• Tha la Bến Đá -

Tha la Bến Đá
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (08/2013)

Đánh giá:    

Ebook: 22.500 đ

Số trang:  274

Trọng lượng sách giấy:  350 gram (Bìa mềm)

Ebook:  1,86 MB (PDF)

Tha La Bến Đá viết về cuộc sống dung dị ở một ngôi làng - nơi chiến tranh đã đi qua nhưng những vết thương, những ký ức bi hùng vẫn hằn sâu trong đất đai cây cỏ, trong tâm trí người ở lại. Nơi đó có tình người dung dị thắng mọi thủ đoạn, có nhân hậu sẻ chia xóa mờ những ranh giới tưởng luôn phân minh đen trắng, có nỗi đau thời chiến và niềm vui của sự sinh sôi, phát triển... Qua những nhân vật được xây dựng sinh động, "ốc đảo" Tha La hiện lên như bóng mát của sự phước thiện, đó cũng là cội nguồn văn hóa của dân tộc tuôn chảy không ngừng nghỉ từ xưa đến nay.

Tiểu thuyết viết theo lối truyền thống nhưng không lệ thuộc vào cốt truyện, có những mảng đời sống quá khứ - hiện tại đan xen nhau khá tài tình. Những yếu tố tâm linh trong truyện gợi nhiều đến truyền thống văn hóa và cội nguồn sự sống, cũng là những tình tiết hấp dẫn trong truyện.

Tha la Bến Đá là tác phẩm đoạt giải Nhì (không có giải Nhất) trong cuộc thi tiểu thuyết đồng bằng Sông Cửu Long - một bức tranh đồng quê mang ít nhiều hơi thở của đất và người Sóc Trăng.

NHẬN XÉT

...Tác giả không bằng lòng với lối viết quen thuộc, mạnh dạn tìm lối thể hiện mới. Về góc nhìn của người kể chuyện (cũng) rất khác nhau, có khi là ngôi thứ nhất, có lúc là ngôi thứ ba, suy tưởng và đồng hiện, dùng cách để bày tỏ tâm trạng, bộc lộ tính cách (nhân vật)...
...Cách viết của "Tha la bến Đá" khúc chiết trong bố cục, trong xây dựng hình tượng văn phong sáng, dễ thu hút cảm tình...

Trích báo cáo tổng kết cuộc thi Tiểu thuyết đồng bằng Sông Cửu Long 2012 của nhà phê bình văn học Lê Quang Trang.

ĐOẠN TRÍCH

Tha la dựng ngay bên gốc Đa Bến Đá, cạnh bên sông. Ngày xưa người dân từ Bàu Sấu ra, từ Xẻo Me tới... muốn sang chợ phải tới Bến Đá rồi qua đò sang sông. Ngày ấy làm gì có xe cộ như bây giờ. Đường xá chỉ là lối mòn, cầu khỉ, sình lầy...xe nào mà chạy được. Từ trong ruộng ra chợ đi hàng ngày đường, gối mỏi chân chồn... Tha la này là nơi khách dừng chân nghỉ tạm, chờ đò qua sông hay đi tiếp.
Bà ngoại An bảo, ngày còn bé, bà vẫn theo ông nội ra quét dọn Tha la, rồi rửa gáo treo lên vách cho người qua đường nghỉ chân uống nước. Có dạo ông cố nội còn bảo vác những bó mía dựng ở vách Tha la cho khách qua đường ăn đỡ khát. Người trong xóm thay nhau mang dừa, mía, đủ thứ ra để ở Tha la cho khách.
...Tha la đã trở thành một ốc đảo giữa sa mạc, một bóng mát cổ xưa, là hương hồn của làng xóm, cái hiện hữu của lòng phước thiện từ bao đời đã in bóng xuống dòng sông, ban phát phước lành cho mọi người, mọi làng quê.

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG THỂ LOẠI