• Văn học tuổi 20 lần IV - Những giao diện ẩn - Thiên Di

Văn học tuổi 20 lần IV - Những giao diện ẩn
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (08/2010)

Đánh giá:    (9 lượt)

Ebook: 10.500 đ

Số trang:  116

Khổ sách:  13x20 cm

Trọng lượng sách giấy:  180 gram (Bìa mềm)

Ebook:  1,49 MB (PDF)

Cuốn sách hút người đọc ngay từ sự khác lạ. Khác lạ cách đặt tên chương như những câu thơ khơi gợi tò mò. Khác lạ cách đặt tên nhân vật theo biệt danh. Khác lạ từ cách dẫn chuyện, cõi âm cõi dương lẫn lộn. Khác lạ tạo nên sự khác biệt về nội dung truyện. Vẫn là chuyện về những người trẻ của ngày hôm nay học hành ra trường, muốn thử sức mình ở nhiều lĩnh vực cuộc sống, muốn chứng tỏ khả năng của mình, muốn sống đúng bản chất của mình, có nhiều đam mê và liều lĩnh, dám thử và dám chịu, có thể đánh đổi nhiều thứ nhưng không chịu mất đi chất người chất trẻ trong mình.

Tác giả chọn kể chuyện ở ngôi thứ nhất (hình như các tác giả trẻ thường hay chọn ngôi này cho những trang viết của mình, có lẽ đây cũng là một cách chứng tỏ cái trẻ), nhưng câu chuyện được nhân vật Bướng Bỉnh kể ra về mình và hai người bạn Ngổ Ngáo, Cục Đất, cùng những người như Tử Tế, anh Cỏ Hoang, Nhóc Không Cười vừa hợp cái chất trẻ vừa thấm cái chất đời. Những biệt danh thay tên gọi thông thường không chỉ nói về một người cụ thể, nó còn chỉ một tính cách, một kiểu sống, một thái độ ứng xử. Một thế hệ những người trẻ nhiều hoài bão, ước vọng, bước vào đời mang nhiều trăn trở, băn khoăn, vấp phải thực tế cuộc sống, và chấp nhận trả giá. Cái chết của Ngổ Ngáo bề ngoài là do chích thuốc và đua xe, nhưng đấy không phải do cô gái này đua đòi ăn chơi, mà thực ra là cô muốn hiểu rõ hơn cảm giác khi phê thuốc và nổi loạn của những kẻ ăn chơi, "đi bụi". Để làm gì cái hiểu ấy? Để không trở thành kẻ viết văn salon. Đó là một lựa chọn sống, một xác quyết viết, một thái độ văn, có thể là liều lĩnh, nhưng là thành thực. Truyện cho ta cảm được sự thành thực ấy. Viết văn là trải nghiệm. Viết văn là viết cho mình trước hết, viết từ mình. Nhân vật Ngổ Ngáo có thể coi là một thành công của người viết. Đó là một phác họa về một tuổi trẻ tìm cách chứng tỏ, thể hiện mình qua cái vẻ ngông nghênh, bất cần bề ngoài, mà kỳ thực bên trong là muốn dấn thân, nhập cuộc vào đời, muốn được sống đúng mình, thực mình. Ngổ Ngáo khiến người ta thương cảm và đồng cảm. Bộ ba Ngổ Ngáo, Bướng Bỉnh và Cục Đất bổ sung cho nhau, ánh xạ nhau, làm nên một bức chân dung của một lớp người trẻ hôm nay. Một chân dung không dễ nắm bắt và xét đoán, càng không dễ áp đặt hay quy kết. Bên cạnh họ có Tham Vọng không theo nổi cuộc tình, có Nhóc Không Cười mất tuổi thơ đến chán sống.

Cuối cùng thì bản thảo của Bướng Bỉnh để lại dương thế đã được Cục Đất đem in thành ra một tác phẩm. Là cuốn sách này bạn đang cầm trên tay, và đang đọc. Cứ nghĩ là thế đi. Nhưng Bướng Bỉnh không phải là tác giả đề tên ở đây. Toàn bộ khung cảnh thực hư âm dương này là một bố cục sáng tạo của người viết. Như những giao diện máy tính luôn thay đổi, giao diện này xuất hiện thì giao diện khác ẩn đi, thay giao diện là thay cả cách trình bày, thể hiện, thay cả cái nhìn và cách nhìn. Giao diện của Microsoff quen thuộc đồng cỏ, và những câu thơ lá cỏ của Whitman liên hệ đời người. "Cỏ luôn sinh sôi, chữ cũng vậy". Cuộc đời như những giao diện thay đổi liên tục. Và Bướng Bỉnh ở cõi âm lại ước mơ viết tiếp một cuốn sách nữa về Cõi Trung Gian, cái nơi sự sống và cái chết chưa chia lìa, phân cách hẳn.

Cõi trung gian, nơi nhập nhằng mơ hồ lẫn lộn, nơi vật lộn phân thân, nơi níu kéo thoát bỏ. Đó là chốn của văn học.

Tác giả đã cho thấy một khả năng viết truyện sáng tạo, gây được ám ảnh để câu chuyện không chỉ dừng lại ở chuyện kể, mà còn buộc người đọc phải nghĩ ngợi nhiều hơn. Tôi có niềm tin mong manh là tác giả sẽ còn đi tiếp được trên con đường văn chương đã mở ra từ sách này. Như những giao diện mới sẽ còn xuất hiện.

Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên

Tôi im lặng. Chợt nghĩ tới con đường đi tới ngõ Trung Gian. Nhưng chắc là như Ngổ Ngáo nói, "Hết cách rồi!". Có lẽ, tôi sẽ không đi tới đó nữa. Tôi thở ra một hơi thật dài rồi ngả người nằm xuống. Bên cạnh tôi, đám mây biến hình dao lam trên đầu Nhóc Không Cười biến mất. Thay vào đó là hình một căn phòng khách. Tôi nhìn rồi giật mình vì thấy căn phòng khách ấy rất quen thuộc.

Tôi thúc tay cho Ngổ Ngáo:

- Chắc tao với mày sẽ trở lại ngõ Trung Gian một lần nữa?

- Chi?

- Mày nhìn đi! - Tôi hất hất mặt về đám mây biến hình trên đầu Nhóc Không Cười. Đó là căn phòng khách sực nức hương hoa hồng và người đàn bà quý phái.

Có một tuổi trẻ đi lạc nữa rồi.

- Nhóc!

Tôi gọi, nhưng Nhóc Không Cười không quay lại nhìn. Tôi mặc kệ nó có nhìn hay không và vẫn nói:

- Em làm chị thấy tiếc! Em cố chết còn chị lại mong được sống!

Con bé xoay lưng về hướng tôi. Đám mây trên đầu nó xỉn màu như sắp mưa.

GIẢI THƯỞNG:

Giải văn học tuổi 20 - Lần IV, 2010

  • Shinichi

    | 06/05/2013 vào lúc 21:51 GMT+7

    Viết về những người trẻ không khó vì nhiều người đã làm nhưng cũng không dễ vì dễ đi theo lối mòn cũ. Thiên Di đã làm được với cách nhìn, cách thể hiện nhân vật, chân thực và gần gũi với cuộc sống đến mức trần trụi. Nhìn vào Bướng Bỉnh, tôi thấy một phần trong tôi đã từng như thế.

Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG Bộ SáCH VăN HọC TUổI 20 LầN IV
  • EBOOK CÙNG TÁC GIẢ Thiên Di