ISBN:  978-604-1-14926-7

Nhà xuất bản:  Trẻ (09/2019)

Đánh giá:    

Sách giấy: 40.000 đ

Số trang:  106

Khổ sách:  13x20 cm

Heo Củn bị vứt ra đồng cỏ chỉ vài tiếng sau khi chào đời, nó phải tự mình xoay xở giữa đồng cỏ mênh mông.

Cuộc sống ở đồng cỏ thật thú vị, các loài thú chung sống hòa thuận với nhau, thương mến nhau như thành viên trong gia đình.

Đến một ngày, khu đồng cỏ đối diện với nguy cơ bị san bằng, tụi thú nhỏ quyết định đây là thời điểm phải ra đi để nhìn thế giới và khám phá nhiều điều thú vị bên ngoài đồng cỏ quen thuộc, chúng gọi đó là Hành trình mùa thu.

Tên Củn là Heo tự chọn cho mình, nó nghĩ, xấu hay đẹp, gọi hoài cũng thành quen. Đằng này, cái tên ấy còn rất có ý nghĩa nữa, nó nhắc đến sự kiện Heo Củn không thể quên, ngày nào cũng canh cánh bên lòng.

Chính Heo Củn cũng không biết vì sao mình lại có mặt ở nơi này, giữa bãi cỏ ngút đầu người với cái bụng lép kẹp. Heo Củn nhớ khi nó mới sinh, xung quanh có rất nhiều anh chị em, quay phải đụng trúng chị, quay trái thì đụng phải anh, lúc chồm lên tìm ti thì bị đạp túi bụi vô đầu. Túm lại, vừa sinh ra nó đã bị quăng vào trận chiến. Ti mẹ và mùi sữa khiến nó hăng hái, chiến đấu không biết mệt, cuối cùng nó sung sướng há mỏ ngậm bầu ti đầy sữa. Nào đã yên, vừa móp mỏ mút được tí sữa đã bị hất văng ra, lăn cù nèo mấy vòng xiểng niểng luôn. Nhưng nó không nản chí, lại hăm hở lao vào "trận chiến sữa mẹ". Khi đã giành được hẳn một bầu ti căng mọng rồi, nó him híp mắt nhìn đám anh chị em hung hăng của mình, vừa giễu cợt vừa dè chừng, lại có chút gì khoái trá vui vui.

Bú một bụng no nê, Heo Củn lăn ra ngủ. Với trẻ thơ, chỉ cần no bụng là ngoan ngoãn ngủ thẳng cẳng, chẳng lo nghĩ gì, cũng chẳng quan tâm chuyện nắng mưa. Nó đang ngủ rất say thì bỗng...

Écccccc!!!!!!!!!!!!

Đang trong giấc ngủ bé thơ, Heo Củn đột nhiên vùng dậy với tiếng thét thất thanh... rồi nó nhận ra, nó chỉ có một mình, giữa đống rác hôi hám bẩn thỉu đầy ruồi nhặng và nỗi đau đớn nhức nhối ở đâu đó... phía sau.

Đuôi của Heo Củn, cái đuôi xinh xắn trắng tinh Heo Củn đã dùng để ngoe nguẩy trêu đùa các anh chị, đã cụt ngủn từ lúc nào, tệ hơn nữa là bây giờ đang chan hòa máu đỏ. Một sinh vật màu xám có đuôi dài vừa khuất dạng chỗ đám rau héo, thoáng cái đã biến mất. Heo Củn không dám đuổi theo sinh vật kia, nó sợ. Cũng phải, nó mới ra đời chưa bao lâu mà. Giờ nó là một con heo con với cái đuôi cụt ngủn, bơ vơ...

Nỗi đau của Heo Củn bắt nguồn từ đó.

Trước đó, nó chọn cái tên Cụt Ngủn kia, lại thấy tên như vậy thì quá dài. Heo có tên đã là lạ rồi, nay lại loằng ngoằng với cái tên dài, ai mà nhớ được.

Thế là "Cụt Ngủn" thu gọn thành Củn.

Trích tác phẩm

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • SÁCH IN CÙNG TÁC GIẢ Nguyễn Thị Thanh Bình
  • SÁCH IN CÙNG THỂ LOẠI