• Đã có những chiều rất bình yên -

Đã có những chiều rất bình yên
    Mua     

Nhà xuất bản:  Trẻ (10/2013)

Đánh giá:    

Ebook: 20.900 đ

Số trang:  220

Trọng lượng sách giấy:  200 gram (Bìa mềm)

Ebook:  1,15 MB (PDF)

20 truyện ngắn trong tập Đã có những chiều rất bình yên thoạt tiên gây cảm tưởng đúng như tên gọi, không có gì biến động quá lớn, không có xung đột ghê gớm, nhưng đấy là một ẩn ý nhiều phần đánh lừa. Những nhân vật của tập truyện hầu hết ở vào tuổi trung niên ở một thành phố ven biển miền Trung xinh đẹp, công ăn việc làm đâu ra đấy, nhưng họ lúc nào cũng có khúc mắc trong suy nghĩ. Đúng là đã có những thời khắc bình yên, nhưng giống như những nàng Nora trong vở kịch kinh điển Nhà búp bê của H. Ibsen, họ dần nhận ra mình đang sống một cuộc sống bình yên giả tạm. Họ cồn cào muốn thoát ra, vùng vẫy như những con cá mắc trong lưới.

Những truyện ngắn kiệm lời, cô đọng và giản dị làm bật lên những tự vấn về niềm vui sống, về nỗi mệt mỏi, và cả những lúc chán chường của con người hiện đại.

Truyện của Đào Thị Thanh Tuyền như nhận xét của nhà văn Dạ Ngân, mang lại cảm giác về "sự chênh vênh của một gia đình, vẻ hư vô của những buổi chiều và cuối cùng, là sự mong manh xót xa của một phần đời ngắn trong một đời dài. Buồn, rất buồn nhưng chân thành và đầy sức thuyết phục. Như đây là tự truyện của một người đang ngoái nhìn tất cả. Dung dị, sâu sắc, nhà văn rủ rê và rồi đã khiến ta rảo bước lên theo để thấy có lẽ mỗi người nên tự vấn chính mình, hàng ngày".

MỤC LỤC

  • Lời tựa
  • Chỉ là một câu chuyện rất nhỏ
  • Đêm không nghe tiếng sóng
  • Nhét nhạc vào tai mà đi
  • Nhập viện
  • Dấu lặng
  • Dì Hạnh
  • Nếu thật thì đó là bình an!
  • Thạch
  • Quá khứ
  • Đoạn kết có hậu
  • Không ai ra biển mùa này!
  • Những người bạn trẻ
  • Chiều cuối tuần
  • Cuối trời thênh thang
  • Đã có những chiều rất bình yên
  • Tim vỡ
  • Kinh tế toàn cầu!
  • Những giấc mơ
  • Tin hay không thì tùy!
  • Ngàn năm sóng vỗ!

NHẬN XÉT

Cuộc sống đô thị bây giờ có bình yên không? Đã có những chiều rất bình yên muốn nói về sự bình yên nhưng toàn bộ chi tiết và câu chữ bên trong lại cho độc giả một cảm nhận khác. Sự chênh vênh của một gia đình, vẻ hư vô của những buổi chiều và cuối cùng, là sự mong manh xót xa của một phần đời ngắn trong một đời dài. Buồn, rất buồn nhưng chân thành và đầy sức thuyết phục. Như đây là tự truyện của một người đang ngoái nhìn tất cả. Dung dị, sâu sắc, nhà văn rủ rê và rồi đã khiến ta rảo bước lên theo để thấy có lẽ mỗi người nên tự vấn chính mình, hàng ngày.
Chẳng có gì là yên tĩnh cả.

Nhà văn Dạ Ngân.

ĐOẠN TRÍCH

Xuyên suốt trong cả tập truyện là biển, biển trong giấc mơ hàng đêm của người thiếu phụ, biển cuồng nhiệt nông nổi trong tình yêu của thời thiếu nữ, biển lặng lẽ mà bao dung với người biết quay về sau những lầm lỡ, biển ngậm ngùi với những mất mát, đau đớn, thăng trầm của một đời người.
Được kể bằng một phong cách dung dị, thật thà như chính đời sống đang diễn ra chung quanh, 20 truyện ngắn trong tập sách này tưởng chừng bình thản, ơ hờ, không cảm xúc nhưng thật ra, đau đáu những nỗi niềm. Không kịch tính, không có nhân vật phản diện, người đọc không khó để nhận ra, tự thân mỗi câu chuyện đã là một thông điệp ý nghĩa về tình yêu, hạnh phúc, về lòng bao dung, chỉ có thể được viết bởi một người đã trải qua nhiều thăng trầm thời cuộc, nếm đầy đủ hỉ nộ ái ố ở đời, mà trái tim vẫn nóng hổi những nhịp đập yêu thương con người, yêu thương cuộc sống...

Ở tuổi 45, Khang còn quá trẻ để cột mình vào những buổi chiều nhàn nhạt ấy. Cuối cùng chị nói, tôi chưa bao giờ yêu Khang như Khang đã yêu tôi. Tôi chỉ yêu khoảng trời bé mà tôi cho rằng đã rất bình yên đó, và ôm một hy vọng hão huyền là có thể trói người đàn ông nhiều tham vọng, không bình thường bằng những điều tầm thường đến vậy!
...Tôi ngồi mãi không muốn đứng lên, dù bóng tối đã phủ đen sân cỏ và những con muỗi bắt đầu bản nhạc rất khó chịu bên tai khi nhận ra một điều, trong những ngày tôi cho là bên tai khi nhận ra một điều, trong những ngày tôi cho là bên tai khi nhận ra một điều, trong những ngày tôi cho là bình yên đó, cả tôi, Khang và Nhím đều cô đơn! Khang đứng trong bóng tối khao khát về ánh sáng. Nhím cô đơn trên con đường đi tìm tương lai và tôi, tôi cô đơn bởi (vô tình hay cố ý) không muốn nhận ra ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng để hiểu về người đàn ông có một thời là của tôi, giờ vĩnh viễn dừng lại trên con đường đi không dài của đời người.

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG TÁC GIẢ Đào Thị Thanh Tuyền
  • EBOOK CÙNG THỂ LOẠI