GIỚI THIỆU SÁCH

  • Hành lý hư vô Nguyễn Ngọc Tư "Cả khi xe chuyển bánh rồi bạn vẫn còn kinh ngạc, thì ra chỉ cần chừng này thứ mang theo. Ngoài chục bộ quần áo, mùng mền, đôi gối, vài cái khăn choàng cổ. Mà cũng không chắc chúng cần thiết với mình.Có quá nhiều thứ để nhìn nhận lại trước và trong những cuộc chia tay, như cái chị khóc mếu kia chưa chắc sẽ nhớ về bạn nhiều hơn người vẻ như tỉnh bơ cà rỡn (nuốt trộng nỗi buồn vào lòng vốn là chuyện chẳng dễ gì), hay đằng sau câu "sẽ gọi điện thường xuyên" là một rừng lừa phỉnh bởi mai đây hít thở thứ không khí khác, sẽ chẳng còn gì chung để chia sẻ cho nhau. Và xứ sở bạn tưởng như đậm đặc trong từng tế bào máu, không sống nổi nếu thiếu vắng, ngay khi rời đi đã có nơi chốn mới thay vào.Hiểu cách những mối quan hệ biến dạng sau mỗi cuộc chuyển dời, nhất là giữa người với người, nhưng sau vài lần chuyển nhà, đồ đạc mới là thứ khiến bạn ngạc nhiên. Những thứ bạn phục thuộc vào, như thể chúng là tai, là mắt, là oxy, hóa ra buông bỏ được. Và có thể buông nhẹ không. Ảnh: Internet ... Sáng đó trời mưa, người đưa tiễn không đông lắm. Bạn ngó coi mấy chiếc xe chạy sau mình có chất đầy những hư vô, thứ hành lý duy nhất bạn có thể mang theo, thứ khiến bạn cảm thấy cần thiết hơn cả những áo khăn được gói chặt bên mình, cả lúc mục rã đi còn chưa xài tới". Hành lý hư vô - tập tản văn mới nhất với 32 mẩu chuyện được kể bằng chất giọng rất đặc trưng Nguyễn Ngọc Tư: bình dị, mộc mạc và hiền. Đọc để cảm nhận nỗi buồn man mác len lỏi trong từng con chữ. Dai dẳng và ám ảnh!
    ...
  • Nhật Bản: Hoa anh đào, Kimono... Tama Duy Ngọc Nhật Bản hiện đại qua góc nhìn của một du học sinh. Ngoài một Nhật Bản truyền thống với hoa anh đào tượng trưng cho sự vật và cô gái Kimono tượng trưng cho con người Nhật Bản, văn hóa đại chúng Nhật với các bạn trẻ là phim hoạt hình Anime – Truyện tranh – Game... Bên cạnh đó là những phát hiện về cuộc sống học tập và làm việc của chính người Nhật với đủ cả những sướng khổ... để thấy ở đất nước này không chỉ có màu hồng. Những mảng màu xám giúp bạn thấy rõ hơn tinh thần vượt khó của người Nhật cùng những bài học giá trị. Ảnh: Internet "Khi chưa đặt chân tới Nhật tôi chỉ biết đến Nhật Bản như một cô gái xinh đẹp với hoa anh đào và tà áo Kimono. Nhưng khi trải nghiệm cuộc sống tại Nhật thì tôi phát hiện ra nhiều góc độ khác của cô nàng. Trong đó có không ít góc độ nhuốm màu xam xám. Người ta ngưỡng mộ tính kỷ luật của người Nhật, nhưng người ta cũng e ngại văn hóa làm việc quá sức của dân tộc này. Người ta mê mẩn bốn mùa tươi đẹp của đất nước mặt trời mọc, nhưng lại cảm thấy bất an về tương lai của một đất nước đang bị già hóa mà tỷ lệ sinh thì ngày càng giảm đi. Nhưng suy cho cùng thông qua những góc độ xam xám đó tinh thần vượt khó của "Cô gái Nhật Bản xinh đẹp" bộc lộ rõ nét hơn bao giờ hết. Và thế là tôi chuyển từ sự ngưỡng mộ sang thương lúc nào không hay. Ngưỡng mộ thì cần nhìn cô gái ấy ở góc độ hoàn hảo nhất, nhưng khi thương rồi thì cả tật xấu cũng trở thành cái để mà thương...". Trích từ sách
    ...
  • Hà Nội trong mắt một người... Đỗ Phấn Hãy nghe tác giả Vũ Nho "cảm nhận" về tản văn của Đỗ Phấn: "Một trong những điều thú vị khi đọc tản văn của Đỗ Phấn ấy là người đọc bắt gặp một người ưa hài hước. Thi thoảng trong không khí nghiêm trang lược khảo, chỉn chu thực chứng, "ăn chơi điềm đạm" vẫn thấp thoáng nụ cười kín đáo, nhẹ nhàng, làm cho trang văn bỗng nhiên tươi tắn, lấp lánh... Sự hài hước, tự trào là một nét riêng Đỗ Phấn làm nên cái duyên của những bài viết. Cũng phải nói thêm là bằng con mắt hội họa của một họa sĩ được đào tạo bài bản, Đỗ Phấn cũng đem lại cho những tản văn của mình những sắc màu riêng. Nhất là khi tác giả viết về hoa, về cây, về màu nắng và cả về việc vẽ như "Vẽ gà – thú chơi bất tận". Điều cuối cùng là những tản văn của Đỗ Phấn thường ngắn, gọn và cô đọng. Người đọc như thể đang theo bước chân người viết "đi chơi bờ hồ". Có thể ngắm tháp Rùa, ngắm cây cối, nghe chim hót. Rồi hứng lên, có thể làm cốc bia hơi vỉa hè, làm suất bún bung, rồi nhâm nhi tách cà phê. Mỏi thì dừng lại. Các phố xá, cửa hàng cửa hiệu Hà Nội được Đỗ Phấn giới thiệu với ta như một hướng dẫn viên du lịch lành nghề và rất am hiểu thắng cảnh cũng như tâm lí du khách. Vì thế mà các cuộc đi chơi, khám phá Hà Nội được Đỗ Phấn dẫn dắt qua những trang tản văn lúc nào cũng thú vị, hấp dẫn!". Ảnh: Internet Hát mãi một mình nằm trong bộ Hà Nội trong mắt một người, gồm có 4 phần: Chuyện PHỐ, chuyện NHÀ, NẾP NHÀ, chuyện ĂN - CHƠI, và chuyện MÙA. Trục Hà Nội, vẫn là kể những chuyện xưa để nhìn nay, ông thư thả mô tả, kể tập tục, thói quen. Chuyện Phố nhìn từ mắt họa sĩ mang nét độc đáo riêng, giống như những bức tranh xưa cũ, cầu thang gỗ, vỉa hè gạch đỏ viền đá xanh, mái ngói thẫm nâu màu của mùa, mái hiên của phố... Nếp nhà là một con mắt dịu dàng khác, tiếp khách đến chơi nhà, trẻ con ồn ào giữa phố mưa, hay cuốn gia phả đời thứ 14 của gia đình... Tôi không viết để kiếm sống mà viết để sống, vẽ để chơi. Tôi sống với Hà Nội và những trang sách của mình như một kẻ tự kỉ.
    ...
  • Tự mình cách biệt Hồ Anh Thái Tự mình cách biệt có dáng dấp của một bút ký chuyện đời và chuyện nghề của một nhà văn vốn kiêm rất nhiều việc quan trọng: công chức ngoại giao, lãnh sự, và từng là chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội Hồ Anh Thái. Cũng chỉ là những mẩu nho nhỏ, qua đó bày tỏ thái độ, quan niệm cũng như nguyên tắc cá nhân về rất nhiều điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng thực ra là đại diện cho văn hóa sống, văn hóa công sở... Có thể có động chạm, vì đôi khi thói xấu do thói quen hay sự lười biếng mà thành, vì thế cuốn sách có thể mang lại nhiều ý kiến đánh giá trái ngược. Việc tiêu tiền, việc rút ruột đã trở nên ngang nhiên. Không ai thấy hổ thẹn. Có xấu hổ chăng là người không biết nghĩ ra các đầu việc các dự án để tiêu tiền. Và giá trị đảo ngược: một ông quản lý biết cách giơ ra các dự án, biết cách vận động hành lang để xin được tiền nhà nước thì được khen là giỏi là năng động. Cả cơ quan xuýt xoa. Cả các cơ quan bên ngoài nhìn vào ông mà trầm trồ, ao ước, giá mình cũng có được người lãnh đạo như thế. Ngang nhiên. Từ rút ruột sang đến tham nhũng. Một tinh thần tham nhũng bao trùm mọi cấp mọi nơi. Ông lớn lấy nhiều ông bé lấy ít. Ông quan lấy lớn ông dân lấy nhỏ. Quan tham dân gian. Ông này lấy hàng tỉ từ các dự án các công trình các hành lang các cổng sau. Ông nọ thì hở ra là vặn con ốc đường tàu, bẻ thanh sắt chặt cây công cộng, bán được vài chục nghìn cũng bán, bất kể tàu đổ chết người, cột điện đổ cây đổ chết người. Quan tham dân gian. Chuyện muôn đời. Chuyện trên khắp thế gian. Chỉ có điều nơi nào ổn nơi nào yên là do bàn tay quản lý. Bàn tay giữ luật vững vàng sắt đá. Nơi nào buông lỏng, đánh trống bỏ dùi, thì thành bừa phứa vô chính phủ. Ngã tư nào có cảnh sát thì người xe ngại vượt đèn đỏ. Ngã tư nào vắng bóng anh thì tình em hỗn loạn tràn qua. Hôm nay anh đứng thì em dừng lại. Ngày mai anh đi thì dù biển có nhớ em cũng lao qua ào ào. Trích từ sách
    ...
  • Sớm mai chợt nhớ hàng rào... Lê Minh Nhựt Đọc lại những tấm ảnh cũ, cảm giác giống như nửa đêm nghe tiếng tàu chạy ngang nhà, bàng hoàng tỉnh giấc, tiếc đầm đìa những mộng đã rơi. Tác phẩm như lời tâm tình của một đứa con của làng quê Nam Bộ, đang từng ngày sống và hít thở bầu không khí ấy mà vẫn không nguôi nhớ nhung và day dứt vì những thứ đang dần bị thời gian vùi lấp. Một tập tản văn nhẹ nhàng, mộc mạc và lắng sâu vì chứa nặng cái tình của người viết. Ảnh: Internet "Tết mà toàn nhắc chuyện xưa, tụi con không hiểu gì hết!Trẻ nhỏ cằn nhằn.Trong mắt chúng, người lớn thật lạ lùng. Họ cứ chờ đến Tết, để đi tìm những thứ được gọi là kỷ niệm và nhắc nhớ nó một cách nâng niu trân trọng mặc dù chúng vô hình mà quên bẵng rằng: Suốt một thời gian dài họ đã bỏ lăn lóc chúng ở nơi nào đó.Trẻ nhỏ không hay chính chúng cũng đang bắt đầu tích cóp và bắt đầu bỏ quên. Nhiều đứa trong số chúng cất kỹ đến nỗi, có lẽ trong tương lai gần sẽ không tài nào tìm ra cho được".
    ...
  • Viết vụn... thời gian Nguyễn Thủy Nguyên Huế. Với tôi. Một cái thung khe cỏn con thơ mộng... Dòng Hương. Mùa hiền hòa lặng lẽ nước trôi... Dòng Hương những con nước nhỏ quấn bóng cành phượng vĩ đỏ đứng khép bên bờ. Rồi chợt nắng... Rồi chợt mưa... Chùa Thiên Mụ, chợ Đông Ba... Một nếp nhà xinh. Đây thôn Vĩ Dạ... Tiếng hò ơ khua nặng mái chèo.Người xa nói chẳng nơi mô mưa bằng xứ Huế. Mưa trắng trời trắng đất Huế ta ơi... Đúng rồi. Cơn mưa xối xả bến cửa Thuận An, Lăng Cô xuôi về Vĩ Dạ... Người xa lại nói. Chẳng nơi mô nắng bằng xứ Huế. Đúng rồi. Nắng xạm nón bài thơ o tôi đội trên đồng. Nắng bỏng rát mặt con đường nhựa...Nắng. Mưa. Và trầm mặc. Huế. Lòng người u tịch nao nao... "Em buông câu hò bên dòng Hương giang/ Gửi nét Huế trong Mười thương, Mười nhớ.../ Lời ca Huế níu lòng người đi, ở/ Lý ngựa ô chở nỗi nhớ qua cầu... Trích Quê nội tôi có nắng... Quê nội tôi có mưa... Viết vụn thời gian là tập tản văn đầu tay của tác giả Nguyễn Thủy Nguyên. Vốn là chuyên gia khoa học kỹ thuật, chuyên ngành quy hoạch đường đô thị, anh có cơ hội đi tới nhiều miền đất, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa nhưng không hề nhìn mọi sự bằng con mắt "ngành nghề", trái lại, cảm xúc mới là điểm về ở mọi trang viết của anh. Một sớm đầu đông Hà Nội, một câu hò bên dòng Hương giang, một gánh xôi nóng, một tiếng rao đêm... Những mảnh vụn, những câu chuyện của đời sống, chất chứa trong đó bao nhiêu tâm sự, trăn trở riêng. Tập tản văn chỉ thuần túy kể "chuyện của mình" nhưng thông qua những câu chuyện "viết vụn" được bố cục thành 5 phần với những chủ đề hết sức thân thuộc, gần gũi: Quê nội - quê ngoại, Con gái - con trai, Trong tôi... Hà Nội, Bè bạn, Nghĩ vụn, người đọc chắc hẳn sẽ tìm thấy không ít sự đồng điệu hoặc một góc riêng cho mình để ngẫm ngợi về muôn sự đời thường...Quan niệm về viết của Nguyễn Thủy Nguyên rất đơn giản: viết chính là rỉ rả nói chuyện với chính lòng mình, viết thật dễ dàng và thản nhiên.
    ...
  • Phát khổ vì cái cổ Nora Ephron Từ những thăng trầm của chính mình, tác giả vô tư nhìn nhận và kể lại những vấn đề của phụ nữ khi đến một độ tuổi nhất định, ngày càng già nua và phải đối mặt với hàng tá vấn đề khổ não. Thẳng thắn, dí dỏm, đầy những sự thật khiến người đọc bật cười.
    ...
  • Balô trên thảm đỏ Nick M Đã bao giờ bạn nghĩ rằng mình sẽ kiếm sống bằng nghề viết? Giới trẻ ngày nay chắc chắn nhiều người sẽ chẳng ngần ngại và tự tin khẳng định là CÓ, bởi Content Writing đang là nghề hot hiện nay, đem lại nguồn thu nhập rất "ra gì" cho những ai theo đuổi công việc này. Cuốn sách này là những trải nghiệm tôi muốn chia sẻ sau 10 năm gắn bó với nghề viết. Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân để viết, xem, đi, gặp, rồi lại viết. Balô trên thảm đỏ là hình ảnh tôi trong những năm tháng làm phóng viên văn hóa khi đeo balô, ôm máy ảnh tác nghiệp trong những sự kiện hào nhoáng. Bằng cách đó, nghề viết đã đưa tôi đặt chân tới hơn 20 quốc gia và vùng lãnh thổ trong vòng 10 năm, được tới những nơi mà hồi bé tí chỉ nhìn thấy trên tivi. Tôi còn có dịp gặp gỡ những nhân vật mà ngày còn là học sinh-sinh viên, nằm mơ cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ ngồi đối diện và phỏng vấn họ. Tôi nhận ra rằng viết là cách dễ dàng nhất để lưu lại thời gian. Chụp ảnh giúp "đóng băng" khoảnh khắc còn viết là cất giữ ký ức theo năm tháng. Chúng ta thấy gì hồi còn thơ bé, trải qua những gì ở tuổi thanh xuân, suy nghĩ thế nào khi trưởng thành... Tất cả đều xứng đáng được viết lại. Càng đi nhiều, càng trải nghiệm nhiều, chúng ta sẽ càng có nhiều thứ để kể. Đối với tôi, viết như một hành trình thử thách lòng kiên nhẫn nhưng cũng gây nghiện vô cùng. Nếu bạn sẵn sàng coi nó như "xương sống", gửi gắm tất cả nhiệt huyết và năng lượng trong chiếc balô hành trang để dấn thân vào chuyến đi đó, thảm đỏ sẽ luôn được trải ra để chào đón bạn.
    ...
  • Trời ơi, tôi chẳng nhớ gì cả Nora Ephron Cái nhìn dí dỏm về đời sống trong quá khứ, hiện tại và tương lai, gợi nhắc về những gì đã qua bằng sự mẫn tiệp, mạch lạc trong suy nghĩ. Những thấu đáo và quan sát thoạt nghe đã thấy có lý, chỉ có thể là Nora Ephron.
    ...
  • Yên Lê Đỗ Quỳnh Hương Với Quỳnh Hương, càng ngày mọi cái càng là Duyên. Và với cô, mỗi một giá trị có thể mang đến những điều tốt lành cho cuộc sống đều là những điều đáng trân quý. Điều đó, thời gian sau này Quỳnh Hương tìm thấy được ở vạn vật quanh mình. Đó có thể là nguồn năng lượng dạt dào thiên nhiên xung quanh ban tặng, mà chỉ những ai có ý thức khơi gợi, trò chuyện cùng nó, sẽ có thể hấp thu được đầy đặn như mong muốn. Đó có thể là những bài học triết lý sống rất đời thường mà cô lảy ra được từ những bài giảng Phật pháp nghe được, áp dụng, và áp dụng thành công. Để rồi qua đó, chẳng những Quỳnh Hương rút kinh nghiệm được cho bản thân, mà còn cho các bạn hữu trên trang cô nữa. Và, cũng theo duyên, Quỳnh Hương tiếp tục cho ra mắt quyển Yên này, với những ghi chép về trải nghiệm thật, hoặc bài học rút tỉa từ chính những gì bản thân cô đã trải qua. Quyển sách nhỏ này cô mong ước sẽ ít nhiều trợ duyên cho những ai mong muốn buông xả những muộn phiền, để vươn đến sự bình yên trong cuộc sống.
    ...
  • Những triền xưa ai đi Lê Minh Hà Những triền xưa ai đi là sáng tác mới nhất của Lê Minh Hà, 15 bức ký họa 15 chân dung. Họ là những nhân vật của những người mãi mãi chỉ biết cái góc của mình, những người "nhà quê" và người 'thành phố '. Đằng sau họ là cả một bức tranh lớn của một thời đã qua, xám tối lẫn với tươi hồng, khổ cực, vất vả mà không phai nhạt chân tình.Coi trọng gốc rễ và chữ tình nồng nàn, những nhân vật của chị cũng được nhìn từ độ đo tấm lòng như thế. Ai giàu ai nghèo, ai cần mẫn cắm mặt ai bán nhà ai làm giàu trên đất... Tất thảy họ quanh ta, một thời và mãi mãi gắn với nhà mình. Các tác phẩm của Lê Minh Hà nổi bật 3 chủ đề: hồi ức về thời kì chiến tranh; đời sống xa xứ, và Hà Nội. Giọng điệu của chị được đánh giá cao bởi có được sự pha trộn của các yếu tố: nhẹ nhàng mà sắc sảo, triết lý trong giọng văn ngọt đẹp của chữ.
    ...
  • Phố phở phố có nhà to Phạm Ngọc Tiến Những ghi chép bụi bặm về nhân tình thế thái, về Hà Nội, của một gã đàn ông khát khao xê dịch. Càng khát khao, anh càng nhìn thấy gốc rễ sâu sắc của mình. "Người Hà Nội khi xa Hà Nội trĩu nặng tâm trạng. Bấy giờ chiến tranh loạn lạc, lứa thanh niên trẻ chúng tôi vừa tầm lớn thì nhập ngũ. Xa Hà Nội với chúng tôi lúc đó từa tựa như trẻ xa mẹ bây giờ. Nhớ lắm. Cái nhớ kỳ lạ và rất khó tả".
    ...
  • Hôm nay mình chỉ vui thôi... Trang Xtd Hôm nay mình chỉ vui thôi có được không là quan sát, suy tư và chiêm nghiệm của một cô gái 23 tuổi lúc cô ấy viết sách, về thế giới không ngừng chuyển động xung quanh. Cô ấy cũng loay hoay với mớ tự do to đùng mình có. Và vì tự do đi kèm trách nhiệm, chúng ta không thể làm bất cứ điều gì mà không suy tư chút nào. Và cô ấy ở đây, để suy tư cùng bạn. Bất cứ đồ vật gì bạn mua hay được tặng cũng đi kèm hướng dẫn sử dụng. Vậy mà cuộc sống lại không có hướng dẫn sử dụng. Nhưng tại sao khi bạn được trao tặng cuộc sống, bạn lại dám sống? Không có hướng dẫn sử dụng chính xác tuyệt đối, đó là lí do luôn luôn ta phải dành một góc để suy tư về việc mình đang sử dụng nó. La bàn nằm trong tâm trí và trái tim bạn.
    ...
  • Mẹ đã đi chợ về Lê Minh Quốc Tác phẩm là những trang văn, những bài thơ về mẹ và những người thân trong gia đình đã khuất của chính tác giả. Một tình yêu mãnh liệt, một xúc động tràn bờ đối với những cảm tình thiêng liêng, vô cùng đặc biệt ấy. Cũng qua những trang viết và hình ảnh "Bà Mẹ" của tác giả, bạn đọc cũng sẽ có thể thấy hình ảnh của bà mình, mẹ mình, bởi các bà mẹ Việt Nam đều có chung một gương mặt, một cuộc đời. Trích lời nhà biên kịch Đoàn Tuấn Giọng văn, hình ảnh mộc mạc, chân thành, giàu cảm xúc, ngòi bút sắc bén, bền bỉ, chạm đến từng ngõ ngách trong tâm hồn người đọc, bằng hình ảnh nỗi nhớ tác giả vẽ nên.
    ...
  • No Nguyễn Thị Huyền Ngân "No, có nghĩa là no nê, no đủ. No vật chất đến no tinh thần, từ trong gia đình, ngoài xã hội, trên đường phố, cho chí đến việc làm, việc học, việc đối nhân xử thế giữa người với nhau, v.v.. và v.v... No, ở hai đầu thái cực: mặt này no tích cực, mặt kia no tiêu cực. Và no ở đây còn có nghĩa là không trong tiếng Anh. Tác giả mượn tạm tiếng nước ngoài để có thể diễn đạt được nhiều ý hơn (đa số là nghĩa tiêu cực), dùng thủ pháp trào lộng để chuyển tải được những điều trông thấy mà nếu viết theo cách viết nghiêm túc sẽ phải... gồng, lên gân dạy đời một cách trịnh trọng. Một số bài, đơn thuần chỉ đọc cho vui, như là cách giải trí sau một ngày làm việc căng thẳng, mặc dù trong đó, ít hay nhiều, tác giả đều gửi gắm những dụng ý nhân văn. Và có bài, tác giả đánh thẳng vào nhiều vấn đề nhức nhối còn tồn tại nhan nhản trước mắt, mà với bất cứ ai có liêm sỉ đều cảm thấy xấu hổ vì sự tràn lan, dai dẳng của chúng, không biết đến bao giờ mới trị dứt điểm được. Trào lộng, mục đích làm cho những nội tại nặng nề được chuyển tải một cách nhẹ nhàng hơn, làm mềm đi sự châm biếm, cay độc vốn có của tệ nạn. Nhưng chắc chắn tác giả không viết kiểu kể chuyện tiếu lâm, đọc một lần rồi thôi. Điều mong mỏi trân trọng nhất của tác giả là cuốn sách mỏng này sẽ mang lại một chút suy nghiệm tích cực nào đấy sau khi trang cuối đọc xong." Sài Gòn, tháng 3 năm 2017Tác giảNguyễn Thị Huyền Ngân
    ...
  • Sim và Âm vang cố quận Vũ Đức Sao Biển Sim và Âm vang cố quận là quà tặng dành cho các em học sinh và thư viện nhà trường toàn huyện Duy Xuyên, Quảng Nam. Quê hương của tác giả Vũ Đức Sao Biển, và thi sĩ Bùi Giáng. Như chính tựa đề sách gồm 2 phần: Sim là những bài bút ký được chọn lọc từ 300 bài trên báo Thanh Niên tuần san ra vào thứ Tư hàng tuần và Âm vang cố quận là tác phẩm biên khảo mới nhất viết về Bùi Giáng – nhà thơ tài hoa của quê hương Duy Xuyên. Một số chương trong Âm vang cố quận đã được giới thiệu trên hai tờ nhật báo Thanh Niên và Quảng Nam.
    ...
  • Ăn và yêu và ăn và yêu... Ann Lee Phụ nữ sẽ có lúc đứng trong bếp, mắt cay không biết vì nước mắt kết thúc một cuộc tình hay mồ hôi thấm xuống, nghiệm ra rằng, cái bếp, các món ăn, chính là nơi người ta có thể nấu sôi, hòa tan, làm lắng lại những cảm xúc của mình, để ngày mai lại bình tĩnh, mỉm cười mà sống. Căn bếp là nơi phụ nữ mang lại sự âu yếm, giữ cho mình sự tự chủ, cân bằng, tỏa thơm mùi thức ăn ấm áp. Bếp luôn đầy ắp những gia vị để níu giữ hay dứt bỏ, dành nấu những món làm lành hay những món từ biệt để ra đi.
    ...
  • Mùi của ký ức Nguyễn Quang Thiều Cuộc sống thật kỳ diệu, nó luôn mang đến cho con người những món quà bất ngờ, chúng ta chỉ cần cúi xuống mặt đất dưới chân mình là nhận ra. Người làng Chùa làm nhiều món gỏi khác nhau nhưng gỏi cua là món gỏi "Lý Trưởng" theo cách gọi của người làng Chùa. Nghĩa là món gỏi đứng đầu. Món gỏi quyền uy nhất trong các món gỏi và trong mọi mâm cỗ. Ngoài ra còn gỏi cá mè, gỏi tép đỏ, gỏi cá diếc. Gỏi cá mè hay gỏi tép đỏ cách làm tương đối giống nhau. Nhưng gỏi cá diếc thì hoàn toàn khác. Gỏi cá diếc thường ăn vào đầu mùa hạ khi cá diếc mới lớn thường chỉ nhỉnh hơn ngón tay cái một chút. Lúc ấy đầu cá, xương cá còn mềm có thể nhai và ăn hết, Khi ăn gỏi cá diếc, chậu đựng cá diếc sống được đặt giữa mâm, xung quanh là cá loại gia vị dùng kèm như lá đinh lăng, bọng lá cách, lá sung, hành sống, hẹ tươi, lá nốt, lá xương xông, búp ổi, gừng và giềng thái mỏng... Riêng món gỏi cá diếc thì không phải chọn lựa loại gia vị nào riêng mà có thể ăn với tất cả các loại gia vị. Cứ bắt một con cá bỏ vào miệng nhai là người ta lại nhặt rau và gia vị ăn cùng, rồi uống một ngụm rượu nếp...
    ...
  • Gáy người thì lạnh Nguyễn Ngọc Tư Quá khứ là kỷ niệm ấm áp, còn tương lai là những khát khao. Giữa hai miền thời gian đó, những chuyến dong ruổi, dù ngắn, qua ngóc ngách của làng quê hiện tại, đã giúp nhà văn viết nên những chi tiết hiện thực gây nhói buốt. Gáy người thì lạnh giống như những lời trần tình (hay tự vấn) của tác giả, đồng thời cũng là chia sẻ đến những ai mong được kết nối với tự nhiên, thèm được thở "những thứ khí trời bên ngoài cánh cửa".
    ...
  • Thiên thần của sự sống Lữ Thiên thần của sự sống là tản văn mới của Lữ, nhà văn sống tại Hà Lan. Tập tản văn được viết sau khi anh lập gia đình một thời gian, chính vì thế những tản văn mới này của anh thấm đẫm tình yêu thương mái ấm hạnh phúc, là tình yêu của hai người yêu nhau, của vợ với chồng, cha mẹ và con; là tình bạn, tình xóm giềng, đồng nghiệp và cả tình người dưng... Nhưng trên hết là tình yêu cuộc sống. Nói như một họa sĩ, được sống trên đời này đã là hạnh phúc. Thiên thần của sự sống chính là tình yêu cuộc sống ấy. Lữ viết giản dị, đẹp như thơ, nhẹ nhàng đưa triết lý sống của mình bày ra chia sẻ với bạn đọc. Những cuốn trước từng in ở NXB Trẻ: Tôi ươm ánh mặt trời và Chiếc sân vuông và nơi thờ Phật đều được đón nhận nồng nhiệt.
    ...
  • Vẫn yêu Ann Lee "Đàn ông có tàn nhẫn không?Có. Đàn ông có tham lam không?Có. Phần lớn Đàn ông có dễ sa ngã không?Có. Vậy tại sao phụ nữ vẫn yêu họ? Không phải yêu cho có, mà yêu chân thành, tha thiết, say đắm và vật vã. Câu trả lời chỉ có thể là một trong hai trường hợp sau: 1. Phụ nữ rất dại. 2. Đàn ông dù thế nào, cũng vẫn đáng yêu. Chúng tôi, những phụ nữ thế kỷ 21, dĩ nhiên không chọn 1. Chỉ có thể là 2. Vậy nên, dù họ thế nào, chúng ta cũng VẪN YÊU họ trong vô số chân dung đời thường. Vì sao ư, đơn giản, vì chúng ta luôn yêu bản thân mình, mà yêu ĐÀN ÔNG, là phụ nữ đang yêu mình một cách bao dung và nhẫn nại nhất." Ann Lee Vẫn yêu là những bài viết của tác giả về tình yêu, về phụ nữ, về suy nghĩ của phụ nữ...
    ...
  • Thương nhau hai tiếng cố nhân Ái Duy Thương nhau hai tiếng cố nhân gồm những truyện ngắn và tản văn nhẹ nhõm, dễ chịu viết về cuộc sống quanh ta. Nơi đó có tiếng cười hài hước, có nước mắt rơi, có người xưa chốn cũ gợi biết bao yêu thương và nhung nhớ, nhưng cũng có những cái níu tay rất chặt nhắc ta hiện tại mới là đáng quý, hãy biết trân trọng và yêu thương. Một tập sách đặc biệt dành cho những ai đã qua tuổi trưởng thành, đủ chiêm nghiệm về cuộc sống để thấy mỗi khoảnh khắc đã qua, dù vui hay buồn, đều THƯƠNG biết bao nhiêu.
    ...
  • Nín đi con Lê Nguyễn Nhật Linh Nín đi con là lời của một cô gái trẻ gửi những đứa con trong tương lai của mình. Ghi lại những vấp váp, trải nghiệm, cảm xúc tuổi trẻ của mình qua những từ khóa như một cuốn từ điển cảm xúc đặc biệt cho trái tim, "người mẹ trẻ" hi vọng, sau này trên đường đời con mình có thể lật mở cuốn từ điển, tìm đến từ khóa con cần, lặng lẽ vài khoảnh khắc, để vững bước. Nín đi con là cuốn sách không có quá nhiều lí lẽ, mà đầy những chia sẻ, suy tư, và yêu thương, như tác giả chia sẻ: "Dù có lúc con làm sai và bị mẹ mắng giận. Thì mong con nhớ, đó vẫn luôn là yêu thương. Và chỉ vì yêu thương. Sự nóng dữ, là nhất thời thôi. Một lúc nào đó, xin hãy hiểu, mẹ không nuông chiều con, mà là mẹ nâng niu con. Mẹ không nghiêm khắc, nhưng mẹ sẽ dạy con một cách nghiêm túc. Mẹ sẽ không đề cao con, dù mẹ tự hào đến mấy đi nữa, mẹ chỉ cổ vũ và tôn trọng con. Mẹ không phải là một bà mẹ hoàn hảo. Trên đời, không có bà mẹ nào tuyệt đối hoàn hảo. Nhưng tình cảm dành cho con cái là thứ không bao giờ sứt mẻ. Và nguyên khối chân thành. Chúng ta đều là con người, sẽ có chỗ chưa tốt, có điểm còn thiếu, có khi bị sai, có lần nhầm lẫn... Rồi để hiểu, để yêu, để chia sẻ và bên cạnh nhau. Đi ngang dọc năm cùng tháng tận. Suốt cuộc đời."
    ...
  • Tuổi 20 tôi đã sống như... Trang Xtd Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân. Ngòi bút sắc sảo, tinh tế, và cũng vô cùng hài hước. Tác giả, một cô gái đang trong độ tuổi 20, đang nói hộ chúng ta rất nhiều điều ta không diễn đạt được bằng lời. Bố mẹ không hỏi các con đi học vui không, chỉ hỏi điểm cao không. Bố mẹ không hỏi đi làm vui không, mệt không, chỉ hỏi lương cao không, công ty to không. Kết hôn không hỏi có yêu nhau không, mà hỏi có hợp năm tuổi không, chúc mừng sale-off tuổi xuân thành công. Ly dị không ai hỏi vì sao không sống cùng nhau nữa, chỉ hỏi định nhìn mặt mẹ cha xóm giềng thế nào. Đâu phải đến lúc đi làm bạn mới sợ thứ Hai, bạn sợ thứ Hai từ lúc đi học cơ mà. Hóa ra chúng ta vẫn là những đứa trẻ đi dưới sân trường, chỉ vì tiếng trống mà chạy đua náo loạn trong sợ hãi. Tiếng trống tuổi 25, tiếng trống tuổi 30, chưa gióng lên mà ta đã sợ hãi lao đi rồi. Người ta nói kẻ dùng trái tim là yếu đuối, thực ra chỉ kẻ mạnh mới dám dùng thôi.
    ...
  • Email lúc 0 giờ Hữu Việt 24 giờ của một ngày, 7 ngày của một tuần, tháng này, năm kia, ở ta và ở Tây, ở Mỹ. Những câu chuyện được kể với giọng giản dị và thấm thía, cho dù những vấn đề không nhỏ, hay có khi chỉ là những chuyện bé như con kiến mà có thể gây chuyện to bằng con voi. Có ý phê gì cũng bằng những lời nhẹ nhàng ý nhị nhưng đủ sâu sắc. Đó là văn của một nhà thơ có... võ. Vậy là bạn có thể biết thêm về ngày đọc sách ở Tây Ban Nha, về đời công chức tranh thủ, sự khắc nghiệt và nghiêm túc của nghề báo, về sự mủi lòng hay sa ngã của truyền thông, lãng mạn trong đông lạnh Hồ Gươm hay mênh mông biển Trường Sa, Cà Mau sông nước lấp lóa... Thú vị nhất là những chân dung người quen và lạ, mang tính tốt và tính xấu, tử tế , tài hoa, có cả đê tiện...
    ...
  • Thấy Lê Thiết Cương Họa sĩ Lê Thiết Cương giữ chuyên mục Thấy trên báo Nhân Dân hằng tháng, và Đẹp trên Nghệ thuật mới của mấy năm trước. Các bài viết trong cuốn sách này được tập hợp chọn lọc từ đó. Những bức tranh nổi tiếng, những bức ảnh, hay là bức ảnh đẹp như tranh của một khung cửa, một con phố, cái cổng làng, hai người đàn bà trên sân khấu, hai thiếu nữ đang chờ đợi... chỉ là cái cớ. Lê Thiết Cương bình tranh bình ảnh, nhưng thực ra là anh đang kể anh nhìn THẤY gì. Tôi đã tìm cách lẩn vào đôi mắt của họa sỹ Lê Thiết Cương để nhìn thấy những gì Lê Thiết Cương thấy. Ông nhìn thấy phía sau và bên trong tận đáy những bức ảnh, những bức tranh, những món ăn, những lời thưa, một cái bàn thờ tự tạo, những bức tranh Tết, chợ hoa Tết, một tiếng Việt xưa, những ngôi chùa, tiếng chuông nhà thờ lớn, những người bán hàng rong... Tất cả những thứ ấy đang trôi trong đời sống của chúng ta và chứa đầy trong đó những vẻ đẹp Việt thuần khiết và thẳm sâu. Thế nhưng, những vẻ đẹp ấy đang càng ngày càng bị săn đuổi và đe dọa bởi sự mù lòa và thực dụng của con người Việt Nam đương đại. Có rất nhiều vẻ đẹp Việt ấy đã chỉ còn trong quá khứ. Và cái "Thấy" của họa sỹ Lê Thiết Cương đã làm hiện ra một con đường cho chúng ta trở về với quá khứ. Quá khứ của họa sỹ Lê Thiết Cương hay của cô gái trẻ kia chính là nơi chốn mà những vẻ đẹp Việt được hoàn nguyên. Quá khứ chỉ là một cách nói của tôi lúc này, còn thực sự những gì đã trở thành vẻ đẹp thì nó luôn loại trừ thời gian. Nó tồn tại cả ở quá khứ, cả ở hiện tại và cả ở tương lai. Nói chính xác thì nó là thời gian còn chúng ta chỉ là những kẻ đi lạc ra ngoài cái thời gian ấy mà thôi. (Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều)
    ...
  • Từ nguồn Thạch Hãn đến bờ... Phan Quang "Từ nguồn Thạch Hãn đến bờ Hồ Gươm là bức tranh sống động về cuộc đời trong sáng của cả một thế hệ, từ bà mẹ Việt Nam, anh bộ đội Cụ Hồ, chàng trai bị coi là tiểu tư sản, cô gái dịu dàng dù hơi kiêu ngạo, mấy anh cán bộ luôn nghiêm trọng hóa vấn đề..., mọi người đều vì nghĩa cả mà hết mình trong công việc. Thấp thoáng tâm tư của chàng trai với mối tình đầu trong đẹp như pha lê. Hai người thân thiết đến mức người trong cơ quan, ai cũng nghĩ họ yêu nhau và vun vào. Nhưng chỉ hai người mới biết điều đó là không thể, vì gia đình cô gái đã hẹn ước với gia đình một chàng trai, dù cô chưa yêu, nhưng lúc này anh ấy đang ở ngoài mặt trận... Và cứ như thế, chàng trai quê bên dòng Thạch Hãn, giã từ làng quê từ thuở niên thiếu, trưởng thành dần trong công việc trên những nẻo đường kháng chiến, cho đến một mùa Thu đẹp, theo chân các đoàn quân, lần đầu tới Thủ đô trong ngày đầu giải phóng." Ngô Thảo "Từ nguồn Thạch Hãn đến bờ Hồ Gươm, đã thế, lại không phải là sáng tác. Ngược lại, chỉ là những mẩu sống nguyên thô, dăm mớ quặng vụn, cùng bộc bạch tâm tình của một chàng trai trưởng thành nhờ kháng chiến tại một vùng đất nghèo sáu, bảy mươi năm về trước – những dòng ghi chưa trải qua bất kỳ sự chắt lọc nào. Suốt cả đời, cho đến hôm nay, tôi vẫn đinh ninh những dòng chữ ghi vội trên các nẻo đường, bên bờ khe, giữa chiến trận hay những đêm thao thức "mảnh tình riêng" này sẽ mãi mãi dành riêng "ta với ta". Vậy mà một hôm xếp lại mớ sách cũ, tình cờ gặp lại những cảnh những người, những tấm lòng vàng một thời xa lắm, trong đó thấp thoáng bóng chàng trai nuôi ảo mộng văn chương..., tôi chợt nghĩ: Biết đâu một mai ai có nhu cầu tìm hiểu con người và cuộc sống một thời, thì mảnh tình riêng ta ngại ngùng chi mà không sẻ chia. Bởi vậy mới đến với bạn đọc tập sách thô sơ này. Cảm tạ nhà văn Ngô Thảo, bạn đọc đầu tiên và là người hối thúc tôi, khuyên tôi chớ có "lần chần" trong việc chia sẻ thông tin." Hà Nội, mùa thua năm Bính Thân, 2016Phan Quang
    ...
  • Con chim khổng tước còn hót... Phan An Phan An (198x) từng gây ấn tượng tốt với cả giới chuyên môn và độc giả với hai tập truyện Quẩn quanh trong tổ và Trời hôm ấy không có gì đặc biệt. Tác giả đang làm trong ngành tin học, sống tại Singapore, nên những bài viết trong Con chim khổng tước còn hót vang ngày mở đất man mác một nỗi nhớ quê, nhất là vùng đất miền trung nơi tác giả sinh ra và lớn lên. Những nhân vật quê mùa và có gì đó khác thường cứ quanh quẩn trong ký ức tác giả, gây nên một sức ám ảnh; cũng từ đó ta thấy Phan An đã hình thành một lối viết riêng khá duyên dáng mang đậm chất liệu dân gian. Thế nhưng mối băn khoăn thế sự và vấn đề xã hội vẫn có chỗ đứng trong tác phẩm và khiến nó có thể bắt điệu nhịp nhàng với độc giả thời thượng hôm nay.
    ...
  • Chuyện nhỏ nhà Quỳnh Lê Đỗ Quỳnh Hương Từ hồi đó đến bây giờ đã mấy chục năm. Những gì chính mình đã trải qua khiến mình hiểu rằng, sống ở trên đời, sẽ không bao giờ có ai hoàn toàn vui vẻ, hạnh phúc. Những đắng cay, buồn bã, đau khổ, thất vọng... thậm chí những va vấp, lầm lỗi trong đời, một khi chính mình vượt qua được, sẽ khiến mình biết trân quý những gì mình đang có gấp bội. Đọc các tản mạn cuối năm của mấy em nhỏ trong team hiển thị trên tường nhà mình, đứa cách này hay cách kia, đều đang băn khoăn đi tìm câu trả lời đúng cho câu hỏi ngày xưa mình từng hỏi, rằng liệu ta sẽ hạnh phúc chứ. Thấy thương tụi nhỏ, lại nhớ cái thời xa xưa đó của mình da diết. Muốn cười và nói với tụi nhỏ, đừng lo. Cứ tận sống và tận nỗ lực, mọi cái sẽ tự ổn thoả cả thôi. Lê Đỗ Quỳnh Hương
    ...
  • Bên cạnh rong rêu Tạ Mỹ Dương Tùy bút về những con người, những góc nhà nơi những cuộc dâu bể về thân phận diễn ra. Một cuộc diễu hành tập thể những con người Hà Nội của thời quá vãng. Nhưng mỗi người là một số phận riêng tư, gợi lại đầy ắp kỷ niệm. Viết về Hà Nội bằng một cảm quan đã quen thuộc, nhưng đẩy đến độ tinh tế và cả cầu kỳ, Bên cạnh rong rêu kéo người đọc trở lại những gì tốt đẹp của vùng đất đã được dành nhiều tình cảm bậc nhất này.
    ...
  • Thương còn không hết..., ghét... Lê Đỗ Quỳnh Hương Thương còn không hết..., ghét nhau chi! là tập sách thứ hai, sau An nhiên mà sống (ra mắt vào năm 2015) của tác giả Lê Đỗ Quỳnh Hương. Người MC duyên dáng dễ thương quá đỗi quen thuộc với bạn đọc chương trình Thay lời muốn nói. Như chị chia sẻ, suốt cuộc đời này chị nhận ra "chuyện làm mình quan tâm nhất, bỏ nhiều thời gian và tâm sức để cổ xúy nhất, quẩn quanh chỉ có mấy điều: Làm sao cho mọi người xung quanh mình sống tích cực hơn và yêu thương nhau nhiều hơn." Thương còn không hết..., ghét nhau chi! là thông điệp như thế. Gồm 65 bài viết với các chủ đề Gia đình, Hôn nhân, Tình yêu, Làm người tử tế và Yêu thương bản thân. ...Như nhiều bài viết trong tập sách này thể hiện rõ nét, mình tin ở đời, bất kỳ ai đó gặp nhau, mang đến cho nhau niềm vui hay nỗi buồn, hạnh phúc hay đau khổ..., đều là có sự đẩy đưa của Duyên và Nợ. Vậy thì, trong lúc ta đang trôi theo dòng chảy của đời sống dưới những sự tác động của Duyên và Nợ, hãy cố gắng đối xử với nhau tử tế một chút. Để hóa giải nợ nần và bồi đắp thêm duyên lành.Hãy cùng nhau cố gắng chọn lựa sự tử tế, để rồi bạn sẽ nhận ra, sự tử tế sẽ khiến bạn đẹp hơn, sáng hơn, đáng yêu hơn, cho dù trời sinh bạn dung mạo có thế nào, tuổi tác bạn ra sao.Bạn thấy đó, khi bạn phát âm chữ 'thương', chữ 'tử tế', đôi môi bạn mềm đi, thanh giọng bạn nồng cảm xúc, và nếu bạn nhìn vào gương, đảm bảo bạn sẽ nhận ra đôi mắt của bạn cũng hiền từ đi hẳn. Vì bạn đang gieo một dạng năng lượng lành vào vũ trụ, cùng với những hành động lành tương ứng. Vì thế, hãy năng nói chữ 'thương', chữ 'tử tế', nha bạn!Thế giới này đẹp lắm, mọi người xung quanh cũng đáng yêu lắm. Thương còn không hết, ghét nhau chi! Trích "Lời ngỏ" sách của tác giả Lê Đỗ Quỳnh Hương, thành phố Hồ Chí Minh,tháng 6. 2016 Bản Audio đầu tiên của Thương còn không hết..., ghét nhau chi!, cũng là bài viết đầu tiên trong tập sách với tựa đề "Gia đình là nơi không bao giờ có chỗ cho sự hận thù, ganh ghét". MỤC LỤC Lời ngỏ Phần một: Tử tế với nhau quanh Duyên và Nợ Gia đình "Gia đình là nơi không bao giờ có chỗ cho sự hận thù, ganh ghét" Một buổi chiều, ba bài học quý trong ứng xử gia đình Hoa cho người sống Kết bạn với bạn của con Tài sản, sức khỏe, con cái... cái nào quý hơn? ... Hôn nhân Những "thư cám ông chồng" Câu chuyện cổ tích thời hiện đại từ người phụ nữ một lần đổ vỡ Rổ rá ghép lại Ngồi lại nói chuyện "Dẫu có lỗi lầm..." "Ấm lạnh lòng mình, chỉ mình mình rõ nhất..." Người vợ thực cần nhất điều gì? ... Tình yêu Cưng quá, "FA"!!! Thương thầm Bàn tay Buồn đã, rồi thôi Tình lỡ Sao mà hồi xưa, họ dễ thương quá vậy! "Nó" ... Phần hai: Chọn sự tử tế Làm người tử tế 'Sứ mệnh' của những ngọn nến Thấy vui, là được Những chi tiết vụn vặt đầy tình Những chiếc giường nhỏ xíu ở trung tâm Tam Bình ... Yêu thương bản thân cũng là tử tế với chính mình Tản mạn, những ngày kém an yên Khi mạnh mẽ trở thành lựa chọn duy nhất Làm cật lực - chơi hết sức Vừa khỏe vừa đẹp, một công đôi lợi ....
    ...
  • Tuổi 40 yêu dấu Ann Lee Ann Lee đã tự hứa với bản thân, với những phụ nữ-bạn bè mình, rằng sẽ ghi lại những tươi trẻ nồng nhiệt hay lắng đọng ngọt ngào của phụ nữ thường chỉ nhớ ra mình đáng yêu và đáng được yêu khi đã còn rất ít thời gian hay sức lực. Và đây, không bắt buộc... mà tất cả chữ cứ tự chảy. Dường như cuộc sống của những phụ nữ sắp bước vào tuổi 40, đang 40 hay vừa qua tuổi 40 đều rạng rỡ, nồng nàn và buộc chị phải viết về họ, để tự hào về họ và chính mình. Chị ấy không chờ nữa. Và những phụ nữ 40 khác, cũng không chờ đợi nữa. Chúng ta cần chia sẻ để thấy mình nên tiếc từng phút của cuộc sống luôn đáng gọi là Yêu dấu . 20, tóc mượt dày, má tự nhiên hồng, ta e ngại khi 30 da sẽ bớt căng và môi không còn mọng. 30, không muốn bị hỏi tuổi, ta sợ lúc 40 sẽ không còn đi được giày cao, ra ngoài thiếu cây son là không thể tự tin. 39, ta thảng thốt nghĩ cơ hội dành cho mình còn rất ít, rằng ta đã qua bên kia dốc cuộc đời. Nhưng lạ thay, khi 40, ta như rẽ vào một con đường mới... 40, ta thấy mình như một chùm nho đã trải qua những ngày xanh non, ươm nắng, chín sẫm, vừa xuống khỏi cành để bắt đầu ủ men chứ không phải để héo đi. Thứ men say đằm đượm. 20-30 không thể nào có được. Thế nên, với phụ nữ, 40, chỉ là mới bắt đầu...
    ...
  • Đến Nhật Bản học về cuộc đời Lê Nguyễn Nhật Linh Nước Nhật trong mắt cô gái trẻ Việt có vô số điều lạ, nhưng đó là những điều khiến vùng đất của Đến Nhật Bản học về cuộc đời hiện lên rất thật, rất gần gũi. Đọc Đến Nhật Bản học về cuộc đời để hiểu thêm về những con người Nhật Bản quá đỗi lịch sự, chu đáo, nguyên tắc và duy mỹ đến mỹ cực – họ đã tạo nên một nước Nhật khiến nhiều người sửng sốt, đồng thời cũng là để khám phá đất nước xinh đẹp nơi bảo lưu sự tĩnh lặng của truyền thống cổ xưa giữa vẻ náo nhiệt hiện đại, nơi thế giới tự tại sâu thẳm vẫn tồn tại giữa không gian phát triển với tốc độ vượt ngoài sức tưởng tượng của người ngoài cuộc.
    ...
  • Lam Amanda Huynh Tác phẩm gồm 10 truyện ngắn - tản văn và 41 bức tranh do chính tác giả vẽ. Những câu chuyện của một Việt kiều trên đất Pháp nồng nàn, lãng mạn như chính nhịp sống ở Paris được viết bằng một bút pháp sống động, rực rỡ màu sắc của một nhà văn – họa sĩ. Tác phẩm dành cho các độc giả vừa thích đọc sách, vừa có nhu cầu thưởng ngoạn tranh do một họa sĩ chuyên nghiệp thực hiện.
    ...
  • Tám ngàn rưỡi dặm Tuấn Việt Tập sách này trước hết là một tập bút ký về du lịch, không hướng đến những chỉ dẫn để giúp bạn đi du lịch vì, bạn biết đấy, mọi thứ đều thay đổi xoành xoạch và "không ai bước vào cùng một đất nước quá hai lần". Tập sách cũng không thiên về mô tả (những nơi chốn đẹp, những di tích, danh lam...) vì cảm nhận về cái đẹp thì mỗi người mỗi khác nhau. Đây là tập hợp những câu chuyện thực của cá nhân, đôi khi có cốt truyện hẳn hoi, đề cập đến một vấn đề đặc thù nào đó của quốc gia liên quan, trộn với một chút khôi hài, một chút kiến thức, và một chút bình luận chủ quan.Những câu chuyện tôi viết đều đã cũ, nhưng hy vọng bạn sẽ không nhàm chán, bởi lẽ vấn đề của một đất nước thì không dễ gì thay đổi trong một sớm một chiều, và người dân của đất nước đó càng khó mà đổi thay dù là trước những làn sóng toàn cầu hóa hay cách mạng thông tin. Vấn đề "giặc trong, giặc ngoài" của Trung Quốc, vấn đề độc lập của Québec, vấn đề khủng bố ở Lebanon, sự bế tắc của Châu Phi cùng những "người bạn mới", bài học ám ảnh từ thời kỳ Khmer Đỏ... Tất cả đều nguyên vẹn sau ngần ấy năm.Điều tôi mong mỏi là sẽ gợi được vài cảm hứng để bạn đến du lịch ở những nước tôi đã đi qua và cả ở những nước mà tôi chưa từng đặt chân đến. Một số lời khuyên trong sách có thể giúp ích, mong rằng bạn có dịp chiêm nghiệm. Ví dụ: Làm thế nào để yêu nước Pháp và được người Pháp yêu? Đâu là hình ảnh đẹp nhất về nước Lào? Cách thức để "du lịch chậm" và "du lịch trọng điểm" (vốn dĩ rất khác với lối du hành "tốc hành" hiện nay)... Nhưng tôi nghĩ điều thú vị nhất là bạn hãy tự rút ra những nhận xét và đúc kết của riêng mình. Nào, bạn hãy thử xem sao! Tuấn Việt Dưới hình thức du ký, nhưng cách tiếp cận khác những du ký thông thường, - viết bằng trải nghiệm riêng kết hợp những hiểu biết về tình hình của những quốc gia mà tác giả đi qua. Người đọc sẽ thấy trong đó sự kết hợp của một lãng tử và người bình luận sắc sảo.
    ...
  • Tự kể Hồ Anh Thái Những mẩu ngăn ngắn, những câu chuyện kể rù rì, thủng thẳng, ghép lại như bức tranh liên hoàn, hay như cuốn phim thời sự hấp dẫn về thời chiến tranh, thời bao cấp nghèo khổ mà không thấy khổ. Tưởng là chỉ kể thế thôi, nhưng hiện lên cả một thời, cả một đời người, và bao nhiêu chuyện khác nữa đằng sau con chữ. Theo nhà văn Lê Minh Khuê sau khi đọc mấy mẩu rải rác này, nói, phải đi xa người ta mới viết được như thế, những chuyện của một thời vất vả này trở nên có nét lãng mạn. Cuộc sống đã từng như thế đấy. Một cuốn sách mang những kỷ niệm của một người thành kỷ niệm chung của nhiều người.
    ...
  • Lang thang trong chữ Hồ Anh Thái Gần như là một bút ký chuyện đời và chuyện nghề của một nhà văn vốn kiêm rất nhiều việc quan trọng: công chức ngoại giao, lãnh sự, và từng là chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội Hồ Anh Thái. Cũng chỉ là những mẩu nho nhỏ, qua đó bày tỏ thái độ, quan niệm cũng như nguyên tắc cá nhân về rất nhiều điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng thực ra là đại diện cho văn hóa sống, văn hóa công sở... Có thể có động chạm, vì đôi khi thói xấu do thói quen hay sự lười biếng mà thành, vì thế cuốn sách có thể mang lại nhiều ý kiến đánh giá trái ngược. Hấp dẫn và hữu ích nhất là phần II- Lang thang trong chữ- gồm những câu chuyện về ngôn ngữ, bếp núc sáng tạo.
    ...
  • An nhiên mà sống Lê Đỗ Quỳnh Hương An nhiên mà sống, tập tản văn tập hợp những ghi chép của MC Lê Đỗ Quỳnh Hương trên trang mạng facebook. Từng là cây bút cộng tác với các tạp chí tuổi học trò khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Quỳnh Hương đã có trong tay nhiều bài báo, truyện ngắn được đông đảo độc giả biết đến. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên, cô xuất bản một tập sách của riêng mình. Những bài viết của Quỳnh Hương giản dị nhưng sâu sắc, tràn ngập tinh thần lạc quan, được đúc kết từ những trải nghiệm trong cuộc sống, công việc của chính tác giả. Trong vai trò một người con, người vợ, người mẹ, một phụ nữ thành đạt trong xã hội, Quỳnh Hương đã mang đến cho độc giả, nhất là những độc giả nữ, những bí quyết sống an nhiên, tự tại, buông bỏ mọi muộn phiền. Nội dung cuốn sách được chia làm 2 phần: Yên an mà qua và Yêu thương khi còn có thể. Yên an mà qua - chia sẻ những bí quyết giúp bạn sống vui vẻ, lạc quan hơn. Yêu thương khi còn có thể - khuyên bạn nên mở lòng với thế giới xung quanh, để bạn thấy rằng cuộc sống cũng không quá dài để ta vung phí, hãy trao đi những lời thương yêu, những cử chỉ âu yếm đến tất cả mọi người, không kể thân sơ. Chỉ khi ấy, ta mới thấy cuộc đời thật dễ thương và đáng sống. Tập sách là một chia sẻ thú vị dành cho những người đang đi tìm ý nghĩa cuộc sống và sự bình an trong tâm hồn.
    ...
  • 5678 bước chân quanh hồ Gươm Nguyễn Ngọc Tiến 5678 bước chân quanh hồ Gươm, cái tên đã nói lên không gian của cuốn sách mà nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Tiến dựng nên. Từ những công trình kiến trúc xung quanh con đường ven mặt hồ trung tâm của Hà Nội trải từ xưa đến giờ, qua nhiều thế kỷ, những di tích, đường sá, những cây xanh và những con người gắn với hồ Gươm (còn gọi là hồ Hoàn Kiếm, mà người Hà Nội gọi tắt là Bờ Hồ), cuốn tản văn đã mở ra những chồng lớp lịch sử của một không gian văn hóa đặc sắc và độc nhất vô nhị. Như chính tác giả đã tâm sự ở lời tựa, "Từ khi trở thành phóng viên báo Hà Nội mới, hồ Hoàn Kiếm càng quen thuộc với tôi vì tòa soạn nằm kế bên. Lúc rỗi việc, tôi thường thẩn thơ dạo quanh hồ và nhận ra rằng vẫn còn nhiều chuyện chưa viết. Đó là những chuyện truyền miệng, chuyện khó nói và có thể dưới mắt nhiều người nó lặt vặt song đôi khi nó là cái hồn của đời sống thị dân. Thế là ý tưởng cuốn sách 5678 bước chân quanh hồ Gươm ra đời từ năm 2002. Sở dĩ đặt tên sách như vậy vì tôi đi dạo quanh hồ Gươm hết từng ấy bước chân". Cuốn sách bắt đầu theo tiến trình thời gian, bắt đầu từ tượng Lý Thái Tổ, vị vua có công đầu xây dựng Thăng Long, theo chiều kim đồng hồ mà kể."Tuy nhiên, ngoài chuyện không đầu không cuối, tôi cũng lan man những điều tôi đọc trong sách, tôi chứng kiến và cảm nhận được về Thăng Long-Hà Nội". Lối viết thoải mái, dạo chơi từ chuyện này sang chuyện khác cũng chính là thứ làm cho cuốn sách có sức hấp dẫn riêng. Mạch chuyện tuân theo tiến trình con đường vòng quanh Bờ Hồ, nơi cả hơn trăm năm qua chứng kiến bao sự thăng trầm của thời cuộc, nơi phô bày những nét đặc trưng của Hà Nội, từ đó những số phận được kể lên, hoặc ngậm ngùi thương cảm hoặc thanh thản tĩnh tại.
    ...
  • Phố đàn bà Lê Quỳnh Thư, Amanda... Phố đàn bà là một tập tản văn, với những bài viết nhẹ nhàng, dung dị nhưng khá sâu sắc và ý nghĩa, chất chứa nỗi niềm của người phụ nữ phải gồng gánh quá nhiều trách nhiệm trong xã hội hiện đại: vừa đơn độc nuôi dạy con, vừa phải lo cuộc mưu sinh, và còn bận rộn với bao trách nhiệm vô hình khác ngoài xã hội mà cô đa mang với một trái tim đa cảm. Nhưng cuộc sống vẫn không khiến cô quên đi những giá trị cốt lõi làm nên hạnh phúc của người phụ nữ, cũng như không ngừng yêu thương cuộc đời này. Tập sách có phần minh họa đặc sắc của Amanda Huynh – một họa sĩ trẻ ở Pháp đã có nhiều cuộc triển lãm riêng gây ấn tượng trong làng mỹ thuật đương đại thế giới. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    ...
  • Đi xuyên Hà Nội Nguyễn Ngọc Tiến Sau các cuốn tản văn 5678 bước chân quanh Hồ Gươm, Đi dọc Hà Nội, Đi ngang Hà Nội và tiểu thuyết Me Tư Hồng, nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Tiến lại tiếp tục chủ đề những câu chuyện đời sống Hà Nội theo dòng lịch sử qua cuốn tản văn mới, Đi xuyên Hà Nội. Hà Nội của nhiều góc cạnh: những bước hình thành nên thành phố kiểu phương Tây do người Pháp lập bên cạnh những phố Hàng của Kẻ Chợ, những thú chơi hay phong tục của thời trước, những thăng trầm lịch sử. Có khi là câu chuyện nhiều ngổn ngang trong thân phận những ngôi biệt thự cũ giờ cái còn cái mất. Có khi là những phận đời nổi trôi theo thời cuộc: những nhà nho thất thế, một ông Tây say mê văn hóa bản địa và thành nhà Hà Nội học, những người con trai con gái của một thời yêu nhau trong sáng... Những chuyện nho nhỏ thú vị về thời điểm giao thông Hà Nội bắt đầu có đèn tín hiệu giao thông, cầu Long Biên khởi dựng ra sao, ăn mày Hà Nội hay chợ búa thế nào... Hay những dấu mốc lịch sử của những cuộc chiến tranh diễn ra trên mảnh đất Hà Nội, mỗi lần đi qua là để lại những tác động nghiệt ngã lên dấu tích vật chất lẫn văn hóa sống của con người. Cuốn sách Đi xuyên Hà Nội là sự cố gắng nhìn vào bản chất của đô thị ở khía cạnh khoa học nhân văn gần gũi, có sự khảo cứu sâu rộng các nguồn tư liệu, nên độ hấp dẫn nằm ở chính sự sống động ấy. Tất cả dựng nên một cách tự nhiên chân dung một Hà Nội vừa tài hoa vừa xô bồ, cổ kính mà luôn đầy chất đương đại.
    ...
  • Đàn bà yêu thành phố Kiều Bích Hương Đàn bà yêu thành phố là cuốn sách thứ hai của Kiều Bích Hương, một người Việt đang sống ở châu Âu. Nhưng khác với ký Vợ Đông chồng Tây, cuốn này tập hợp những ghi chép tản mạn ngắn về những điều mắt thấy tai nghe ở xứ người. Vốn là phóng viên báo Tiền Phong, nên cách nhìn của chị cũng mang đầy tính phát hiện, xâu chuỗi, kết luận, như những phóng sự điều tra nhỏ. Chuyện quà Tết, chuyện nhà dưỡng lão ở bên cạnh nhà trẻ, nên sống biệt thự hay sống nhà chung, muôn kiểu tìm vợ, các lối dẫn về hạnh phúc. Hay những câu chuyện giáo dục, ẩm thực đặc trưng Âu Á...
    ...
  • Bút ký lính tăng - Hành... Nguyễn Khắc Nguyệt Hành trình đến ngày chiến thắng chẳng hề dễ dàng như có người đã từng suy nghĩ: về không gian nó trải dài hàng nghìn cây số, về thời gian là nghìn ngày có lẻ cùng với bao mất mát, hy sinh, anh hùng và hèn nhát, cao thượng và thấp hèn, vinh quang và cay đắng... Cuốn sách này của một chiến sĩ trong đại đội viết ra xin kể về hành trình đó, như một nén tâm nhang thắp cho những người đã khuất và cũng là món quà tặng cho những người đồng đội đã rời quân ngũ đang ngày đêm bươn chải với đời thường.
    ...
  • Tình địch (Truyện ngắn, phiếm luận... Đào Hiếu Tập sách gồm 12 truyện ngắn cùng 6 phiếm luận và bút ký của tác giả Đào Hiếu. Tình địch là truyện ngắn đầu tiên. Chuyện kể về cặp vợ chồng nhà văn, vào một ngày nọ được một nữ độc giả lạ mặt đến thăm. Cô ta ngưỡng mộ anh nhà văn và không bỏ sót một tác phẩm nào. Với thực tại sách "in ra không ai mua, chất đống trong kho", "sách đem tặng bàn bè cũng không ai thèm đọc" thì đấy là niềm hạnh phúc không gì bằng của anh chồng. Nhưng rồi những sự kiện bất ngờ kéo đến sau cuộc thăm viếng của cô độc giả, chân tướng về người phụ nữ này dần được hé lộ. Cô ta và vợ anh nhà văn có mối quan hệ gì? Mời bạn đọc đến với Tình địch của nhà văn Đào Hiếu. MỤC LỤCPhần một: TRUYỆN NGẮN Tình địch Chuyện rắc rối trong khách sạn Huyền thoại về vợ tôi Người tình cũ Người đem lại niềm vui Đêm trăng Đêm Trung Thu Những chiếc ghế gỗ Ốc Thượng Thổ Con gà rắc rối Hiện đại, nhưng... Gió về Phần hai: PHIẾM LUẬN VÀ BÚT KÝ Tình là vật gì? Vinh quang của người sợ vợ Quyến rũ bằng hương thơm Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật Hạnh Phúc trong một chiếc lá Cưỡi ngựa xem Hoa...Kỳ
    ...
  • Gạo, nước mắm, rau muống... Câu... Hoàng Trọng Dũng Hoàng Trọng Dũng từng giữ chuyên mục ẩm thực trên Tuần san Thanh Niên và báo Đà Nẵng một thời gian dài. Những bài viết đọc vô cùng cuốn hút, đọc thôi là đã có thể nhìn thấy màu sắc và ngửi thấy mùi thơm, khiến nỗi thèm muốn được tức khắc thưởng thức món ăn ấy. Tác giả đã chứng tỏ khả năng của một người biết cảm thụ từng miếng ngon tinh tế, và một kho kiến thức về ẩm thực Việt, văn hóa Việt. Các bài báo ngắn về Bún thang Hà Nội, bún bò Nam Bộ, mì Quảng, cơm rượu Sa Pa..., về bánh Hỏi, bánh Ít, về các món kho, về các món quà, về món ăn của bữa cơm thật giản dị, về các loại rau, về gia vị, về cách làm bún, bánh cuốn,... của các miền đất nước mang chứa đầy đủ những đặc điểm, những dư vị, dư cảm... của từng món ăn Việt. Các món ăn chứa chan tình yêu của mẹ, của vợ, không chỉ là món ăn, cách ăn, còn là câu chuyện của một hạnh phúc ấm êm gia đình. Giọng văn Hoàng Trọng Dũng nồng nhiệt, sôi nổi nhưng vẫn giữ được sự mềm mại, duyên dáng. Những câu chuyện bên lề, những liên tưởng độc đáo, những ca dao, tục ngữ được đặt đúng chỗ trong các diễn giải, không những giúp làm rõ hơn ý hướng của người viết mà còn đem lại cho ý hướng ấy sự thấm thía, thuần nhã, gần gặn. Câu chuyện ẩm thực của Hoàng Trọng Dũng đã trở thành Câu chuyện văn hóa ẩm thực.
    ...
  • Cuộc đối đầu không cân sức Phan Thu Tập bút ký của Trung tướng Phan Thu kể về cuộc đối đầu không cân sức của Phòng không - Không quân Quân đội Nhân dân Việt Nam chống lại chiến tranh phá hoại miền Bắc của Đế quốc Mỹ. Bằng sự thông minh và tinh thần vượt khó, quân đội ta đã giành được chiến thắng kỳ diệu, làm nên trận Điện Biên Phủ trên không vang lừng, buộc Mỹ phải quay lại bàn đàm phán ở Paris, góp phần thống nhất đất nước. Sách giải thích các vấn đề kỹ thuật của việc chống B-52, đi đến làm rõ "vì sao ta thắng?"; ngoài ra, sách cũng kể những câu chuyện bên lề cuộc chiến hết sức cảm động. Mang đậm hơi thở lịch sử của một thời đại oai hùng, với văn phong ngắn gọn, chính xác mà không thiếu những trang viết thấm đẫm tình cảm, Cuộc đối đầu không cân sức là bản tụng ca sức mạnh và ý chí chiến đấu của một dân tộc hàng nghìn năm lịch sử, không chịu khuất phục trước kẻ thù bạo tàn.
    ...
  • Gặp lại ấu thơ Quế Hương Gặp Lại Ấu Thơ gồm những bài viết tâm đắc của một nhà văn gốc nhà giáo, với những cảm nhận sâu sắc, thâm trầm của phụ nữ Huế về những vấn đề văn hóa, giáo dục, kể cả những câu chuyện rất đời thường. Bằng cảm quan bén nhạy và một giọng văn trong sáng, chững chạc của một cây bút nổi tiếng với những bài bình văn, bình thơ đã đoạt nhiều giải thưởng uy tín trong hơn hai mươi năm qua, tác giả đã đưa đến người đọc nhiều khám phá thú vị, bất ngờ. Những bài viết nhẹ nhàng nhưng sâu lắng như Khuôn mặt sớm mai, Đến phố tìm xưa, Gặp lại ấu thơ, Ngày chim sẻ..., hay những phân tích thú vị trong các bài bình văn, bình thơ: Tối và sáng trong một truyện ngắn, Kẻ lương thiện độc đáo, Nỗi buồn tuổi trẻ, Những người muôn năm cũ... Hay những chuyện rất đời thường nhưng xúc động,đầy tính giáo dục, như: Chân dấu yêu, Cúi mặt nhặt sinh linh, Heo đất cho mẹ, Tuyệt quá chúng mày ơi!... Tóm lại đây là tác phẩm văn học thấm đẫm ý hướng giáo duc, xứng đáng có mặt trên kệ sách của mọi nhà.
    ...
  • Như cánh chuồn chuồn Lưu Nhơn Nghĩa Như cánh chuồn chuồn là một tác phẩm văn học hiếm hoi viết về con người, vùng đất Châu Đốc - Bảy Núi rất chi tiết, tới nơi tới chốn. Những truyện ngắn, tạp bút, bút ký viết trong tập sách này - được bạn bè của ông ở Việt Nam tập hợp lại gửi cho Tủ sách Tuổi Trẻ, khi ông bắt đầu bị bệnh nặng - thể hiện một sự hiểu biết tường tận và một tấm lòng yêu mến quê hương sâu đậm. Từng con đường, góc phố, con người... ở cả một vùng đất trong mấy thập niên 40, 50, 60 của thế kỷ trước được tái hiện hết sức sinh động với một tình cảm đậm đà của tác giả. Nét văn hóa đặc trưng của Châu Đốc (nơi hợp cư của ba dân tộc Việt - Hoa - Khmer) cũng được diễn đạt đầy đủ dưới ngòi bút của ông. Đặc biệt nhất là những trang viết về chuyện đi học ngày xưa ở Châu Đốc, có lẽ là không ai có thể kỹ lưỡng và tường tận hơn.
    ...
  • Sài Gòn xưa - Ấn tượng... Sơn Nam Kỷ niệm 310 năm hình thành và phát triển (1698-2008) Sài Gòn - TP.HCM và vùng đất Nam Bộ, Nhà xuất bản Trẻ trân trọng giới thiệu đến bạn đọc tập Bút ký của nhà văn Sơn Nam bao gồm 3 tác phẩm đã xuất bản được tập hợp lại. Đó là: Giới thiệu Sài Gòn xưa (NXB Kim Đồng,1995), Ấn tượng Sài Gòn 300 năm (NXB Trẻ, 1998) và Tiếp cận với Đồng bằng sông Cửu long (NXB Trẻ, 2000). Tập sách được xuất bản nhân dịp nhà văn Sơn Nam qua đời được thất tuần như một nén hương nhỏ tưởng nhớ nhà văn lớn- người khởi đi từ vùng rừng U Minh, Rạch Giá đã dành hết cuộc đời mình cho sự nghiệp nghiên cứu và viết về đất và người Nam Bộ, người đã từ chang đước nhỏ trở thành cây đại thụ trong lòng bạn đọc gần xa.
    ...
  • Thế giới sách

Sách đọc ngày xuân:

Tám ngàn rưỡi dặm, tiểu thuyết Nguyễn Bính...  


Bìa cuốn sách Tám ngàn rưỡi dặm - Ảnh: L.Điền

Lam Điền | TUOITRE.VN

Ngày xuân thong thả, có những cuốn sách mới bạn có thể dành mang theo hành trình du xuân hoặc để cạnh tay mình trong lúc đón xuân với thú "nhâm nhi" những trang viết thú vị...

Tám ngàn rưỡi dặm - 
tinh tế và kỳ thú

Mùa xuân, thời khắc khởi đầu cho những ý tưởng mới, và chắc chắn có nhiều cuộc hành trình đang ấp ủ từ trong những ngày đầu năm. Cảm hứng về những chuyến đi để đến, nghe, thấy và cảm nhận ấy sẽ được chia sẻ ở phong cách khoáng đạt cùng không ít suy tư tích cực khi đến với tập bút ký của nhà báo Tuấn Việt Tám ngàn rưỡi dặm (NXB Trẻ).

Dùng cách kể tối giản để biến câu chuyện của cá nhân mình thành ra đặc biệt với nhiều người, tác giả, thật may, là một người am hiểu tường tận nhiều vấn đề quốc tế nên mặc dù anh cố tình để cho mọi người thấy rằng "tôi chỉ nói ít thôi", nhưng người đọc lập tức nhận ra rằng cái phần anh nói ấy chỉ là một hai mảnh nhỏ trong cả khối kiến thức anh đã gặp, 
đã biết.

Nhưng đó lại là một hai mảnh tinh tế nhất, kỳ thú nhất. Cho nên càng đọc người ta càng thấy hình như mình đi không được như vậy, mình chưa đi, chưa biết đến chỗ nọ chỗ kia.

Cái kiểu tác giả kể ra hàng loạt chuyện bất toàn của Paris để cuối cùng thuyết phục mọi người rằng Paris rất đáng yêu và phải làm sao để được Paris yêu, thì không phải ai đi du lịch (cho dù nhiều lần) cũng có thể làm được.

Đó là chưa kể ở tập du ký này còn hàng loạt câu chuyện hấp dẫn mà sau khi theo dõi những gì tác giả nắm bắt, người đọc còn có thể nhận ra đằng sau những chuyến đi hiền lành kia, đằng sau những trang sách chừng như chỉ kể chuyện cá nhân thôi, là cả một bầu tâm sự khác.

Điều gì làm nên giấc mơ Mỹ và giá trị của xứ sở tự do ấy rốt lại là như thế nào? Người Lào và "cảnh giới" của họ đang yên bình hay va đập với những láng giềng có bản tính trái ngược? Trung Quốc khổng lồ thật ra có gì và không có những gì cho khách du lịch tìm đến?...

Đằng sau những bước chân xuyên quốc gia là câu chuyện về một thế giới đang "phẳng" đến độ kéo gần các nền văn hóa lại với nhau và ẩn chứa biết bao tâm trạng về một chiều kích khác của thế giới, đó là sự khó lường của lòng người.

Bìa cuốn sách Hai người điên giữa kinh thành Hà Nội - Ảnh: L.Điền

Khi Nguyễn Bính viết tiểu thuyết

Và, mùa xuân này sẽ có thêm một chút thú vị khi bạn đọc gặp lại một tiểu thuyết từng ra đời cách đây tròn 75 năm. Như một trùng hợp ngẫu nhiên, trong tiểu thuyết ấy có đoạn văn mà hiện nay đọc lên hẳn ai cũng thấy dường như mới lắm:

"Một đêm mùa đông rét lạ lùng! Rét ghê gớm! Rét rũ rượi! Rét tưởng chừng đến chết sạch cá ở hồ Hoàn Kiếm, đến chết cứng cả con rùa thần dám láo xược cướp mất thanh gươm báu của vua Lê Thái Tổ ngày xưa...".

Văn phong trau chuốt, khí khái mà hiện đại ấy chính là tiểu thuyết Hai người điên giữa kinh thành Hà Nội, của một tác giả rất quen nhưng rất lạ: nhà thơ Nguyễn Bính.

Nguyễn Bính làm thơ thì không ai không biết, nhưng một Nguyễn Bính viết tiểu thuyết và làm báo, đến nay không phải bạn đọc nào cũng tỏ tường. Tiểu thuyết này vừa được Tao Đàn và NXB Văn Học tái bản, trước đó NXB Lăng Tuyết từng in vào năm 1940.

Tiểu thuyết của một nhà thơ nổi tiếng là một khoảng trời riêng để mỗi người tự thưởng thức, chiêm nghiệm. Chỉ có thể hình dung rằng "hai người điên" chính là hai chàng thi sĩ sống bằng nghề viết báo.

Vẫn một Hà Nội đó, bảy mươi năm qua nghề viết báo vẫn còn, người làm thơ cũng còn, nhưng cung cách đến với tình yêu đã khác, chỉ có những đớn đau và khờ dại trong tình yêu là không lạc hậu bao giờ...

Bìa cuốn sách Túi - Ảnh: L.Điền

Tìm cảm hứng xuân trong tản văn

Một chút nắng vàng trong tản văn phương Nam cũng có thể là một lựa chọn với nhiều bạn đọc. Có cái tên gọn lỏn, Túi (NXB Văn Hóa Văn Nghệ) của Trần Huy Minh Phương như một cuộc gói ghém những cung bậc đời sống của Sài Gòn và vùng đất phương Nam qua cái nhìn của một người trẻ.

Là cư dân lục tỉnh đến "nhập cư", Trần Huy Minh Phương có cái nhìn về thành phố theo kiểu của anh: "Sài Gòn cứ như cái túi rỗng khổng lồ mặc nhiên dâng tặng hết lòng mình cho những cư dân, cho tất cả hỉ - nộ - ái - ố mà nó không hề mặc cả".

Tác giả viết tản văn như để cho chính mình đọc lại, bộc bạch chuyện gần gũi, riêng tư và hơn cả là chân thật. Nhưng chính điều chân thật ấy làm nên hình ảnh một người viết trẻ đang tỉ mẩn khơi ra, nhặt lấy, giữ lại những mảng miếng cuộc sống xung quanh mà anh là người trong cuộc:

"Tuần lễ cuối của tháng chạp, bà chủ trọ lì xì cho tôi một bịch gạo thơm 5kg. Nhành mai sắc tết lấp lánh trên nền màu bọc trắng ấy, chợt giật mình, tết sắp tới rồi à?!".

Rất nhiều cảm hứng xuân trong tản văn của Trần Huy Minh Phương. Có lẽ một trong những lúc chuyển mình mạnh nhất trong năm của Sài Gòn là mỗi độ xuân về, thành phố của dân tứ xứ chợt đổi khác.

Người xa xứ gá thân mình vào phố đến lúc hết năm cũng thấy lòng mình chùng theo một hướng quê xưa. Phương gọi tết là dịp để phố "ngủ đông", còn tác giả và bao người trẻ khác thì bắt đầu hành trình "du ca qua những miệt yêu thương" để trở về bản quán...

YBOOK.vn


    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • CÁC TIN BÀI KHÁC
  • Công bố hồi ký Đoàn binh Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

    Công bố hồi ký Đoàn binh Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng (27/09/2019)

    Hoàng Thu Phố | TUOITRE.VN

    Những câu chuyện cũ đã trôi xa hơn nửa thế kỷ, ấy thế mà giờ đọc lại vẫn sống động và chân thực như vừa mới xảy ra đây thôi, gần lắm. Đó là cảm giác khi đọc tập hồi ký Đoàn binh Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng.

  • Bò hoang phố cổ: lịch sử đồng hiện

    Bò hoang phố cổ: lịch sử đồng hiện (16/09/2019)

    Huỳnh Trọng Khang | TUOITRE.VN

    Uông Triều xuất hiện như một nhà văn đam mê với lịch sử dân tộc, giữa những lời than thở cái lịch sử phong phú của Việt Nam chưa được văn học nghệ thuật khai thác.