• Mỗi nhà văn một tác phẩm - Thượng đế thì cười - Nguyễn Khải

Mỗi nhà văn một tác phẩm - Thượng đế thì cười
    Mua     

ISBN:  978-604-1-01389-6

Nhà xuất bản:  Trẻ (04/2012)

Đánh giá:    (22 lượt)

Ebook: 35.900 đ

Số trang:  392

Khổ sách:  13x20 cm

Trọng lượng sách giấy:  320 gram (Bìa mềm)

Ebook:  6,08 MB (PDF)

Tập truyện nằm trong bộ sách Mỗi nhà văn một tác phẩm. Đây là một tập truyện ghi lại được gần như toàn vẹn, trung thực những bước đi nhọc nhằn mà dũng cảm của con người chúng ta, cũng là của đất nước, trong suốt những năm tháng dài bão táp.

... Tác phẩm quan trọng nhất của ông lại chính là khi ông lấy mình làm nhân vật ẩn dưới đại từ nhân xưng "hắn" để kể lại chi tiết vẫn với giọng điệu tự thú toàn bộ hành trình nhà văn của mình. Đó là cuốn tiểu thuyết đậm chất tự truyện có tên gọi mang tính tôn giáo và triết học hơn cả của Nguyễn Khải: Thượng đế thì cười. Hắn của Nguyễn Khải là một nhà văn, nhà văn quân đội, với tính cách "muốn điều hoà mọi trách nhiệm mà hắn đang gánh vác", nhưng "các trách nhiệm ấy không phải luôn luôn hoà hợp được với nhau, có khi được là một đảng viên tốt, một quân nhân tốt thì lại là một nhà văn tồi". Thái độ văn chương này hắn tự nhận là do "tính cách bẩm sinh", nhưng cũng lại phù hợp với "phương pháp sáng tác hiện thực xã hội chủ nghĩa, yêu cầu câu chuyện bao giờ cũng được kết thúc có hậu". Và như thế, "đã có nhiều trường hợp tự hắn cũng phải nói ngược lại niềm tin của mình, tự kết tội mình, dẫu hắn chả có tội gì cả để cứu lấy cái nghề mà hắn không thể rời bỏ". Vậy hắn thuộc loại người nào? hắn tự hỏi và trả lời: "là một viên chức đang muốn biến hoá thành một nghệ sĩ tự do, nhưng lắc lư mãi cũng chỉ biến được từng bộ phận, cái đuôi viên chức thỉnh thoảng lại lấp ló lòi ra nếu như bạn bè luận bàn về chính trị tự do quá, luận bàn về đàn bà lỗ mãng quá, cười hét to quá, nói năng tục tĩu quá..." Hắn của Nguyễn Khải đã từng Mất toi một cuốn sách vì kiểu viết kết thúc có hậu, vì muốn nhân nhượng, hoà giải giữa thực tế và văn chương cho yên bề trên ổn bề dưới, nhưng cuối cùng ông hiểu ra là để cho nhân vật "chết trong văn chương thì sẽ được sống mãi trong lòng bạn đọc, còn lại sống một cách gắng gượng, vô lý vì mong muốn của tác giả thì phải chết trong văn chương"....

(Phạm Xuân Nguyên - Tầm nhìn xa trong cõi nhân gian)

  • trang meo

    | 08/02/2013 vào lúc 8:43 GMT+7

    Cuộc đời Nguyễn Khải đúng là tác phẩm cuối cùng và lớn nhất của ông. Dẫu tò mò bao nhiêu, háo hức bao nhiêu, tôi cũng không thể tin là nhà văn nổi tiếng "khôn và hiểm" này đã có thể nói thẳng, nói thật đến thế, tự bóc trần bản thân mình, tự "vạch áo cho người xem lưng", xác nhận tất cả những cáo buộc của người đời về ông. Tôi bỗng nhớ đến lời Dương Tường, trong Nguyễn Khải có hai con người. “Một Nguyễn Khải khôn khéo giả dối và một Nguyễn Khải thành thật trắng trợn. Một Nguyễn Khải hèn nhát và một Nguyễn Khải khinh ghét tay Nguyễn Khải hèn nhát kia. Và sự tranh chấp giữa hai con người ấy không bao giờ ngã ngũ.”

  • tuyenphuong1979

    | 09/03/2013 vào lúc 19:44 GMT+7

    Nguyễn Khải có thể nói là nhân vật đáng "đọc" nhất trong lịch sử văn học Việt Nam thế kỷ XX, đọc những trang sách lẫn đọc những trang cuộc đời ông. Phần đầu, Nguyễn Khải hiện lên như một kẻ đạo đức giả, tự nhận mình kém tài, nhưng đằng sau đó là o bế nịnh bợ, là một tên "đao phủ" xuống tay với cả đồng nghiệp... Mặt khác, Nguyễn Khải là kẻ luôn sống xấu hổ vì xuất thân của bản thân, cả đời dằn vặt. Tuy nhiên, đọc hết quyển sách mới thấy hiếm có người có thể nói thật đến trần trụi cuộc đời mình như ông. Nói như Lê Đạt, "nếu Nguyễn Khải là một thằng hèn, thì cũng là một thằng hèn đáng trọng".

  • nguyenthuy

    | 03/04/2013 vào lúc 13:58 GMT+7

    Tôi không để ý lắm đến những ghi chép của Nguyễn Khải về Hà Nội, vì đọc hết rồi, và Nguyễn Khải thì từ lâu vẫn nổi tiếng vì sự mê Hà Nội và người Hà Nội của mình. Quả thật đáng chú ý nhất toàn tập sách là Thượng đế thì cười. Cuộc đời Nguyễn Khải đầy tài năng nhưng lời ra tiếng vào về cách đối đãi của ông với các bạn văn là không ít, vì vậy lúc về già, được đọc "tự truyện" của ông, để nghe ông giải bày hết nỗi lòng, để nói thật về tất cả mọi chuyện, thật là một cơ hội quý giá. Đọc mới thấy lời Nguyên Ngọc nói về Nguyễn Khải thật đúng chứ không phải lời nói tốt của một người bạn.

  • ngkhaclong

    | 08/04/2013 vào lúc 12:02 GMT+7

    Tất nhiên chúng ta nên đọc Nguyễn Khải, và cần đọc Nguyễn Khải. Có thể yêu ông, có thể ghét ông tận xương tủy. Nhưng nếu muốn bức tranh toàn cảnh về văn học Việt Nam mấy chục năm trở lại đây, chúng ta cần phải đọc Nguyễn Khải, có lúc để tìm hiểu xem mấy chục năm biến động ấy điều gì đã xảy ra, đã tạo ra bộ mặt của văn học Việt Nam ngày hôm nay; lắm lúc chỉ đọc để biết số phận nhà văn yêu thích của chúng ta (như Trần Dần, Lê Đạt,...) đã ra sao, họ đã sống như thế nào qua con mắt Nguyễn Khải. Chỉ riêng sự xuất hiện của những nhân vật nổi bật trên văn đàn thời bấy giờ và mối quan hệ của họ cũng đủ để quyển sách này hấp dẫn rồi. Hay dở cũng phải đọc.

  • Jia Wei

    | 22/05/2013 vào lúc 22:03 GMT+7

    Tôi tìm đọc quyển sách này vì nghe nói đây thật ra là quyển hồi ký trá hình của tác giả, đọc xong thì thấy khá shock. Những câu chuyện kể ra dù là dưới dạng tiểu thuyết vẫn quá nặng nề, hiếm có ai có thể phơi bày mọi thứ của cuộc đời mình ra đến thế. Vẫn biết rằng có một số chi tiết là ám chỉ, nhưng hình ảnh người vợ già 70 tuổi vẫn còn đòi hỏi, hoặc những xung đột của nhân vật nhà văn với cha mẹ mình sẽ khiến độc giả mãi trăn trở tự hỏi, rốt cuộc có bao nhiêu phần trăm là sự thật, bao nhiêu là ám chỉ...

Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • EBOOK CÙNG TÁC GIẢ Nguyễn Khải