Thông tin tác giả Phan Huy Chú

Phan Huy Chú sinh năm Nhâm Dần 1782 và mất năm Canh Tý 1840, tên tự Lâm Khanh, hiệu Mai Phong. Thuở nhỏ còn tên là Hạo, sau đổi tên là Chú. Ông là con trai thứ ba của Phan Huy Ích, thân mẫu là bà Ngô Thị Thục, em gái của Ngô Thì Nhậm.

Ông sinh ra và lớn lên trong già đình khoa bảng, hai bên nội ngoại đều có người làm quan. Do vậy ngay từ nhỏ ông được nuôi dạy rất chu đáo. Vốn thông minh, lại cần cù, ông nổi tiếng hay chữ khắp vùng, nhưng hai lần đi thi chỉ đỗ Tú tài.

Tuy nhiên, tiếng tăm của ông đã lan đến kinh đô. Năm 1821, vua Minh Mệnh triệu ông vào Huế, cho giữ chức Biên tu Quốc tử giám. Năm 1825, ông được sung sứ bộ sang Trung Quốc, khi về giữ chức Phủ thừa phủ Thừa Thiên. Năm 1829, được thăng Hiệp trấn Quảng Nam, rồi ít lâu bị giáng, trở về Huế giữ chức Thị độc ở viện Hàn lâm. Năm 1831 được cử làm phó sứ phái đoàn sứ bộ sang Trung Quốc. Nhưng khi trở về thì đoàn sứ bộ đều bị giáng chức về tội "lộng quyền". Phan Huy Chú bị cách chức. Năm sau ông lại bị vua Minh Mạng bắt đi công cán ở Giang Lưu Ba tức Indonesia ngày nay. Lúc về ông được cử giữ chức Tư vụ bộ Công.

Sau đó chán cảnh quan trường, ông viện cớ đau chân, xin từ quan, lui về tỉnh Sơn Tây dạy học, viết sách.

Ông đã có đóng góp to lớn về phương diện văn hóa bằng công trình biên khảo lớn và công phu: bộ Lịch triều hiến chương loại chí. Ngoài ra, ông còn là tác giả của các tập: Hoàng Việt dư địa chí, Hoa thiếu ngâm lục, Hoa trình ngâm lục, Dương trình ký kiến, Hải trình chí lược.


  • Sách của tác giả

Sách in

    Không có sách.

Ebook