Nhà Ôsin
    Mua     

Nhà xuất bản: 

Đánh giá:    

Ebook: 17.500 đ

Số trang:  68

Ebook:  2,05 MB (PDF)

Claudio Magris (sinh năm 1939) là một học giả đương đại sáng giá, được coi là người viết tiểu luận văn học hàng đầu ở Ý. Tôi có duyên đã được ông giới thiệu, đề cử và bảo vệ tôi trước Ban giám khảo giải thưởng Nonino gồm 11 vị học giả và nhà văn danh tiếng thế giới do nhà văn V.S Naipaul (giải Nobel văn học 2001) đứng làm chủ tịch. Chính Claudio Magris là người đã thay mặt Ban giám khảo này đứng ra trao giải Nonino Risit D'Aur Prize năm 2008 cho tôi trong một bữa tiệc có tới hơn 600 khách mời vào ngày 26 tháng 1 năm 2008 tại thành phố Udine miền Bắc nước Ý.

Trong một tiểu luận văn học, Claudio Magris có đề cập đến lịch sử nụ cười. Tôi thích một số ý tưởng trong bài viết này của ông:

• Nụ cười là dấu hiệu để ta phân biệt giữa thú vật và con người. Thiên nhiên biết khóc, thú vật đau đớn nhưng không biết cười. Để có thể cười phải cần đến sự suy ngẫm. Tiếng cười chỉ có khi nào người ta đạt tới một sự trưởng thành tâm linh chan hòa.

• Nụ cười có sức mạnh đương đầu với sự phi lý khắc nghiệt của cuộc sống và cái chết, thường nảy sinh ra từ nỗi tuyệt vọng, từ ý thức chán ngán và kiên quyết trước sự ác. Nụ cười trực thuộc con người là một sinh vật khốn khó và dằn vặt nhất, vô vọng và có số phận phù du.

• Trong những vở kịch hợp lý, trấn an và có hậu thì thường tác giả của nó không biết cười. Viết một vở kịch có nhiều kịch tính, u buồn không khó lắm nhưng viết ra một vở kịch hài hước và làm cho những kẻ không biết cười cười lên là cực khó. Tiếng cười là một sự hòa giải tối cao, bởi nó không hòa giải được nên nó đã chuyển nhượng vào một sự suy ngẫm khác tiếp ngay theo đó.

Mùa hè năm nay, tôi viết vở kịch Nhà Ôsin trong một hoàn cảnh trớ trêu dở khóc dở cười: chưa bao giờ tôi chán nản tuyệt vọng về cuộc sống mà tôi có trách nhiệm dự phần và chịu đựng nhiều đến thế. Tôi bó tay, thúc thủ, không làm được gì ngoài việc ngồi im, chờ đợi các sự kiện dẫn đến trạng thái "cùng tắc biến, biến tắc thông". Tôi viết vở kịch này như một người buộc phải ngồi chơi cờ tướng. Hắn không còn có cách nào khác buộc phải tìm ra nụ cười thú vị và thoải mái trong một trận thế mà biết rằng chắc chắn sẽ thua.

Tiếp nhận vở kịch này, ai cười cùng tôi, người ấy có mặt trong số phận tôi, người ấy chứng kiến, dự phần trong vở kịch đời, vở kịch mà Tạo hóa đạo diễn. Chúng ta không còn cách nào khác cả cười cùng Định mệnh.

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG TÁC GIẢ Nguyễn Huy Thiệp
  • EBOOK CÙNG THỂ LOẠI