• Bất hạnh là một tài sản - Xuyên Mỹ - Phan Việt

ISBN:  978-604-1-05210-9

Nhà xuất bản:  Trẻ (04/2014)

Đánh giá:    (1 lượt)

Sách giấy: 148.000 đ

Số trang:  376

Trọng lượng:  320 gram (Bìa mềm)

Tiếp nối Một mình ở châu Âu, Xuyên Mỹ là tập 2 của bộ Bất hạnh là một tài sản kể lại khoảng thời gian hai năm từ lúc tác giả từ châu Âu về nhà bên bờ Đông nước Mỹ, chuyển từ bờ Đông trở lại Chicago để ly hôn và hoàn thành chương trình tiến sỹ, rồi một mình chuyển đi bờ Tây làm việc cho một trường đại học. Hai năm băng ngang nước Mỹ này tràn ngập những câu hỏi Ly hôn có đúng không?, Sẽ bắt đầu lại từ đâu?, Vì sao?; những câu chuyện tìm việc làm vào cao điểm khủng hoảng kinh tế; những cố gắng để bắt đầu lại; những người bạn và cả những người xa lạ - tất cả làm thành hành trình của một phụ nữ Việt Nam trẻ trên đất Mỹ.

Không phụ nữ nào muốn kể lại những đổ vỡ của mình, nhưng chính vì sự không chia sẻ này mà mỗi phụ nữ đều chịu đựng một mình và trải qua những đau khổ không cần thiết. Trong Xuyên Mỹ, bằng lối kể chuyện trung thực, chân thành, chi tiết, không oán thán, với sự hài hước và phóng khoáng đặc trưng, Phan Việt cho các độc giả thấy rằng họ không một mình trong những đổ vỡ và mất mát họ đã, đang, và có thể sẽ phải trải qua.

MỤC LỤC

  • Cùng bạn đọc
  • Phần một: Nước Mỹ: bờ Đông
  • Phần hai: Đại lộ Cornell
  • Phần ba: Một mình
  • Phần bốn: Đại lộ Hyde Park
  • Phần năm: California, here I come!
  • Chú thích
  • Một số tài liệu tham khảo

Sơn nghĩ - và không ngại nói rõ với tôi - rằng tôi ngây thơ quá, tôi đang làm những việc vô ích, phù phiếm - như viết sách, dịch sách, học tiến sỹ, muốn làm cái nọ, cái kia cho xã hội. Điều này thì không chỉ mình Sơn. Hình như nhiều người đàn ông Việt Nam cũng nghĩ vậy. Họ thích và thành thạo việc nhắc nhở những người phụ nữ quanh họ rằng việc một phụ nữ nghĩ mình có trách nhiệm và có thể làm những việc nghiêm túc cho xã hội là một việc nực cười tự thân và sẽ vĩnh viễn không thể thành hiện thực. Với họ, phụ nữ vĩnh viễn chỉ có thể là đom đóm đàn, còn họ nghiễm nhiên là mặt trời, mặt trăng, cột đèn, nếu không cũng là đom đóm gộc. Họ hình như không biết điều đó khiến người bạn đời của họ cảm thấy cô đơn như thế nào. Cô đơn giết người phụ nữ rất nhanh - cái chết từ trong ra, như một thây cây héo hon dần.
...Sơn không phải người xấu. Thậm chí trái lại. Anh vẫn là người đàn ông thông minh nhất, hào phóng nhất, mạnh mẽ nhất, hài hước nhất mà tôi biết. Nhưng anh chỉ không phải là người bạn đời tốt nhất - cho tôi. Tôi có lẽ còn chưa biết hết về bản thân nhưng cũng đủ để hiểu rằng, nếu không có gì thay đổi, tôi không thể sống mãi như thế này. tôi không thể đứng mãi ở cửa, tự hỏi lúc nào mình là "chúng ta", lúc nào mình là "chúng nó".
Nhưng phải ra đi như thế nào, sau bảy năm?
...Cái này không thể tiếp tục mãi. Đời người thực sự quá ngắn để tiêu phí trong bất hạnh. Tôi muốn Sơn hạnh phúc - với ai cũng được, nhưng phải hạnh phúc. Tôi cũng muốn tôi hạnh phúc - một mình cũng được nhưng phải hạnh phúc.

    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.