GIỚI THIỆU SÁCH

  • Thay lời muốn nói - Thanh... Lê Đỗ Quỳnh Hương 19 năm đi qua, nhanh như một cái chớp mắt, Thay lời muốn nói đã đọng lại trong lòng chúng tôi như cả một thời thanh xuân đáng nhớ, thấm đẫm vui buồn... Không chỉ đơn thuần là những trang viết của Quỳnh Hương mà bạn quen biết, chúng còn là những ghi chép một thời thanh xuân của Thay lời muốn nói, trong đó có thanh xuân của Quỳnh Hương, của cả chính bạn, và nhiều bạn bè khác... Đây là lời mở đầu mà Quỳnh Hương đã viết trong quyển tùy bút này. Nếu đã quen thuộc với giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế của Lê Đỗ Quỳnh Hương qua những tản văn An nhiên mà sống, Thương còn không hết ghét nhau chi, Chuyện nhỏ nhà Quỳnh, Luật hấp dẫn của nụ cười, Yên, thì nay, bạn đọc lại càng cảm thấy thân quen hơn qua những tâm tình của một MC có phong cách rất riêng trong chương trình Thay lời muốn nói. Ảnh: Internet Bạn thân mến, một khi đã cầm quyển sách trên tay, cho dù bạn đã đọc qua một số bài viết trong đây hay chưa, hãy cảm nhận chúng bằng những cảm xúc mới mẻ, riêng biệt và tinh khôi như chính chúng là cả một trời thanh xuân của riêng bạn.
    ...
  • Thời thanh xuân đã xa Nguyễn Thị Thúy Cuốn sách viết về thời tuổi trẻ của một thế hệ đi lao động ở Liên bang Xô Viết, nơi họ được làm việc, được yêu thương. Với họ Liên Xô là một quê hương thứ hai, bởi biết bao tấm chân tình từ những người Nga nhân hậu. Một câu chuyện riêng tư nhưng ai từng ở Nga, hoặc là người Nga thời đó có cơ hội đọc cuốn sách này, đều rung rung cảm động, chúng ta đã một thời thương yêu nhau như thế...
    ...
  • Balô trên thảm đỏ Nick M Đã bao giờ bạn nghĩ rằng mình sẽ kiếm sống bằng nghề viết? Giới trẻ ngày nay chắc chắn nhiều người sẽ chẳng ngần ngại và tự tin khẳng định là CÓ, bởi Content Writing đang là nghề hot hiện nay, đem lại nguồn thu nhập rất "ra gì" cho những ai theo đuổi công việc này. Cuốn sách này là những trải nghiệm tôi muốn chia sẻ sau 10 năm gắn bó với nghề viết. Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân để viết, xem, đi, gặp, rồi lại viết. Balô trên thảm đỏ là hình ảnh tôi trong những năm tháng làm phóng viên văn hóa khi đeo balô, ôm máy ảnh tác nghiệp trong những sự kiện hào nhoáng. Bằng cách đó, nghề viết đã đưa tôi đặt chân tới hơn 20 quốc gia và vùng lãnh thổ trong vòng 10 năm, được tới những nơi mà hồi bé tí chỉ nhìn thấy trên tivi. Tôi còn có dịp gặp gỡ những nhân vật mà ngày còn là học sinh-sinh viên, nằm mơ cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ ngồi đối diện và phỏng vấn họ. Tôi nhận ra rằng viết là cách dễ dàng nhất để lưu lại thời gian. Chụp ảnh giúp "đóng băng" khoảnh khắc còn viết là cất giữ ký ức theo năm tháng. Chúng ta thấy gì hồi còn thơ bé, trải qua những gì ở tuổi thanh xuân, suy nghĩ thế nào khi trưởng thành... Tất cả đều xứng đáng được viết lại. Càng đi nhiều, càng trải nghiệm nhiều, chúng ta sẽ càng có nhiều thứ để kể. Đối với tôi, viết như một hành trình thử thách lòng kiên nhẫn nhưng cũng gây nghiện vô cùng. Nếu bạn sẵn sàng coi nó như "xương sống", gửi gắm tất cả nhiệt huyết và năng lượng trong chiếc balô hành trang để dấn thân vào chuyến đi đó, thảm đỏ sẽ luôn được trải ra để chào đón bạn.
    ...
  • Vẫn vơ nơi ga xép Nguyễn Công Thắng Tập sách gồm những bài tạp bút tản mạn về cuộc sống, về những ký ức tuổi thơ,... đã đăng trên mục Trà dư Tửu hậu của Thời báo kinh tế Sài Gòn từ nhiều năm qua.
    ...
  • Nỗi buồn đàn ông Lê Văn Nghĩa Tập truyện gồm hai phần: những tiểu phẩm hài, và các tạp bút cũng mang yếu tố hài hước. Bằng cách tạo ra những tiếng cười khi vui nhộn, lúc thâm trầm, tác giả mạnh tay phê phán những thói hư tật xấu trong xã hội.
    ...
  • Nhà may mắn - Một tương... Hoàng Nữ Ngọc Tim (Aline... Câu chuyện bắt đầu khi cô vừa bước sang tuổi 20. Trong một chuyến du lịch vòng quanh thế giới, cô đã gặp một bé trai mồ côi đang cận kề cái chết tại một hẻm nhỏ. Cô quyết định phải cứu sống em. Cuộc gặp gỡ với em là khởi đầu cho một hành trình dài. Tim mua một ngôi nhà nhỏ để cưu mang trẻ em đường phố và người khuyết tật. Để giúp đỡ những người kém may mắn này, cô đã xây dựng một trường học và một trung tâm học nghề. Sau đó là Làng May Mắn, nơi ở phù hợp cho người khuyết tật đầu tiên tại Việt Nam. Sự tương hỗ giữa những người khuyết tật và người khỏe mạnh đã giúp duy trì mọi hoạt động nơi đây.
    ...
  • Hơn nửa đời hư Vương Hồng Sển Việc in lại đầy đủ tác phẩm Hơn nửa đời hư thể hiện sự tôn trọng với một học giả - tác giả lớn, đồng thời qua đó giữ lại những "chứng tích" về ngôn ngữ, nhất là tiếng nói Nam bộ trong bối cảnh gần trọn thế kỷ 20 tác giả sống và tiếp nhận ảnh hưởng từ văn hóa Việt, Tàu, Khmer và Pháp, sự giao thoa đó làm nên một phong cách và cốt cách Vương Hồng Sển. Với mong muốn bạn đọc có dịp thưởng thức Hơn nửa đời hư một cách trọn vẹn, chúng tôi xem đây là lần ra mắt không kém phần quan trọng so với lần in đầu cách đây đã nhiều năm. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    ...
  • Sài Gòn dòng sông tuổi thơ Lê Văn Nghĩa Sài Gòn dòng sông tuổi thơ là tập tạp văn của Lê Văn Nghĩa viết về hình ảnh Sài Gòn trong quá khứ và hiện tại với cái nhìn của một người tuổi thơ thấm đẫm bởi một Sài Gòn dày trong ký ức, trong nỗi lo và nỗi đau về những hình ảnh sẽ mất đi cùng năm tháng. Hầu hết tạp văn đã được lần lượt công bố trên báo, nay tập hợp lại như một hồi ức không quên.
    ...
  • Trước nhà có cây hoàng mai Minh Tự Đây là tập tùy bút và phóng sự tác giả viết qua nhiều năm tập hợp lại, về lối sống của người Huế, phác họa nên một Huế với đủ góc nhìn. Trong sách này của Minh Tự có dấu ấn một thời sống bên ngoài Huế và cách nhìn - nghĩ của nghề báo, nó làm nên khác biệt với những tác giả viết về Huế - khúc ruột của mình - bằng tinh thần cực đoan đáng yêu kiểu "không nơi nào có được" hoặc "chẳng thể nào đổi khác". Và, nếu nhớ có một Minh Tự làm thơ thì có thể hy vọng và chờ đợi nơi cuốn sách mới nay mai của anh, mà ở đó Huế sẽ hiện ra dưới nắng chang hoặc trong mưa dầm, vừa thật vừa hoang đường, và bằng thứ ngôn ngữ Huế vừa đời thường vừa đã được chưng cất như ca dao. Nhà văn Vĩnh Quyền
    ...
  • Ngẫm ngợi phố phường Đỗ Phấn Ngẫm ngợi phố phường là của một "tay chơi" Hà Nội viết về Hà Nội. Các tác phẩm văn chương của Họa sĩ Đỗ Phấn đều có chung một đề tài là thành phố này, nơi anh sinh ra, lớn lên và thành danh. "Hà Nội trong kí ức, tâm tưởng, trong con mắt hiện thực tỉnh táo và trong hoài niệm, mong nhớ, xót xa của riêng anh. Một Đỗ Phấn viết về Hà Nội với tất cả tình yêu và những phiền muộn, buồn bã, u hoài. Nếu trưng bày tất cả các tác phẩm văn chương của Đỗ Phấn thì sẽ thấy một bức tranh thật phong phú và chân thực về Hà Nội. Hà Nội xưa và nay. Anh đã rất thành công trong việc khắc họa một Hà Nội vừa quen thuộc, gần gũi, vừa có gì đó rất riêng trong cách nhìn của Đỗ Phấn." (Đỗ Ngọc Thống) Tập sách được chia làm 3 phần, những câu chuyện loanh quanh trong nhà thuộc Phần I - Người ngoan. Phần II là Yêu ở phố - những câu chuyện bắt đầu từ chuyện đôi lứa yêu nhau, cưới xin và sống đời công chức. Phần III: Lên đường, Đường hoa nắng trắng, là những cuộc đi khắp các miền đất nước, có cả những chuyến mà người đi đã không bao giờ trở về. Thời đại internet hình như đã biến mọi thứ trên đời nhỏ lại, ngắn đi, đơn giản và vặt vãnh. Yêu cũng không thoát khỏi nỗi niềm ấy.Trẻ con lớp 9 lớp 10 bây giờ có thể biến nhau thành người yêu chỉ bằng vài câu hát trên mạng. Chúng chẳng ngại ngần xưng hô với nhau là chồng, vợ chỉ sau lần chat đầu tiên. Và tiếp theo đó cũng quán cà phê, công viên, ghế đá như người lớn. Dĩ nhiên vào quán cà phê thì ăn kem ốc quế và ghế đá công viên cũng chỉ vuốt tóc cầm tay. Nhưng vài đứa cuối cùng cũng dẫn nhau vào nhà nghỉ. Dài thì hết được một học kì. Ngắn, chỉ hơn tuần lẽ là "li dị". Vài đứa khi tốt nghiệp phổ thông trung học đã nắm trong tay một bộ sưu tập "chia li" đáng kể... Trích Yêu vặt
    ...
  • Ngày mới nhẹ nhàng Bích Ngân Sách gồm 55 bài tạp bút của nhà văn Bích Ngân, chọn lọc từ những bài đã đăng trên báo Tuổi Trẻ, Lao động cuối tuần và Phụ nữ Chủ nhật. Nội dung phong phú, nhưng xuyên suốt vẫn là những trăn trở buồn vui về cuộc sống, về con người với hai mặt thiện ác trong chốn nhân gian, về vòng xoáy sinh tồn đã tác động mạnh mẽ đến nhận thức của đám đông và trực tiếp hay gián tiếp ảnh hưởng đến hành động của họ. Tựa Ngày mới nhẹ nhàng được tác giả đặt dựa trên một lời chúc năm mới thân tình của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư – để mong bản thân mình cũng như các độc giả có được cái nhẹ nhàng của người biết mang vác và sẻ chia gánh nặng.
    ...
  • Hành trình của một kinh tế... Phạm Đỗ Chí Thuở mới 15 tuổi, lần đầu đọc bản dịch tiếng Việt quyển "Introduction to economics" (Nhập môn Kinh tế học) của tác giả lừng danh Paul A. Samuelson, một trong những nhà kinh tế đầu tiên được giải Nobel kinh tế, tôi đã đem lòng yêu thích ngành kinh tế học. Yêu thích dẫn tới khát vọng muốn được đeo đuổi suốt đời niềm đam mê khoa học kinh tế đã xúi giục tôi không theo lời khuyên của người cha mà tôi hằng kính yêu: bỏ ngành y khoa cao quý hứa hẹn nhiều vinh hiển cá nhân sau này và theo học ngành kinh tế là ngành mà ba tôi vẫn bảo "học xong sẽ chẳng làm được gì cả"! Ngay khi bắt đầu du học, ba tôi đã giận tôi khá lâu. Theo ông, cái giấc mộng "học ngành kinh bang tế thế để làm cái gì cho quê hương sau này" hão huyền ấy có thể đưa tôi đến "một tương lai đen tối về vật chất"! Đấy là quan niệm của ngày xưa khi còn ít người biết đến ngành kinh tế học. Đến lúc tốt nghiệp tiến sĩ kinh tế rồi ra trường đi làm cho một định chế tài chính quốc tế, tôi tiếp tục sống xa quê hương và tạm xếp lại giấc mơ phục vụ đất nước. Rồi được bổ nhiệm làm Đại Diện Thường Trú ở Togo (châu Phi) hơn ba năm và ở Lào hơn bốn năm, tôi dùng thời thanh niên sung mãn nhất mong góp phần đem lại chút thay đổi về kinh tế cho các quốc gia đó - những quốc gia cùng cảnh nghèo mà tôi đã chọn để phục vụ như một cách thay thế cho khát khao thực hiện hoài bão "làm cái gì cho Việt Nam". Vài năm gần đây, được dịp đặt chân trở lại quê hương làm công tác khảo cứu và đàm phán các chương trình cho vay của cơ quan đương nhiệm với Việt Nam, tôi đã say mê dành phần còn lại trong sự nghiệp chuyên môn của mình cho mảnh đất thân yêu này. Nhưng sau nhiều năm xa xứ, phần nào mất đi gốc rễ và các mối quan hệ với các đồng nghiệp ở quê hương, tôi cứ mang tâm trạng "kẻ ngoài cuộc" khi trở về làm việc ở Việt Nam. Tôi quyết định chọn thêm nghề dạy học và viết sách báo, hy vọng truyền đạt lại kiến thức và kinh nghiệm đã học hỏi và tích lũy được cho thế hệ sắp tới. Gửi gắm lại niềm đam mê tuổi 15 hồn nhiên ngày nào cho các bạn trẻ học cùng ngành hay trong các ngành khoa học khác. Để cùng nhau xây dựng một Việt Nam tươi đẹp hơn. Để cùng nhắc nhau, như một chính trị gia nào đã nói: "Sự nghèo đói, dốt nát, bệnh tật của một quốc gia còn tệ hại hơn cả mối nhục nô lệ mất chủ quyền". Mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau làm việc để trong vài thập niên tới đây đưa Việt Nam ra khỏi nguy cơ tụt hậu so với các nước láng giềng. Tập sách này ghi lại những ý nghĩa, những cảm xúc của tôi trong suốt khoảng thời gian dài từ ngày tập viết luận văn trung học ở quê nhà, rồi xa chốn thân yêu đó đi du học, và những năm bôn ba đến nhiều xứ sở khác nhau theo công việc. Những kỷ niệm cuộc đời thu góp lại trong những dòng ghi vội, vài bài báo thuở học trò luôn đem theo bên mình, vài bức thư cho bạn bè, vài cột báo gửi đăng không nhuận bút, và chút tâm sự ghi trong nhật ký. Đấy không phải là tác phẩm của một "nhà văn", cũng không phải là tập giáo khoa hay khảo cứu thuần khía cạnh chuyên môn của một nhà kinh tế. Nó là những trang giấy ghi lại cảm xúc và kỷ niệm trong cuộc đời một người đã yêu mến ngành kinh tế học không chỉ như một niềm đam mê là cả khát vọng phục vụ. (...) Phạm Đỗ Chí
    ...
  • Tạp bút năm Giáp Tuất 1994 Vương Hồng Sển Đây là một trong những tập di cảo của học giả Vương Hồng Sển, lần đầu tiên được xuất bản. Với những trải nghiệm của tác giả về thời cuộc, về thú chơi đồ cổ, về những nhân vật sống cùng thời với ông.
    ...
  • Tự vị tiếng nói miền Nam Vương Hồng Sển Trước 1995, những khi thắc mắc về những từ gốc Trung Hoa, gốc Khơ-me hay những địa danh, tôi thường đến nhà chú Vương - đó làcách tôi xưng hô với Cụ do sự cách biệt về tuổi tác và lòng kính trọng.Nay ngồi đọc lại từng trang quyển "Tự Vị Tiếng Nói Miền Nam", tôi có cảm tưởng như đang nghe chú Vương nói về các từ gốc Triều Châu: lì xì, thèo lèo, mửng...; các từ gốc Quảng Đông: hẩu, xá xíu, xiếu mại...; các từ gốc Khơ-me: bưng, nóp, bò hóc, bò ót...; và gốc Pháp: xà ích, dinh tê.Về từ "dinh tê" chẳng hạn, Cụ Vương kể rằng đó là từ nói trại động từ "rentrer" của Pháp theo lối phát âm của đồng bào miền Bắc, chỉ việc những người tản cư khi Pháp tái chiếm các đô thị sau 1945, sau thời gian sống trong vùng tự do, vì nhớ tiếc đời sống thị thành đã trở về sống ở vùng Pháp ngụy. Rồi nhân đó, Cụ sẽ kể từ "tụt tạt" là một từ nảy sinh trong thời kháng chiến, cũng ở miền Bắc, chỉ việc mấy người theo kháng chiến nhát gan, khi đối diện với binh lực đối phương thường tìm cách "tụt" xuống phía sau hay "tạt" sang bên này bên kia để tránh địch.Cách trình bày do sự liên tưởng trong lúc hứng thú khiến đôi khi Cụ không giữ đúng lối sắp xếp các mục từ thông thường trong từ điển. Sau khi kể các tư liệu về lịch sử, địa lý, dân cư... của tỉnhBà Rịa chẳng hạn, Cụ kể luôn tất cả các tỉnh Nam Bộ, từ Bạc Liêu đến Vĩnh Long theo thứ tự a,b,c, cũng với đầy đủ các chi tiết về mỗi tỉnh. Các địa danh về cù lao, cửa, núi, sông, giồng, gò... cũng được trình bày theo cách ấy.Tuy có hơi mất thời giờ trong sự tra cứu, nhưng người đọc sách nhờ giọng nói hóm hỉnh của tác giả thấy hứng thú hơn sự tiếp thu các kiến thức sâu rộng của Cụ.Và từ chỗ cảm thấy mình gần gũi với tác giả hơn, ta sẽ dễ dàng chia sẻ với Cụ những gian nan vất vả của nhà nghiên cứu đi sâu vào nhiều ngành chuyên môn (địa lý, lịch sử, ngôn ngữ, dân tộc học, phong tục học....) với một sự tận tụy không mệt mỏi vì tinh thần tôn thờ sự chính xác. Sau khi giảng giải từ "dỏ" trong địa danh "Dỏ Sa" chẳng hạn, Cụ đặt vấn đề: có phải "dỏ" đã do sự phát âm sai biến đổi thành "vỏ" trong các địa danh Vỏ Đắc, Vỏ Đắt, Vỏ Đất? Tác giả cũng đã chia sẻ cùng người đọc nhiều nỗi băn khoăn trong việc giảng giải địa danh "Giu Gia", tên nôm của huyện Phong Thạnh ngày trước nay thuộc tỉnh Sóc Trăng, chẳng hạn.Đọc "Tự Vị Tiếng Nói Miền Nam" của cụ Vương Hồng Sển, chúng ta sẽ vừa tìm được nhiều chỉ dẫn quí báu về địa danh, về tiếng nói Nam Bộ xưa và nay, vừa được thưởng thức cách kể chuyện rất duyên dáng của một cụ già vừa có hiểu biết sâu rộng về nhiều ngành chuyên môn, vừa rất từng trải trong cuộc sống. TP.Hồ Chí Minh, 15.4.1998Bùi Đức Tịnh - Giới thiệu và hiệu đính
    ...
  • Tạp bút năm Nhâm Thân 1992... Vương Hồng Sển Lật từng trang, có thể bắt gặp những con người, những cảnh vật đã chìm sâu trong ký ức của một thế hệ, hoặc tưởng đã vĩnh viễn mất đi theo thời gian. Những câu chuyện đời thường, những tinh hoa thu được từ bao năm nghiên cứu sưu tầm được tác giả luận bàn với một văn phong Nam bộ cổ xưa có nhiều thành ngữ dân gian hết sức dí dỏm, độc đáo. Qua đây, người đọc có thể cảm nhận được bút lực mạnh mẽ của "một ông già gần xuống lỗ" đang chạy đua với thời gian... Ở tạp bút này người đọc vẫn thấy một giọng văn quen thuộc vừa dung dị, mộc mạc mà đầy sức cuốn hút, và trên hết,nó toát lên cái tinh thần Viễn Đông Bác Cổ: nói có sách, mách có chứng. Những trang tạp bút được ghi lại dưới dạng nhật ký kèm theo hồi ức, những sự kiện nhỏ từ lúc còn bé thơ cho đến cuối đời người thăng trầm dâu bể, luôn phảng phất sự hoài vọng với văn hóa của tổ tiên, của nhân loại.
    ...
  • Tạp bút năm Quí Dậu 1993... Vương Hồng Sển Tạp bút năm Quí Dậu được cụ Vương Hồng Sển viết như trăng trối, có khi chỉ là những chuyện lụn vụn, "tào lao", "loạn xà ngầu", nhưng với người đến sau, nó mang một giá trị to lớn, chất chứa những niềm say mê, và quyến rũ... bởi đó là những âm thanh của cuộc biến động ngoài xã hội được vọng lại, dồn nén, rồi bật ra thành lời... Là một người rất khoa học trong tổ chức công việc, cụ Vương Hồng Sển ghi chép vào sổ tay những số liệu của đời sống riêng và chung, từ chi tiết lặt vặt như giá mua một bộ đồ trà, cho đến những chuyện lớn như Nguyễn Du đi sứ năm nào và Truyện Kiều ra đời vào năm nào... Những chi tiết được xâu chuỗi tài tình khiến người đọc như bị thôi miên và thỉnh thoảng giựt mình vì những khám phá mới lạ. Ông cũng là một nghệ sĩ tài hoa và dày dạn kinh nghiệm (với cả một chút cực đoan) trong việc thể hiện cảm xúc lên trang giấy. Điều này đã làm nên một phong cách rất đặc biệt, có thể nói là "độc nhất". Cái lối viết vừa ngang tàng, vừa say sưa, vừa mềm mại uyển chuyển, luôn hút mắt người đọc!
    ...
  • Ghi chép Sơn Nam - Dạo... Sơn Nam Giữa thập kỷ 90 của thế kỷ XX, ở vào tuổi trên dưới 70, cùng với sự phát triển kinh tế xã hội khả quan của đất nước, ông-già-đi-bộ Sơn Nam cũng có dịp đi đây đó nhiều hơn. Bàn chân ông không chỉ in dấu loanh quanh vùng đất đồng bằng sông Cửu Long và miền Đông Nam Bộ mà còn vươn rộng, vươn xa hơn. Những chuyến đi ở tuổi già như là cuộc dạo chơi dài không ít thú vị mà cũng nhiều suy ngẫm. Những vùng đất ông đặt chân đến mới lạ mà thân quen, gần gũi biết bao. Đó là nơi chốn quê nhà trong hằng tưởng của người đi mở đất xa xưa. Với ông còn là sự kiểm nghiệm những điều được đọc, được nghe qua sách vở, qua giao tiếp mà ông dành gần cả cuộc đời nghiên cứu tìm tòi, học hỏi. Ông-già-đi-bộ-không-mệt-mỏi Sơn Nam đã ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc của mình về đất và người nơi mình từng qua, từng biết, từng thấy, từng nghe trong hai tập sách mỏng: Dạo chơi (NXB Trẻ, 1994) và Tuổi già (NXB Văn học, 1997). Được sự đồng ý của Tác giả, NXB Trẻ cho tái bản có sửa chữa bổ sung 2 tập sách trên với tựa mới là Dạo chơi - Tuổi già. Xin giới thiệu cùng bạn đọc.
    ...
  • Như cánh chuồn chuồn Lưu Nhơn Nghĩa Như cánh chuồn chuồn là một tác phẩm văn học hiếm hoi viết về con người, vùng đất Châu Đốc - Bảy Núi rất chi tiết, tới nơi tới chốn. Những truyện ngắn, tạp bút, bút ký viết trong tập sách này - được bạn bè của ông ở Việt Nam tập hợp lại gửi cho Tủ sách Tuổi Trẻ, khi ông bắt đầu bị bệnh nặng - thể hiện một sự hiểu biết tường tận và một tấm lòng yêu mến quê hương sâu đậm. Từng con đường, góc phố, con người... ở cả một vùng đất trong mấy thập niên 40, 50, 60 của thế kỷ trước được tái hiện hết sức sinh động với một tình cảm đậm đà của tác giả. Nét văn hóa đặc trưng của Châu Đốc (nơi hợp cư của ba dân tộc Việt - Hoa - Khmer) cũng được diễn đạt đầy đủ dưới ngòi bút của ông. Đặc biệt nhất là những trang viết về chuyện đi học ngày xưa ở Châu Đốc, có lẽ là không ai có thể kỹ lưỡng và tường tận hơn.
    ...
  • Cuốn sách và tôi (di cảo) Vương Hồng Sển Tiếp theo Thú chơi sách được in lần đầu năm 1960, Thú chơi sách tập 2 với tên Cuốn sách và tôi của nhà văn - học giả Vương Hồng Sển được xuất bản đúng sau 50 năm lần in đầu của Thú chơi sách. Cuốn sách và tôi được viết trong năm 1984 như là một sự bày tỏ riêng của học giả với sách - trút hết nỗi lòng, kinh nghiệm viết và đọc sách; một chút tiếc nuối cho những cuốn sách có số phận long đong, cũng như cho bản thân ông không còn nhiều thời giờ để lang thang trong thế giới bao la khôn cùng của sách...Những ghi chép của ông về thú chơi sách bao giờ cũng gắn với một kỉ niệm nào đó trong quá khứ, chuyện riêng tư lẫn câu chuyện chung của thời cuộc (như chuyện "thu gom sách" vốn gây tranh luận một thời), dẫu đã xa xôi nhưng khi đọc lại vẫn khiến chúng ta bâng khuâng không ít... Với Cuốn sách và tôi, cụ Vương không chỉ dâng hiến sự hiểu biết của mình về nhiều mặt của đời sống, mà còn mang theo những hương xưa độc đáo, tràn trề xúc cảm qua từng trang viết - văn chương của ông giản dị, tự nhiên mà lôi cuốn vô cùng, - một lối hành văn duyên dáng lạ lùng và luôn gây bất ngờ. Xin trân trọng giới thiệu tập di cảo này với mong ước chia sẻ cùng bạn đọc một phần nhỏ di sản tinh thần mà cụ Vương để lại.
    ...
  • Thế giới sách

Đọc di cảo, thương cụ Vương  


Di cảo của Vương Hồng Sển, NXB Trẻ ấn hành - Ảnh: L.Điền

L.Đ | TUOITRE.VN

Cụ Vương Hồng Sển lại vừa gặp gỡ những người đọc mình bằng quyển Tạp bút năm Giáp Tuất 1994 (di cảo), là những trang viết sau cùng của một đời người cặm cụi vừa học vừa chơi, và tìm tòi khảo cứu.

Đọc văn của cụ Vương Hồng Sển nếu người không quen kiểu cách mấy ông già Nam bộ rề rà tẩn mẩn kể chuyện nọ kia sẽ rất sốt ruột. Nhưng ẩn trong những ngóc ngách câu chuyện có nhiều khi được kể theo cách "sang đàng" từ chuyện này bắt quàng chuyện kia, lại bật ra nhiều điều thú vị. Không chỉ thế, cuộc đời sôi động và khả năng minh mẫn đến tuổi chín mươi còn viết báo như cụ Vương là cả một kho tư liệu.

Đọc cụ, thú vị khi phát hiện những nét nghĩa của từ, xuất xứ những lời ăn tiếng nói, rồi từ đó hiểu thêm tính cách người dân ở mỗi vùng miền... là những bài học không dễ có được.

Càng thú vị hơn khi cụ quen viết quyển này nhắc lại quyển kia, làm cho người đọc thấy mình giàu thông tin. Như ở quyển di cảo này, cụ Vương cho biết trong lần in quyển Sài Gòn tạp pín lù trước đây, câu thơ châm ngôn của ông Nguyễn Trinh Tường đã bị cắt bỏ: Kiệm cần chắt mót ích gì/Thà làm công tử tù ti sướng đời. Rồi ông cắt nghĩa chữ "tù ti", thế là bạn đọc hiểu thêm được một chữ. Hay như trong một bài khác, ông thuật lại sự ra đời của đồng tiền để cắt nghĩa chữ "mẹ tròn con vuông", có thể nhiều người chưa đồng ý với cụm từ thuần Việt "mẹ tròn con vuông" liệu có ăn nhập gì với xuất xứ tiền đồng bên Trung Quốc, nhưng dẫu sao đây cũng là một cách lý giải, chứa đựng phong cách Vương Hồng Sển. Người đời sau nếu thấy chưa ổn thì cũng có lý do để khảo cứu tiếp, càng hay.

Và đặc biệt thú vị khi cụ Vương thuật lại những câu chuyện mình chứng kiến nay đã trở thành một phần tư liệu lịch sử. Chẳng hạn cụ kể lại hồi năm 1919 cùng cha từ Sóc Trăng lên Sài Gòn mua vé vào xem ở Nhà hát thành phố, nhớ cái thuở ban đầu của nhà hát này thường xuyên đóng cửa bởi "đôi ba năm mới đủ tiền mời gánh từ Pháp sang đây biểu diễn".

Cụ nhớ cả năm xây dựng nhà hát là 1898 và lúc viết những dòng này vào năm 1994, cụ còn kịp nhắc rằng: "Đến năm 1998 tới đây, nhà hát mới đủ tuổi trăm năm, và chừng ấy có nhớ lễ ăn mừng hay chăng".

Hay như một câu chuyện quan trọng khác, là ông Ngô Đình Thục từng nêu ý kiến phá bỏ vách thành của Đại nội Huế, lấy gạch đá xây Thánh đường, trường học và dưỡng đường; nơi Ngọ môn xây hồ tắm "cho sinh viên nam nữ tắm mát vui vẻ", và sẽ xây một hàng rào sắt không che khuất và làm đẹp điện Thái Hòa... Nhưng vì thấy không ai ủng hộ nên vấn đề này "bị bỏ trôi".

Qua từng trang di cảo, thấy cụ Vương ưu tư chuyện đời trước mắt rất đỗi đáng thương. Nội chuyện làng sách vào thời kỳ vừa đổi mới ngày ấy cũng khiến cụ rất phiền lòng: nhà in không cẩn thận để còn nhiều lỗi, cách làm ăn chụp giật không kể tác quyền của những đầu nậu... Đến ngày nay, khi cụ ra đi gần hai mươi năm, những tệ trạng ấy vẫn còn làm phiền lòng bao người có lòng với sự nghiệp sách vở bút mực nước nhà.

YBOOK.vn


    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • CÁC TIN BÀI KHÁC
  • Đánh thức giấc mơ hoang dã (22/12/2020)

    Minh Phúc | TUOITRE.VN

     'Có lẽ má sẽ chẳng bao giờ về nhà nữa. Có lẽ vài giấc mơ nên tan biến đi thôi'...

  • Cuộc phiêu lưu khác của Bình Ca

    Cuộc phiêu lưu khác của Bình Ca (19/11/2020)

    Thu Hà | TUOITRE.VN

    Hình như biết mình đã hoàn toàn để mất yếu tố bất ngờ khi lần thứ hai góp mặt với văn đàn, sau thành công "không thể tưởng" của Quân khu Nam Đồng (tái bản 15 lần trong 4 năm), Bình Ca quyết định vẫn cứ gây bất ngờ: viết truyện thiếu nhi!

  • Ngược xuôi bến khoái: Món ngon Việt từ trang viết đậm tình

    Ngược xuôi bến khoái: Món ngon Việt từ trang viết đậm tình (16/11/2020)

    Lam Điền | TUOITRE.VN

    "Ngược xuôi bến khoái" là hình tượng được Tạ Tri chọn để mô tả công việc của mình: Ngược xuôi giữa những vùng miền để tìm hiểu và đồng cảm với các món ăn, rồi chuyển đến người đọc bằng trang viết...

  • Đọc 'Hà Nội bảo thế là thường' của Nguyễn Trương Quý: Huyền thoại về '2 chiều' Hà Nội

    Đọc 'Hà Nội bảo thế là thường' của Nguyễn Trương Quý: Huyền thoại về '2 chiều' Hà Nội (09/11/2020)

    Trường Khanh | THETHAOVANHOA.VN

    Cuốn sách đã ra mắt cả tháng rồi, nhưng dư âm của nó vẫn khiến người ta phải "tung hứng về một vài huyền thoại phố" với tác giả của nó. Đó cũng là chủ đề cuộc tọa đàm với Nguyễn Trương Quý, tiến sĩ văn học Trần Ngọc Hiếu và BTV Diệu Thủy được tổ chức tại Manzi, số 2 ngõ Hàng Bún, Hà Nội vào tối nay, 6/11. Cuộc tọa đàm có sự tham gia trình diễn của nghệ sĩ guitar Phạm Quốc Triệu cùng 2 giọng ca Giang Trang và Trí Trung.