Văn học tuổi 20 lần V - Ở trọ Sài Gòn
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (09/2013)

Đánh giá:    

Ebook: 17.500 đ

Số trang:  208

Khổ sách:  13x20 cm

Trọng lượng sách giấy:  280 gram (Bìa mềm)

Ebook:  1,47 MB (PDF)

Những ghi chép về cuộc sống của một sinh viên năm nhất khi từ quê vào Sài Gòn trọ học. Là nhiều mảnh ghép mang màu sắc tình bạn, tình người, tình quê, tình... hình như là yêu và đặc biệt yêu toán học. Là chuỗi câu chuyện có vấn đề của những người trẻ bỗng lớn nhanh trong vòng xoay của học hành- mưu sinh- tồn tại- khát vọng.

Khá nhiều nhân vật, có vẻ tác giả tham quá, nhưng đọc hết mới thấy không thể thiếu một trong số họ, vì từng người và tất cả đã vẽ nên bức tranh toàn cảnh về một lớp sinh viên mới giữa lòng Sài Gòn mới.

Khôi hài có chủ đích.

Lộn xộn có logic.

Kịch tính có chất đời.

Ở trọ Sài Gòn là một trong 5 tác phẩm dự thi (Cuộc thi văn học tuổi 20 lần V) được tuyển chọn để giới thiệu và in đợt đầu vào tháng 9 năm 2013. Đến tháng 8 ban tổ chức đã nhận được 50 tác phẩm dự thi đến từ cả ba miền. Hầu hết các tác phẩm tham gia là của các tác giả có tuổi đời khá trẻ. Đặc biệt trong lần phát động cuộc thi này có những tác phẩm của các bạn du học sinh và các bạn đang sinh sống làm việc ở nước ngoài.

ĐOẠN TRÍCH

Tôi là một thằng con trai, điều này chắc bạn biết rồi. Tôi tên là Vũ, điều này chắc bạn cũng biết rồi (hoặc chưa, không quan trọng). Điều quan trọng mà tôi muốn nói ở đây là, bạn đừng nên đồng nhất tôi với... thằng cha tác giả của cuốn sách này. Tôi không phải hắn. Tôi đẹp trai hơn! Cái tên của tôi cũng ấn tượng hơn: Lê Hồng Vũ. (Mở ngoặc chút xíu: Bạn có thể gọi tôi là Vũ. Không thì cứ lôi cả họ và tên của tôi ra mà kêu gào. Tuyệt đối đừng gọi tôi là Hồng Vũ. Tôi rất ghét bị gọi như vậy. Đừng hỏi tôi tại sao.)

Mờ sáng, những bước chân nặng nề giẫm lên cầu thang xoắn ốc bằng inox tạo thành chuỗi âm thanh ồn ào náo động khắp khu nhà. Tôi giật mình tỉnh giấc, thấy đồng hương đã ở trong phòng và đang lè lưỡi thở phì phò như cún mùa hè. Vật thể đập vào mắt tôi ngay sau đó, như để giải thích cho vẻ kiệt sức của đồng hương, là một cái va li to đáng nể tương đương với một trọng lượng đáng kể.
Sau phút nghỉ mệt, đồng hương bước lại bình đựng nước uống ừng ực một li nước đầy. Và, câu đầu tiên đồng hương nói với tôi (chớ còn ai vào đây, Quyết còn chưa thức dậy) là:
- Mắc đái quá!
Tôi còn chưa kịp đồng tình thì đồng hương đã bước vào nhà vệ sinh.
Rất nhanh sau đó, đồng hương xuất hiện trở lại. Gương mặt tỉnh táo sảng khoái của đồng hương toát lên một vẻ hóm hỉnh lạ thường.

Cuối cùng tôi cũng nhận được tháng lương đầu tiên. Nhớ lúc phụ huynh ngại ngùng nói mức học phí là một triệu đồng, tôi chỉ biết ngơ ngác gật đầu. Với tôi, đó quả là một số tiền lớn.
Giờ thì số tiền đó đang nằm gọn trong chiếc phong bì và chiếc phong bì đó đang nằm gọn trong tay tôi. Dắt xe ra khỏi nhà học trò, tôi lóc cóc đạp xe về nhà mà tay chân gần như run rẩy, đầu óc gần như mụ mị.
Những tiếng kèn xe inh ỏi của Sài Gòn giúp tôi bừng tỉnh. Tôi bắt đầu cười to thành tiếng, niềm hạnh phúc thoát bay khỏi cơ thể tôi tạo thành một chuỗi âm thanh vang dài. Người ngồi sau của chiếc xe đằng trước lập tức ngoảnh lại nhìn tôi đầy cảnh giác.
Và, tôi cũng bắt đầu cảnh giác với mọi người xung quanh. Liệu có ai biết tôi đang có trong tay một số tiền lớn và định cướp bóc tôi không?
Trời đất, tôi đã phát điên vì một triệu đồng!!!

Trong bóp tôi có một tấm hình. Lịch sử của nó như sau:
Ngày cuối cùng của năm học lớp 12, cô bạn lùn mà lối cùng bàn có tặng tôi một tấm hình sticker của cô ấy. Tôi còn nhớ cô ấy đã dặn tôi thế này:
- Nè, nhớ cất kĩ trong bóp. Sau này vợ có hỏi thì nhớ nói là: "Bạn cấp ba của anh đó! Dễ thương hén! Hồi đó anh cưa cổ hoài mà cổ không đổ." Nhớ nghen!
Nghe lời cô bạn, tôi đã cất kĩ tấm hình trong bóp.
Lần đầu tiên lục lọi bóp tôi, anh Quốc cũng đã hỏi:
- Bạn gái mày hả?
- Không phải. - Tôi thành thật trả lời.
- Không phải bạn gái sao lại cất hình người ta trong bóp? - Anh Quốc bắt bẻ.
- Tại nó kêu em làm vậy!
- Ồ, có khi nào nó thích mày nên làm vầy để đánh dấu sở hữu không? - Anh Quốc suy đoán.

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.