lúc giao thời hai thế kỷ và cho đến tận bây giờ, khi hàng ngày truyền thông "nghiện" nói về sự biến mất của cốt cách Hà Nội.

Tạp văn hay tiểu thuyết của Nguyễn Việt Hà là một món ăn pha chế nêm nếm các mùi vị đặc trưng, để đẻ ra những trang viết bảo là ê hề "tái nạm gầu gân" như phở bò cũng được, mà bảo là kênh kiệu "cam vắt không đường" cũng xong. Chúng lại có cái mùi Tây của những chai rượu mạnh uống "xếch", những nhãn hiệu rượu mà tác giả hay dẫn vào văn của mình, và đậm đặc những tích văn cổ trong khi cũng rất dễ dàng thấy những triết lý Thiên Chúa giáo xoắn xuýt bổ trợ. Để rồi từ đó, Nguyễn Việt Hà đánh võng từ vỉa hè này sang cột điện kia, khiến cho Hà Nội trong văn của anh nhộn nhịp gấp bội. Nào đã ai thấy hai cái nhà mặt phố Hà Nội nào giống hệt nhau đâu?

Chính ở thể loại tạp văn, người đọc thưởng thức được khả năng càn lướt đề tài của Nguyễn Việt Hà, cũng như sự thông minh dí dỏm đặc trưng, để ai cũng nhặt ra được vô số triết lý đặc sệt tinh thần đường phố Hà Nội. Và ngay cả khi cần phải chứng minh kiến văn của mình, Nguyễn Việt Hà cũng có đầy ắp tra cứu Đông Tây từ chuyện cũ rích đến chuyện gần đây. "Đăng nhập" vào thế giới mạng xã hội của Nguyễn Việt Hà, người đọc sẽ được kết nối sâu sắc với thế giới của Cơ hội của Chúa, cuốn tiểu thuyết đầu tay làm nên tên tuổi của anh vào những năm cuối thế kỷ trước. Người đọc của mạng xã hội này hẳn sẽ gặp nhau, kết bạn, yêu đương và tranh cãi ầm ĩ như thường.

  • trananhhung

    | 08/05/2013 vào lúc 15:04 GMT+7

    Phũ phàng quá! Chế giễu từ giới văn nghệ sĩ, công chức, từ anh cao bồi già ngồi ở quán café cóc gần Nhà thờ cho đến toàn thể… đàn ông nói chung! Đọc vào mà thấy bóng dáng của từng người đàn ông xung quanh mình, vừa buồn cười vừa chột dạ.

  • songoku

    | 22/05/2013 vào lúc 21:57 GMT+7

    Một bước đi xuống của Nguyễn Việt Hà so với Cơ hội của Chúa. Tản văn vốn đã là một thể loại dễ dãi, văn chẳng ra văn, báo chẳng ra báo. Nguyễn Việt Hà lại càng dễ dãi, lạm dụng bút lực và sự "ngông nghênh" trong ngòi bút của mình, chêm thêm nhiều ngoại ngữ và dùng tính từ trước danh từ...

  • songoku

    | 28/05/2013 vào lúc 18:09 GMT+7

    Đúng, đúng lắm. Đã là đàn ông ai mà chẳng có chút hám danh. Hám danh trước mặt phụ nữ, hám danh trong ứng xử với đàn ông khác. Tôi không thể không bật cười khi đọc đến đoạn Nguyễn Việt Hà khẳng định sự hám danh của đàn ông ta đã có từ thời Nho giáo, khi Nguyễn Công Trứ viết rằng “Đã mang tiếng ở trong trời đất. Phải có danh gì với núi sông”, còn người đàn ông hám danh nhất trong lịch sử, ắt hẳn phải là... Lý Thái Tôn.

Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG TÁC GIẢ Nguyễn Việt Hà
  • EBOOK CÙNG THỂ LOẠI