• Những câu chuyện về Lòng thương người (Tái bản lần thứ 18) -

Nhà xuất bản:  Trẻ (04/2017)

Đánh giá:    

Sách giấy: 18.000 đ

Số trang:  66

Khổ sách:  11,5x18,5 cm

Trọng lượng:  100 gram (Bìa mềm)

Người độ lượng bao giờ cũng thấy mình giàu có.

Ngạn ngữ La tinh

Bốn mươi ba năm dường như là một thời gian khá dài để có thể nhớ tên một người chỉ quen biết sơ. Tôi đã quên bẵng tên của một bà lão từng là khách hàng trên tuyến đường giao báo của tôi. Năm đó, năm 1954, tôi mười hai tuổi, sống ở Marinette, bang Wisconsin. Thế nhưng, có vẻ như bài học về sự tha thứ thì bà lão chỉ mới dạy tôi ngày hôm qua, và tôi hy vọng, một ngày nào đó có thể kể lại cho ai khác nghe.

Chuyện thế này. Vào buổi chiều thứ Bảy nọ, một đứa bạn và tôi đứng tại góc sân sau của nhà bà lão, thi nhau ném đá lên mái nhà bà. Mục đích của trò chơi chỉ là quan sát những cục đá biến thành tên lửa khi chúng lăn xuống mép mái nhà và bắn xuống sân như chùm sao chổi từ trên trời lao xuống.

Tôi tìm được một hòn đá rất trơn láng, bèn lấy đà ném. Nhưng vì hòn đá quá bóng láng, nó trệch đường bay và lao thẳng tới một chiếc cửa sổ nhỏ trên hiên sau nhà bà lão. Nghe tiếng kính vỡ loảng xoảng, chúng tôi vọt khỏi sân sau của bà còn nhanh hơn bất cứ tên lửa nào của chúng tôi.

Tôi quá sợ hãi trước việc mình sẽ bị phát hiện, và đêm đầu tiên tôi lo lắng tới nỗi không tài nào ngủ được. Tuy nhiên, vài ngày sau, khi chắc chắn mình không hề bị phát hiện, tôi bắt đầu cảm thấy tội lỗi trước tai họa gây ra cho bà. Bà vẫn mỉm cười mỗi ngày khi tôi giao báo, nhưng tôi không thể cư xử thoải mái trước mặt bà được nữa.

Tôi quyết định sẽ để dành tiền công giao báo. Và trong ba tuần, tôi có bảy đô la mà tôi tính toán là đủ để chi trả phí tổn thay kính cửa sổ. Tôi bỏ tiền vào một phong bì và kèm theo một bức thư xin lỗi vì đã làm vỡ kính cửa sổ. Tôi hy vọng số tiền bảy đô la sẽ đủ trả tiền công sửa chữa.

Tôi chờ trời sụp tối, lẻn vào nhà bà lão, nhét phong bì đó qua khe hở nơi cửa trước. Tâm hồn tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi nóng lòng mong đợi giây phút tự do nhìn thẳng vào mắt bà.

Ngày hôm sau, tôi trao bà lão tờ báo và có thể mỉm cười đáp lại nụ cười ấm áp của bà. Bà cảm ơn và nói:

- Đây, bà có cái này cho cháu.

Đó là một bịch bánh bích-quy. Tôi cảm ơn bà và bắt đầu nhấm nháp bánh quy khi tiếp tục lộ trình của mình.

Sau vài cái bánh, tôi sờ trúng một cái phong bì, bèn rút nó ra khỏi bịch bánh quy. Khi mở phong bì, tôi chợt bàng hoàng. Trong đó có bảy đô la và một lá thư ngắn được viết như sau:

"Bà rất tự hào về cháu".

Truyện Tha thứ thật sự

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • SÁCH IN CÙNG THỂ LOẠI