GIỚI THIỆU SÁCH

  • Quân khu Nam Đồng (In lần... Bình Ca Khu tập thể Nam Đồng là khu gia binh lớn nhất thủ đô Hà Nội, được hình thành cách đây hơn 50 năm. Là nơi ở của hơn 500 gia đình cán bộ quân đội trung, cao cấp, hơn 70 vị tướng đã từng sinh sống và trưởng thành từ Khu tập thể Nam Đồng, nhiều gia đình có cả hai thế hệ "tướng cha" và "tướng con". Đây là một khu gia binh điển hình, một đại gia đình quân nhân thu nhỏ thời chiến và hậu chiến.
    ...
  • Làm bạn với bầu trời (Bản... Nguyễn Nhật Ánh Bao giờ cũng nhìn thấy sự may mắn trong một hoàn cảnh không may mắn, bao giờ cũng tươi vui trong một số phận kém tươi vui, bao giờ cũng đối xử tốt với cuộc đời mặc dù không phải lúc nào cuộc đời cũng đối xử tốt với mình - những phẩm chất đó có lẽ chỉ có ở thằng Tèo, đứa bé xem việc được làm bạn với bầu trời cao xanh và khoáng đạt là niềm vui lớn lao. Lớn lao hơn nhiều so với những mất mát của bản thân mình.Thiên thần đã ở lại với thị trấn Mặt Trăng và không ngừng làm tôi ngạc nhiên. Và tôi biết tại sao tâm hồn tôi đẹp dần lên mỗi ngày. Đó là đặc ân của tôi, của thằng Nghị và con Hằng. Và của những đứa trẻ khác trong thị trấn.Đó cũng là lý do quan trọng để tôi xếp thằng Tèo đứng hạng nhất trong trái tim tôi! Một câu chuyện giản dị, chứa đầy bất ngờ cho tới trang cuối cùng. Và đẹp lộng lẫy, vì lòng vị tha và tình yêu thương, khiến mắt rưng rưng vì một nỗi mừng vui hân hoan. Cuốn sách như một đốm lửa thắp lên lòng khát khao sống tốt trên đời. Viết về điều tốt đã không dễ, viết sao cho người đọc có thể đón nhận đầy cảm xúc tích cực, và muốn được hưởng, được làm những điều tốt dù nhỏ bé... mới thật là khó. Làm bạn với bầu trời của Nguyễn Nhật Ánh đã làm được điều này, anh đã "mô tả cái tốt thật đẹp để người ta yêu thích nó".
    ...
  • Làm bạn với bầu trời Nguyễn Nhật Ánh Bao giờ cũng nhìn thấy sự may mắn trong một hoàn cảnh không may mắn, bao giờ cũng tươi vui trong một số phận kém tươi vui, bao giờ cũng đối xử tốt với cuộc đời mặc dù không phải lúc nào cuộc đời cũng đối xử tốt với mình - những phẩm chất đó có lẽ chỉ có ở thằng Tèo, đứa bé xem việc được làm bạn với bầu trời cao xanh và khoáng đạt là niềm vui lớn lao. Lớn lao hơn nhiều so với những mất mát của bản thân mình.Thiên thần đã ở lại với thị trấn Mặt Trăng và không ngừng làm tôi ngạc nhiên. Và tôi biết tại sao tâm hồn tôi đẹp dần lên mỗi ngày. Đó là đặc ân của tôi, của thằng Nghị và con Hằng. Và của những đứa trẻ khác trong thị trấn.Đó cũng là lý do quan trọng để tôi xếp thằng Tèo đứng hạng nhất trong trái tim tôi! Một câu chuyện giản dị, chứa đầy bất ngờ cho tới trang cuối cùng. Và đẹp lộng lẫy, vì lòng vị tha và tình yêu thương, khiến mắt rưng rưng vì một nỗi mừng vui hân hoan. Cuốn sách như một đốm lửa thắp lên lòng khát khao sống tốt trên đời. Viết về điều tốt đã không dễ, viết sao cho người đọc có thể đón nhận đầy cảm xúc tích cực, và muốn được hưởng, được làm những điều tốt dù nhỏ bé... mới thật là khó. Làm bạn với bầu trời của Nguyễn Nhật Ánh đã làm được điều này, anh đã "mô tả cái tốt thật đẹp để người ta yêu thích nó".
    ...
  • Những ai gieo gió Bà Tùng Long Yến là một nữ sinh ở tỉnh lên Sài Gòn trọ học. Hoàng là chàng sinh viên trường thuốc nhà bên. Chàng thấy vẻ duyên dáng của nàng thì đem lòng yêu mến, nàng lại rung động trước sự quan tâm săn sóc của chàng. Đôi trai tài gái sắc sớm trở nên quấn quýt bên nhau, để rồi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Yến đã có thai với Hoàng. Sóng gió nổi lên khi bà Hội đồng, mẹ Hoàng, không chấp nhận cho họ đến với nhau. Bà lập mưu chia rẽ đôi lứa, khiến Yến phải mang cái thai bỏ đi trong oán hận.Những ai gieo gió sẽ có ngày gặt bão. Thế nhưng cơn bão quét qua đâu có chừa ai, cuốn bao nhiêu số phận con người vào cơn gió xoáy... Nàng làm sao dối lòng nàng được, tình yêu đã xâm chiếm nàng từ cái hôm Hoàng đi Đà Lạt về và tặng cho nàng bó hoa. Nàng cố chống cự lại với tình yêu, nhưng rốt cuộc vẫn bị thua và để cho lòng rung cảm trước những cái nhìn của Hoàng.Yến cũng thấy nàng xao nhãng với việc học. Những bài toán thường ngày nàng giải một cách dễ dàng thì bây giờ ngồi hàng giờ mới tìm ra đáp số. Đôi khi hình ảnh Hoàng chen lẫn trong những con số hay những bài học, Yến học thuộc lâu hơn trước. Vào lớp, Yến không còn hăng hái đua tranh với bạn bè mà cứ nghĩ vẩn vơ và mong sao được nghỉ về gặp Hoàng.Những hôm Hoàng đến dạy Yến, Yến ngồi nghe Hoàng giảng mà tâm trí cứ đặt đâu đâu. Nhiều hôm hai người chỉ ngồi trò chuyện suông với nhau và Yến không học được gì cả.Yến đã sống những ngày êm ái, vui tươi nhất đời nàng từ khi nàng quen với Hoàng. Nhưng hôm nay khi thấy bà Hội đồng và hai cô em gái của Hoàng, Yến bỗng lo nghĩ vẩn vơ.Yến trằn trọc không sao ngủ được... Trích từ sách
    ...
  • Một vụ án tình Bà Tùng Long Tân muốn nàng về giúp Tân, nhưng giúp như thế có nên không? Phải chi lòng hai người đã nguội lạnh, hay Tân có được hạnh phúc gia đình, thì họ gặp nhau cũng không sao. Đàng này Tân không yêu vợ, vẫn còn nghĩ đến nàng, thì nàng làm sao dám về giúp việc cho chàng? Huống chi chính nàng cũng không làm chủ được lòng mình. Nếu cả hai không thể kềm chế được lòng mình, để xảy ra việc gì, thì đối với Lệ Ngọc, Phương Chi làm sao không có tội? Lệ Ngọc cũng là một người đàn bà, đời nàng đã nhiều đau khổ. Phương Chi cũng là đàn bà, lẽ nào lại nhẫn tâm xô Lệ Ngọc vào cái chết hay sao? Trích tác phẩm Từ những hiểu lầm tai hại mà Phương Chi và Tân không thể đến được với nhau. Những tưởng sau bao năm xa cách, rạc rài theo dòng đời xô đẩy, lòng người đã nguội lạnh nhưng tất cả chợt bừng dậy sau ngày tình cờ hai người gặp lại nhau. Tuy nhiên, giờ đây Tân đã có gia đình và Phương Chi đang có người để ý. Từ đây mọi chuyện dần trở nên rắc rối hơn khi một người đã lợi dụng tình thế này để sắp đặt thành một thảm kịch không thể cứu vãn...
    ...
  • Bên hồ Thanh Thủy Bà Tùng Long Bên hồ Thanh Thủy kể về cuộc ngược dòng đi tìm mẹ của một cô gái mồ côi. Trải qua rất nhiều sóng gió, cô cũng lần được mối dây về thân phận mình, nhưng từ đây lại hé mở một cuộc tình lận đận và nhiều oan khuất của mẹ cô... Truyện viết nhẹ nhàng nhưng không thiếu yếu tố ly kỳ, hấp dẫn, cuốn người đọc đến tận trang cuối cùng. Cả đêm ông Sâm không ngủ được, ông đem những giấy tờ xem xét lại, trong ấy có cả bức thư của bà Giám đốc mới của Viện cô nhi gởi cho ông hai tuần nay. Trong bức thư ấy bà Giám đốc cho ông biết bà Khuyên không còn làm giám đốc nữa, do được chính phủ cho đi ngoại quốc học về dưỡng nhi và cách tổ chức những lớp mẫu giáo. Bà Hoàng, thay cho bà Khuyên, cho ông biết người đàn bà đem Thúy vào viện tên là Diệu Xuân, người ở Thanh Thủy. Mười bảy năm nay người đàn bà ấy không hề trở lại thăm con.Như thế thì Diệu Xuân chưa chết? Sao có chuyện rắc rối như thế? Ta lấy cớ gì mà nhìn nhận Thúy? Trích tác phẩm
    ...
  • Chuyện của các nhân vật có... Võ Thị Xuân Hà Nàng đứng bên một cây phong hương đang trổ lá non. Loài cây phong hương mọc đầy bên những sườn dốc, nàng đã viết một truyện ngắn với hình ảnh tuyệt đẹp và buồn, như vẻ đẹp hùng vĩ và buồn da diết trên cái non cao này. Nàng mặc bộ váy đen, choàng nhẹ chiếc khăn màu lam tím, có vẻ chỉ hợp với hoàng hôn chứ không phải trang phục của một buổi sáng nắng nhẹ và mây trong veo như thế này. Nàng đứng đó, chìm dưới ánh nắng xuân đang trải dài xa tít tắp lên những sườn núi thoai thoải của vùng đất bí ẩn, thoang thoảng hương thơm của rừng già và đá núi. Rồi như một phản xạ tự nhiên, nàng lấy điện thoại nhấn một dòng chữ: "Chúng ta không thể gặp nhau được rồi. Tôi có việc đột xuất. Xin lỗi anh..." Trích Muôn ngàn hạt châu Trong rất nhiều những bộn bề thở than của cõi người ta, Võ Thị Xuân Hà luôn tìm thấy câu chuyện để kể - hay chính tác giả toan gắn mình vào với những cuộc đời - tiểu thuyết kia để mà sắm vai người thuật lại như một niềm hạnh ngộ.Không miêu tả một cái "có thật mà là một ấn tượng về sự "có thật", "các nhân vật có thật" của chị, vì thế, cứ hiện ra rồi nhòa đi ngay trong một làn sương mỏng chập chờn tiểu thuyết. Họ dở dang đến rồi đi trong bóng chiều nghiêng thấp, võ vàng thương nhớ một quãng đời tưởng đã xa xôi. Cái phôi pha không thể cưỡng lại của kiếp người lan chuyển từ mẩu chuyện này sang mẩu chuyện khác, từ mảnh đời này sang mảnh đời khác, xâm lấn tâm trí người đọc bằng một tiết tấu cảm xúc vừa phải. Và Võ Thị Xuân Hà cứ thế gieo neo đi về trong cõi ấy...
    ...
  • Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu... Rosie Nguyễn "Bạn hối tiếc vì không nắm bắt lấy một cơ hội nào đó, chẳng có ai phải mất ngủ. Bạn trải qua những ngày tháng nhạt nhẽo với công việc bạn căm ghét, người ta chẳng hề bận lòng. Bạn có chết mòn nơi xó tường với những ước mơ dang dở, đó không phải là việc của họ. Suy cho cùng, quyết định là ở bạn. Muốn có điều gì hay không là tùy bạn. Nên hãy làm những điều bạn thích. Hãy đi theo tiếng nói trái tim. Hãy sống theo cách bạn cho là mình nên sống. Vì sau tất cả, chẳng ai quan tâm."
    ...
  • Hành lý hư vô Nguyễn Ngọc Tư "Cả khi xe chuyển bánh rồi bạn vẫn còn kinh ngạc, thì ra chỉ cần chừng này thứ mang theo. Ngoài chục bộ quần áo, mùng mền, đôi gối, vài cái khăn choàng cổ. Mà cũng không chắc chúng cần thiết với mình.Có quá nhiều thứ để nhìn nhận lại trước và trong những cuộc chia tay, như cái chị khóc mếu kia chưa chắc sẽ nhớ về bạn nhiều hơn người vẻ như tỉnh bơ cà rỡn (nuốt trộng nỗi buồn vào lòng vốn là chuyện chẳng dễ gì), hay đằng sau câu "sẽ gọi điện thường xuyên" là một rừng lừa phỉnh bởi mai đây hít thở thứ không khí khác, sẽ chẳng còn gì chung để chia sẻ cho nhau. Và xứ sở bạn tưởng như đậm đặc trong từng tế bào máu, không sống nổi nếu thiếu vắng, ngay khi rời đi đã có nơi chốn mới thay vào.Hiểu cách những mối quan hệ biến dạng sau mỗi cuộc chuyển dời, nhất là giữa người với người, nhưng sau vài lần chuyển nhà, đồ đạc mới là thứ khiến bạn ngạc nhiên. Những thứ bạn phục thuộc vào, như thể chúng là tai, là mắt, là oxy, hóa ra buông bỏ được. Và có thể buông nhẹ không. Ảnh: Internet ... Sáng đó trời mưa, người đưa tiễn không đông lắm. Bạn ngó coi mấy chiếc xe chạy sau mình có chất đầy những hư vô, thứ hành lý duy nhất bạn có thể mang theo, thứ khiến bạn cảm thấy cần thiết hơn cả những áo khăn được gói chặt bên mình, cả lúc mục rã đi còn chưa xài tới". Hành lý hư vô - tập tản văn mới nhất với 32 mẩu chuyện được kể bằng chất giọng rất đặc trưng Nguyễn Ngọc Tư: bình dị, mộc mạc và hiền. Đọc để cảm nhận nỗi buồn man mác len lỏi trong từng con chữ. Dai dẳng và ám ảnh!
    ...
  • Năm lá quốc thư Hồ Anh Thái Ở những đất nước vùng Tây Á, Trung Á và Nam Á. Những cuộc đảo chính liên tục nối tiếp nhau. Lực lượng khủng bố mang tên Nhà nước Thánh chiến lợi dụng thời cơ để nổi dậy. Trong khung cảnh bất ổn đó, tác giả phục dựng cuộc sống nhiều màu vẻ và đầy ắp sự kiện của các thế hệ ngoại giao Việt Nam. Tình bạn, tình yêu, sự thật và dối trá, sự cảm thông chia sẻ tầm nhân loại, những thách thức cùng vô vàn nỗ lực được ghi nhận. Chân dung những nhà ngoại giao thời hiện đại được thể hiện vừa trang trọng mực thước vừa hài hước sống động. Năm lá quốc thư - cuốn tiểu thuyết Việt Nam đầu tiên viết về nghề ngoại giao và người ngoại giao trong cuộc sống đương đại. Tác giả là người trong ngành, nên sự hấp dẫn từ một công việc ít ai biết là có thật. Được viết theo lối giễu nhại và mô tả hiện thực, cuốn sách mang đến cho người đọc những bí ẩn được hé mở. Bà là con gái Hà Nội. Hiểu quá đi chứ anh chồng vốn là con nhà cách mạng từ quê lên. Mà đấy là người đã đi du học Đông Âu và khoe cho đến nay đã đi ba mươi bảy nước. Ba cộng bảy được một đáp số tận cùng bằng không. Về mo. O tròn như quả trứng gà. Có khi đấy là hội chứng của một bộ phận cán bộ. Đi tham quan thực tập rất nhiều, Âu - Mỹ đủ cả, nhưng chỉ xem cho sướng cái mắt, xong rồi thì chữ thầy trả thầy, quay về nước lại về mo. Thảo nào. Lại nhớ có lần trong bảo tàng Nghệ thuật đương đại ở thủ đô Stockholm, đang đưa chân qua các phòng trưng bày thì nghe tiếng guốc gõ choang choảng ngoài hành lang. Không ngoảnh đầu lại, Anh nói với cô bạn cùng đi, anh cược với em cái cô nện guốc kia là người châu Á. Nào thì cược. Cả hai thỏa thuận xong thì kín đáo quay đầu lại. A ha, đích thị. Một cô thâm thấp ngăm ngăm kiểu như người Malay hay Indonesia. Giữa bao nhiêu Tây đầm không biết nện gót giày, chỉ có một cô châu Á là biết chơi trội. Không kỳ thị đâu, nhưng sự thật là như thế. Sau này thảng hoặc anh có gặp một vài cô Tây khua giày cao gót, nhưng cái nhìn của anh vào họ đã đầy sự hiểu biết, như thể họ là đàn em của cô châu Á kia. Trích từ sách
    ...
  • Hà Nội trong mắt một người... Đỗ Phấn Hãy nghe tác giả Vũ Nho "cảm nhận" về tản văn của Đỗ Phấn: "Một trong những điều thú vị khi đọc tản văn của Đỗ Phấn ấy là người đọc bắt gặp một người ưa hài hước. Thi thoảng trong không khí nghiêm trang lược khảo, chỉn chu thực chứng, "ăn chơi điềm đạm" vẫn thấp thoáng nụ cười kín đáo, nhẹ nhàng, làm cho trang văn bỗng nhiên tươi tắn, lấp lánh... Sự hài hước, tự trào là một nét riêng Đỗ Phấn làm nên cái duyên của những bài viết. Cũng phải nói thêm là bằng con mắt hội họa của một họa sĩ được đào tạo bài bản, Đỗ Phấn cũng đem lại cho những tản văn của mình những sắc màu riêng. Nhất là khi tác giả viết về hoa, về cây, về màu nắng và cả về việc vẽ như "Vẽ gà – thú chơi bất tận". Điều cuối cùng là những tản văn của Đỗ Phấn thường ngắn, gọn và cô đọng. Người đọc như thể đang theo bước chân người viết "đi chơi bờ hồ". Có thể ngắm tháp Rùa, ngắm cây cối, nghe chim hót. Rồi hứng lên, có thể làm cốc bia hơi vỉa hè, làm suất bún bung, rồi nhâm nhi tách cà phê. Mỏi thì dừng lại. Các phố xá, cửa hàng cửa hiệu Hà Nội được Đỗ Phấn giới thiệu với ta như một hướng dẫn viên du lịch lành nghề và rất am hiểu thắng cảnh cũng như tâm lí du khách. Vì thế mà các cuộc đi chơi, khám phá Hà Nội được Đỗ Phấn dẫn dắt qua những trang tản văn lúc nào cũng thú vị, hấp dẫn!". Ảnh: Internet Hát mãi một mình nằm trong bộ Hà Nội trong mắt một người, gồm có 4 phần: Chuyện PHỐ, chuyện NHÀ, NẾP NHÀ, chuyện ĂN - CHƠI, và chuyện MÙA. Trục Hà Nội, vẫn là kể những chuyện xưa để nhìn nay, ông thư thả mô tả, kể tập tục, thói quen. Chuyện Phố nhìn từ mắt họa sĩ mang nét độc đáo riêng, giống như những bức tranh xưa cũ, cầu thang gỗ, vỉa hè gạch đỏ viền đá xanh, mái ngói thẫm nâu màu của mùa, mái hiên của phố... Nếp nhà là một con mắt dịu dàng khác, tiếp khách đến chơi nhà, trẻ con ồn ào giữa phố mưa, hay cuốn gia phả đời thứ 14 của gia đình... Tôi không viết để kiếm sống mà viết để sống, vẽ để chơi. Tôi sống với Hà Nội và những trang sách của mình như một kẻ tự kỉ.
    ...
  • Chốc lát những bến bờ Hồ Anh Thái Chốc lát những bến bờ là những ghi chép về các chuyến đi. Với Hồ Anh Thái, những chuyến đi về đất Phật Ấn Độ, đến Ba Tư quê hương của những câu chuyện thần kỳ với những khu chợ và những tấm thảm, sang đất cố đô Lào "cũng ngồi với nhau ở miền Đông Nam Á", đến Hàn Quốc, hay sang châu Mỹ, châu Úc, châu Âu... đều tưng bừng hấp dẫn với muôn vẻ màu sắc bởi nét bí ẩn đầy ngạc nhiên của từng vùng văn hóa đặc sắc. Đọc du ký của Hồ Anh Thái, lại thấy thôi thúc muốn lên đường, đến nơi mà anh đã đến, để thấy "Văn hóa là cuộc gặp gỡ con người với con người". Tôi trải xuống nền nhà tấm thảm Ba Tư cỡ 90x50cm, loại thảm cho một người Hồi giáo ngồi cầu nguyện, tôi vừa mua. Bày lên đấy mấy thứ vừa mua được cho đêm cuối năm một mình. Mấy lon bia mua về tự mình chúc mình. Bia ngoại hẳn hoi nhập vào Iran, nhưng là thứ bia cho người ăn kiêng, hoặc cho người Hồi giáo. Bia ấy đã bị rút mất cồn. Uống vào cũng có vẻ lâng lâng, nhưng hình như vẫn nhàn nhạt, vẫn thiêu thiếu một cái gì... Trích tác phẩm
    ...
  • Một trăm ngày trước tuổi hai... Đoàn Tuấn Tôi cứ ngỡ thế giới trong Một trăm ngày trước tuổi hai mươi là máu me, chết chóc, là đau thương, nước mắt. Ấy vậy mà không, cuốn sách viết về chiến tranh nhưng ở một lát cắt rất khác: Những tân binh trước ngày ra trận. Những câu văn sao mà giản dị, đời thường, tự nhiên như rơm rạ, như lá xanh trên cành. Chẳng cần phết cái màu lãng mạn, những trang viết đã khe khẽ đậu lại trong lòng tôi như một cánh bướm dừng chân. Đoàn Tuấn dựng lại lắm nỗi vất vả của những binh nhì ở chốn thao trường cùng những đặc trưng tính cách của họ. Chẳng lãng mạn, hào hoa "Quân xanh màu lá dữ oai hùm" đâu, họ vốn dĩ là những chàng trai trẻ còn thiết tha với cuộc sống gia đình nên còn đào ngũ chạy về để làm mẫu vẽ cho ba, để diện quân phục khoe với cô giáo và các bạn cùng lớp... Sao mà tếu đến thế! Có lẽ, cuộc sống của họ ở nhà dân là được dựng lên nhiều nhất, quay chiếu rõ ràng nhất. Từ chuyện ăn ngủ, sinh hoạt, cách nói chuyện, chim chuột nhau đến cả những câu đố thanh giảng tục, nét đẹp của phụ nữ Mường, Thái cũng như thú vui hút thuốc lào... Bao nhiêu là chuyện. Đoàn Tuấn kể tếu, gọn và đặc biệt trơn tru nên càng đọc càng thích. Có những thế hệ như thế đó ra trận. Họ đi với tất cả sự hồn nhiên vốn có. Hôm nay gặp gỡ nhưng ngày mai biết ai còn ai mất. Vẫn có lãng đãng chút dư vị chia ly, chút buồn bã lan tràn trong giọng văn hài hước. Rồi sau hơn 100 ngày được huấn luyện để đưa ra biên giới phía Bắc hay phía Tây Nam, họ đã dần trưởng thành hơn, tình đồng chí cũng thắt chặt hơn. Những trái non đã lớn phổng thành những trái già đầy kinh nghiệm. Cuốn sách khép lại rồi nhưng chiếc bìa màu xanh lá cùng những binh nhì dí dỏm có, mánh khoé có, hiền lành có, sôi nổi có... cứ chờn vờn trong tâm trí tôi. Trần Thị Thúy Diễm
    ...
  • Bốn chín chưa qua Trần Chiến Một cuốn sách giàu chất liệu hiện thực và có cảm giác tác giả không cần dụng công tưởng tượng nhiều, được viết dưới ngòi bút của Trần Chiến - khi ấy đang là một nhà báo, hay vào vùng kinh tế mới Hà Nội, gọi là "cờ tờ mờ", một vùng đất hoang dã với vô vàn số phận tiểu thuyết - những tính cách độc ác, tham lam, lì lợm, rồi hiền lành, cần cù... Nó gần như bối cảnh của nước Mỹ ban sơ 300 năm trước: toàn tù tội, quý tộc suy tàn, dân nghèo châu Âu đi đổi số phận. Cuốn tiểu thuyết đạt Giải thưởng Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam năm 2001. Tàu Bắc - Nam đi gần hết đường thì dừng lại, nhả xuống một gia đình có ba mạng rưỡi. Gia sản có năm chỉ vàng, một trăm hai mươi sáu đồng, một ba lô và hai túi xách. Ô tô Sài Gòn - Đà Lạt ghé rệ đường, nhặt họ lên băng ghế cuối. Người phụ xe, nếu biết được những hành khách mới lên của mình đi làm lại cuộc đời ở vùng cao nguyên hoang sơ, ắt hẳn phải ân cần, dịu dàng hơn rất nhiều, ít ra là xếp người phụ nữ bụng đã nhu nhú lên ghế trên. Bởi vì trước mắt họ là mùa mưa khắc nghiệt dài dằng dặc, sau lưng họ là quê hương khôn nguôi nhớ, lại cần quên đi thật nhanh....Bây giờ chị ngồi lại. Nấm đất mới đắp phủ kín tấm áo quan bên dưới, bên trong là anh, còn chưa kịp cạo râu.Ngày bốn chín, Thơm sẽ đặt lên mộ chồng tấm bia. Ngoài họ tên, quê quán, năm sinh năm mất, không biết chị có nên khắc thêm những dòng sau theo ý anh không: "Chết vì đã sống quá nhiều". Trích Bốn chín chưa qua
    ...
  • Người viết tình yêu Nguyễn Ngọc Hà "Anh vẫn muốn được yêu." Tôi nhìn anh. "Anh vẫn muốn được yêu." Lâm lặp lại lần nữa, "Thì ra thứ khát khao ấy luôn ở tại nơi ngực trái của anh, chỉ là anh cố lờ chúng đi, vì anh muốn ở bên cạnh em. Soulmate của anh. Minh à Minh à, từ ngày Giáng sinh dạo nọ, anh bỗng chắc chắn rằng, anh yêu em mất rồi. Nhưng em thì không. Em cô độc thành nghiện, em không muốn yêu đương cũng thành nghiện. Liệu có cách nào thay đổi được không em?" Trích từ sách Một nhà văn muốn viết một câu chuyện tình yêu nhưng mãi chẳng thể thành hình. Một chàng trai muốn yêu nhưng lại không muốn cưới. Một chàng trai đã từng đi khắp nơi để tìm kiếm tình yêu đời mình. Một họa sĩ đợi người mình yêu bằng những gam màu lặng lẽ. Một cô gái hạnh phúc vì đã tìm được người có thể chết cùng mình. Một cô gái đã chờ đợi một tình yêu muôn trùng xa xôi mà không hề biết nản lòng... Họ là tuổi trẻ, họ cũng là nỗi cô đơn của tuổi trẻ. Họ đã tự sống trong chiều không gian riêng của bản thân một thời gian rất lâu, lâu đến nỗi chính họ cũng quên mất con đường của mình. Nhưng rồi tất cả dù sớm hay muộn, đều sẽ cất bước tiến đến hạnh phúc. Bởi vì nếu đã sống, tại sao không sống cho thật vui? Cái chúng ta cần là thời gian để nhận ra điều ấy! Tác giả sinh năm 2000, hiện đang là sinh viên Đại học KHXH & NV Hà Nội. Trong tập truyện dài đầu tay này, cô khai thác đề tài tình yêu của người trẻ dưới cái nhìn trong trẻo và mới mẻ.
    ...
  • Mùi trần Đỗ Phấn Mùi trần cuốn hút vì những mối tình nối đuôi nhau, lãng mạn và bạo liệt. Nhân vật của tác giả uể oải ngay cả khi đang vui, luôn luôn không phải anh ta, cô ta mà là chúng ta thấy ngợp trong một đời sống nhạt nhẽo, ầm ào, loay hoay tầm thường. Ở Mùi trần câu chuyện hướng đến đời sống của lớp thị dân thành phố. Trong đó nhân vật trung tâm được dàn đều cho hai nhân vật đảm nhiệm vai trò kể chuyện ở ngôi thứ nhất. Hiến và Lan. Họ là một cặp tình nhân. Hiến là một công chức Viện thiết kế theo chủ thuyết sống độc thân không lập gia đình. Xuất xứ của Hiến thuộc thị dân lớp trên có nhà phố cổ. Anh sống chậm rãi, cần mẫn và không ham hố, bon chen. Bởi thế đời sống công chức của Hiến vô cùng buồn tẻ đến mức phải bỏ ngang sớm. Độc thân nhưng Hiến luôn có những người tình kế tiếp nhau chi phối đời sống tình cảm. Lan là người tình cuối cùng trước khi Hiến mắc bệnh ung thư. Nhân vật Lan con một vị tướng là cán bộ một cơ quan văn hóa. Lan ly hôn chỉ hơn năm sau cưới khi phát hiện chồng mình có vấn đề về giới tính. Làm mẹ đơn thân, đời sống tình cảm của Lan cũng trải qua nhiều cung bậc với những người tình khác nhau cho đến khi Lan gặp được Hiến. Họ đến với nhau khi tuổi đã chớm về chiều. Những tưởng hạnh phúc đích thực đã tìm đến với Lan thì Hiến mắc bệnh hiểm nghèo. Mệt mỏi, cô độc, Lan tìm ra nước ngoài ở với vợ chồng con gái. Có vẻ như bi kịch đời sống ngự trị toàn bộ câu chuyện. Âm hưởng trầm buồn của mạch truyện tạo ra cảm giác ấy nhưng không hoàn toàn là thế. Một cuộc sống phố thị ngồn ngộn chi tiết với nhiều sắc thái mới là chủ tâm của tác giả. Đó chính là đời sống thật sự đa diện với nhiều chiều kích của những lớp người đang tồn tại ở phố. Những gì cũ xưa đang dần mai một và một đời sống hiện đại trỗi dậy mạnh mẽ phủ lấp xưa cũ. Sự phát triển đô thị kéo theo những hệ lụy không nhỏ cho nếp sống thị dân đã định hình. Ảnh: Internet Nhân vật trong "Mùi trần" được tác giả xây dựng công phu và vạm vỡ. Nhân vật nào cũng sống động và nổi bật tính cách. Đỗ Phấn là người có kiến thức sâu rộng và một bề dày từng trải về phố thị. Đọc "Mùi trần" nếu là người phố và ở tầm trung tuổi sẽ có được cảm giác "mê man" trong vô số hoài niệm tưởng đã khuất lãng. Một Hà Nội ngàn tuổi hiện ra sinh sắc trong lòng một phố thị hiện đại xô bồ, chật chội. Câu chuyện của "Mùi trần" không có gì quá phức tạp chỉ là những dòng mạch nhấn nhá hồi ức, hiện tại của những nhân vật trung tâm kể về chính cuộc đời mình một cách thật chi tiết. Những cuộc tình nối tiếp, những mệt mỏi mưu sinh. Cảnh giường chiếu đậm đặc nhưng không dung tục, những cuộc nhậu triền miên nhưng không sa đà bê trụy mà đó chỉ là phương cách dẫn dụ, truyền tải, bó gói sự mệt mỏi phố phường với những tầng lớp thị dân hôm nay. Văn Đỗ Phấn trường lực, chữ nghĩa hoạt và dày vốn khiến "Mùi trần" bay bổng, cuốn hút. Ta bắt gặp lối miêu tả cận cảnh về nhiều nếp sinh hoạt trong đó nếu ai chú tâm sẽ học hỏi được nhiều về ẩm thực. Thật thú vị nếu ghi chép ra qua "Mùi trần" độc giả sẽ có nhiều kiến thức về chế biến cũng như thụ hưởng những món ăn Hà Nội độc đáo chi tiết đến từng món gia vị nhỏ. "Mùi trần" là một cuốn sách hiếm hoi viết hay về Hà Nội ngày hôm nay. Phạm Ngọc Tiến  
    ...
  • Sớm mai chợt nhớ hàng rào... Lê Minh Nhựt Đọc lại những tấm ảnh cũ, cảm giác giống như nửa đêm nghe tiếng tàu chạy ngang nhà, bàng hoàng tỉnh giấc, tiếc đầm đìa những mộng đã rơi. Tác phẩm như lời tâm tình của một đứa con của làng quê Nam Bộ, đang từng ngày sống và hít thở bầu không khí ấy mà vẫn không nguôi nhớ nhung và day dứt vì những thứ đang dần bị thời gian vùi lấp. Một tập tản văn nhẹ nhàng, mộc mạc và lắng sâu vì chứa nặng cái tình của người viết. Ảnh: Internet "Tết mà toàn nhắc chuyện xưa, tụi con không hiểu gì hết!Trẻ nhỏ cằn nhằn.Trong mắt chúng, người lớn thật lạ lùng. Họ cứ chờ đến Tết, để đi tìm những thứ được gọi là kỷ niệm và nhắc nhớ nó một cách nâng niu trân trọng mặc dù chúng vô hình mà quên bẵng rằng: Suốt một thời gian dài họ đã bỏ lăn lóc chúng ở nơi nào đó.Trẻ nhỏ không hay chính chúng cũng đang bắt đầu tích cóp và bắt đầu bỏ quên. Nhiều đứa trong số chúng cất kỹ đến nỗi, có lẽ trong tương lai gần sẽ không tài nào tìm ra cho được".
    ...
  • Trong cơn say níu sợi dây đứt Hoàng Công Danh "Những người ra đi với ký ức mỏng manh đã bị gió phương Nam thổi bay, thay vào đó thành thị bồi đắp những ký ức khác. Những người có ký ức đậm nét thì lại bị cắt ngang sau cùng bởi một chuyện buồn. Chuyến ra đi vội vàng trong đêm, chắc chắn là ký ức đậm đà nhất, sắc bén nhất, cắt đứt tất cả những tươi đẹp trước đó. Và cũng tùy cơ địa từng người mà vết thương lâu hay mau lành. Chú Lưu có lẽ là người lành sớm nhất, nhưng cũng mất mười lăm năm. Một buổi sáng quán cà phê vắng khách, chú ngồi nhấp trà phả khói thuốc nhìn trời thấy mấy đám mây trôi đùn về một góc, chợt chú đứng dậy tuyên bố dứt khoát phải về một chuyến". Trích Đau đáu ký ức Giọng văn nhẹ nhàng mà dữ dội ngầm.Tác giả như đang bày ra một trò chơi, mời người đọc đi vào cuộc thử thách tìm chờ cái kết. Đáp án chỉ được hé lộ vào đoạn cuối cùng, câu cuối cùng. Mỗi truyện một kiểu kết thúc buộc bạn đọc... thất bại. Đó cũng chính là thành công của người viết.  
    ...
  • Viết vụn... thời gian Nguyễn Thủy Nguyên Huế. Với tôi. Một cái thung khe cỏn con thơ mộng... Dòng Hương. Mùa hiền hòa lặng lẽ nước trôi... Dòng Hương những con nước nhỏ quấn bóng cành phượng vĩ đỏ đứng khép bên bờ. Rồi chợt nắng... Rồi chợt mưa... Chùa Thiên Mụ, chợ Đông Ba... Một nếp nhà xinh. Đây thôn Vĩ Dạ... Tiếng hò ơ khua nặng mái chèo.Người xa nói chẳng nơi mô mưa bằng xứ Huế. Mưa trắng trời trắng đất Huế ta ơi... Đúng rồi. Cơn mưa xối xả bến cửa Thuận An, Lăng Cô xuôi về Vĩ Dạ... Người xa lại nói. Chẳng nơi mô nắng bằng xứ Huế. Đúng rồi. Nắng xạm nón bài thơ o tôi đội trên đồng. Nắng bỏng rát mặt con đường nhựa...Nắng. Mưa. Và trầm mặc. Huế. Lòng người u tịch nao nao... "Em buông câu hò bên dòng Hương giang/ Gửi nét Huế trong Mười thương, Mười nhớ.../ Lời ca Huế níu lòng người đi, ở/ Lý ngựa ô chở nỗi nhớ qua cầu... Trích Quê nội tôi có nắng... Quê nội tôi có mưa... Viết vụn thời gian là tập tản văn đầu tay của tác giả Nguyễn Thủy Nguyên. Vốn là chuyên gia khoa học kỹ thuật, chuyên ngành quy hoạch đường đô thị, anh có cơ hội đi tới nhiều miền đất, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa nhưng không hề nhìn mọi sự bằng con mắt "ngành nghề", trái lại, cảm xúc mới là điểm về ở mọi trang viết của anh. Một sớm đầu đông Hà Nội, một câu hò bên dòng Hương giang, một gánh xôi nóng, một tiếng rao đêm... Những mảnh vụn, những câu chuyện của đời sống, chất chứa trong đó bao nhiêu tâm sự, trăn trở riêng. Tập tản văn chỉ thuần túy kể "chuyện của mình" nhưng thông qua những câu chuyện "viết vụn" được bố cục thành 5 phần với những chủ đề hết sức thân thuộc, gần gũi: Quê nội - quê ngoại, Con gái - con trai, Trong tôi... Hà Nội, Bè bạn, Nghĩ vụn, người đọc chắc hẳn sẽ tìm thấy không ít sự đồng điệu hoặc một góc riêng cho mình để ngẫm ngợi về muôn sự đời thường...Quan niệm về viết của Nguyễn Thủy Nguyên rất đơn giản: viết chính là rỉ rả nói chuyện với chính lòng mình, viết thật dễ dàng và thản nhiên.
    ...
  • Dấu về gió xóa (Tái bản... Hồ Anh Thái Bối cảnh câu chuyện xảy ra trên một hòn đảo có nhiều điều huyền bí tên là Đảo xanh - Green Land. Lạ lùng đặc biệt nhất là các nhân vật của đảo. Một giáo sư người Việt, Chàng, nàng và cuộc tình tay ba mà vui vẻ đúng nghĩa. Giáo sĩ và lời tự nguyền im lặng không nói, chỉ viết, và không dùng tay trái, là người có khả năng xem bói xem tướng, từ vua đến dân đều thích mê. Và Anh, nhân vật chính. Thêm vào đó là một ông chủ tiệm ăn người Mỹ đang đi tìm tung tích cựu tổng thống John F. Kennedy, vốn là thần tượng của mình, nghe đâu chưa chết vì bị ám sát... Rơi vào hoàn cảnh phải xóa sạch quá khứ, đây là những con người mà lai lịch không thể nào kiểm chứng được. Họ không còn lối trở về với người thực của mình, cũng không có đường về lại với những gì mà họ bỏ lại đằng sau. Sự thật và dối trá, tình yêu và hận thù, tình bạn và quyền lợi dân tộc, tôn giáo và thế tục, lý tưởng và lòng tham... hội lại trong một môi trường khiến tất thảy phải phát lộ. Chuyện thế sự, những đối tượng muôn thuở của văn chương đậm đặc trong Dấu về gió xóa, nhưng được viết hoàn toàn khác với bestseller SBC là săn bắt chuột mới đây của Hồ Anh Thái, đòi bạn phải đọc từ tốn, chầm chậm, cho đến trang cuối cùng.
    ...
  • Ký ức được đánh số: Chọn... Sun Những số phận theo từng lối đi khác nhau của các nhân vật sẽ là câu trả lời cho câu hỏi lớn xuyên suốt "Chọn điều gì để trưởng thành?" qua ghi chép của một học sinh trung học nay đã là nhân viên một tập đoàn lớn.
    ...
  • Bước đường viết văn Nguyên Hồng Hồi ký về bước đường viết văn của nhà văn Nguyên Hồng, những khát khao và nhiệt thành của ông với văn chương từ khi còn rất trẻ, 17,18 tuổi, tới lúc thành danh trên văn đàn.
    ...
  • Hội hè Tô Hải Vân Tập truyện ngắn mới nhất của nhà văn Tô Hải Vân, tác giả của tiểu thuyết "6 ngày" - đạt giải thưởng Hội nhà văn Hà Nội.
    ...
  • Cho tôi xin một vé đi... Nguyễn Nhật Ánh Với Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của 4 bạn nhỏ. Những trò chơi dễ thương thời bé, tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng... khiến cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào. Không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, cuốn sách còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con mình.
    ...
  • Thành phố - Những thước phim... Huỳnh Như Phương Tập sách gồm những tản văn êm đềm sâu sắc của tác giả, viết về những kỷ niệm gắn với các thành phố từng đi qua. Với lối viết tự nhiên, đằm mà sâu, những câu chữ tinh tế và đầy gợi mở, tác giả ghi lại những kỷ niệm từ thuở ấu thơ đến nay, gắn với từng thành phố ông từng sống hoặc đi qua. Có những điều lạ lẫm đến từ đôi mắt quan sát cẩn trọng của một nhà nghiên cứu, cũng có những điều hết sức dung dị nhưng mang các giá trị nhân văn đầy ám ảnh qua ghi chép của một trí thức giàu tâm huyết. Không đi vào con đường hư văn, văn không 'hoa hòe hoa sói', cũng không sa đà viện dẫn kinh sách, tạp văn của Huỳnh Như Phương là sự quan sát đời sống, là chắt lọc từ ký ức, từ những trải nghiệm... Con voi bằng chất dẻo, Buổi chiều Vạn Hạnh... là những trang văn có sức cuốn hút đặc biệt, có thể được 'cài đặt' dài lâu trong trí nhớ bạn đọc. Trần Nhã Thụy
    ...
  • We'll meet again in San... Dương Thụy A woman nurtured a love for twenty years and didn't expect to see the man in her dream one more time, but one day, that man suddendly came back. What did she have to do when she was torn between this childhood lover and another man who just came into her life? This story describes Sai Gon in the eighties through the memories of the protagonist, a grown-up woman. The story also describes some modern landscapes in Europe and America, for example Paris, Chicago and San Francisco.
    ...
  • Những chuyến xe đàn bà Dona Đỗ Ngọc Tập sách gồm những bài viết nhẹ nhàng tươi vui, tác giả kể những câu chuyện đời thường với góc nhìn tinh tế mà lại không kém phần hóm hỉnh, về cuộc sống, về hội bạn gái, về những mối quan hệ người với người mà chị chứng kiến. Phụ nữ trong góc nhìn của Dona Đỗ Ngọc đáng yêu, vui tươi, hồn nhiên. Hiếm có tác giả nữ nào hiểu và nhìn phụ nữ với cái nhìn yêu thương trân trọng hồn nhiên như thế.
    ...
  • Yên Lê Đỗ Quỳnh Hương Với Quỳnh Hương, càng ngày mọi cái càng là Duyên. Và với cô, mỗi một giá trị có thể mang đến những điều tốt lành cho cuộc sống đều là những điều đáng trân quý. Điều đó, thời gian sau này Quỳnh Hương tìm thấy được ở vạn vật quanh mình. Đó có thể là nguồn năng lượng dạt dào thiên nhiên xung quanh ban tặng, mà chỉ những ai có ý thức khơi gợi, trò chuyện cùng nó, sẽ có thể hấp thu được đầy đặn như mong muốn. Đó có thể là những bài học triết lý sống rất đời thường mà cô lảy ra được từ những bài giảng Phật pháp nghe được, áp dụng, và áp dụng thành công. Để rồi qua đó, chẳng những Quỳnh Hương rút kinh nghiệm được cho bản thân, mà còn cho các bạn hữu trên trang cô nữa. Và, cũng theo duyên, Quỳnh Hương tiếp tục cho ra mắt quyển Yên này, với những ghi chép về trải nghiệm thật, hoặc bài học rút tỉa từ chính những gì bản thân cô đã trải qua. Quyển sách nhỏ này cô mong ước sẽ ít nhiều trợ duyên cho những ai mong muốn buông xả những muộn phiền, để vươn đến sự bình yên trong cuộc sống.
    ...
  • Trăng trong cõi Phạm Thúy Quỳnh Câu chuyện nhẹ nhàng đan xen giữa quá khứ và hiện tại của những người sống trong thời đại của mình nhưng luôn đau đáu với một quá khứ lịch sử cần giữ gìn. Tác phẩm mở ra những cái nhìn khác về vị vua Lê Long Đỉnh, và vẽ lên câu chuyện cuộc đời đầy biến động của Bá Đa Lộc... Tình yêu dành cho lịch sử như sợi chỉ đỏ xuyên suốt kết nối nhiều thế hệ người lại với nhau.
    ...
  • Những đứa con cổ tích Bạch Đằng Tình cờ, Đường – một nữ sinh đại học đang đau khổ vì lỗi lầm tai hại – xuyên không lạc đến thế giới cổ tích và cũng tình cờ bị triều đình các nước lùng bắt bởi liên quan đến quái thú. Sẵn dịp muốn trốn chạy khỏi thực tại, Đường hòa nhập, hay bị buộc phải hòa nhập vào thế giới này hòng tìm đến vùng đất thi nhân hay còn gọi là vùng đất được chúc phúc. Nghe nói ở đây không có đau buồn... Truyện kể thú vị, văn phong trong trẻo, nhằm đi tìm câu trả lời cho thắc mắc: sự tha thứ đến từ lòng người hay lòng mình?
    ...
  • Những câu chuyện trong thành... Vũ Tùng Lâm Những câu chuyện trong thành phố, đó là bất cứ thành phố nào, vào bất cứ thời gian nào, với các câu chuyện có thể xảy ra với bất kỳ người nào: cậu sinh viên ao ước được ra sân chính thức với quả bóng da, cô gái vô danh bị người yêu cợt nhả, gã trung niên mua tình của người yêu cũ, người phụ nữ ám ảnh chồng mình ngoại tình, hai con người muốn kết thúc cuộc sống gặp nhau... Mỗi truyện mỗi màu sắc riêng biệt và khi được đặt cạnh nhau bổ sung cho nhau trở thành bức tranh đa chiều về thành phố. Bút pháp truyện lồng truyện khá đặc trưng trong văn học hiện đại, ở đó có một truyện chính và một truyện ẩn mà tùy theo độ nhạy cảm và vốn sống của từng người sẽ nhận ra ở những hình thái khác nhau.
    ...
  • Cửa sổ phía Đông Nguyễn Thị Kim Hòa Câu chuyện về hành trình tìm lại ký ức sau khi bị xóa bỏ của một cô gái, từ đó mở ra biết bao bi kịch của những số phận xung quanh cô ấy. Tất cả đều mang nỗi đau chiến tranh theo nhiều cách khác nhau. Một tác phẩm về đề tài hậu chiến được viết đầy rung cảm và mới mẻ thông qua một số yếu tố giả tưởng xen lẫn chất ly kỳ hấp dẫn.
    ...
  • Cỏ dại thênh thang Bùi Tiểu Quyên 11 câu chuyện về những con người ở nhiều nơi trên đất nước được tác giả Tiểu Quyên kể lại với góc nhìn đầy hiểu biết và sẻ chia. Những câu chuyện dung dị được kể bằng chất văn nhẹ nhàng mà lại "thấm sâu" vào lòng người đọc như một cơn mưa đêm êm ả.
    ...
  • Giấc mộng lang thang trên đồng... Hiền Trang Muôn màu câu chuyện về thành phố dưới góc nhìn đa chiều với ý nghĩa: Mỗi ngày tôi thêm yêu thành phố một tí.
    ...
  • Độc hành Nguyễn Đinh Khoa Câu chuyện lấy ý tưởng từ những người mang trong mình năng lực kỳ lạ có thể du hành qua các quỹ đạo bằng cách thay đổi tần số rung động của nó. Câu chuyện xoay quanh những người mà thế giới của họ đã không còn vốn dĩ như thế. Những con người ngày đêm bị ám ảnh bởi những tổn thương của quá khứ và những ký ức mơ hồ không thể hàn gắn được. Quá khứ không thể thay đổi được. Nhưng để sống với tình yêu duy nhất của mình, cái giá phải trả đôi khi còn đắt hơn cả cái chết.
    ...
  • Xuân Quỳnh - Nghịch lý của... Lưu Khánh Thơ Di cảo và tiểu luận của nữ sĩ Xuân Quỳnh, nhân kỷ niệm 30 năm ngày mất của Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ
    ...
  • Ngược chiều cái chết Trung Trung Đỉnh Ngược chiều cái chết là câu chuyện về những ngày trong bom đạn chiến tranh ở Trường Sơn, Tây Nguyên cùng đồng đội và những người dân Bahnar, Jarai đầy tình nghĩa.
    ...
  • Wittgenstein của thiên đường... Maik Cây Cuộc sống này tiếp diễn như thế nào? Những chuyện đau thương diễn ra, mầm sống mới ra đời, hoa nở trên đống hoang tàn, người ta chết rồi yêu nhau, người ta dạt vào đời nhau rồi tạm biệt. Một cậu trai giỏi giang nhưng nhạy cảm với những nỗi đau và mất mát trong đời, một đứa trẻ không có tuổi thơ vẹn nguyên khiến nó cả đời lang bạt, một nhà khoa học tài năng cực đoan với quan niệm cuộc đời của mình, một ông lão với những ám ảnh quá khứ lựa chọn cách mãi mãi im lặng... tất cả dạt vào nhau thành một gia đình kỳ lạ nhưng không thiếu tình yêu, giữa thiên đường đen chết chóc - khu cấm địa sau một vụ nổ hạt nhân.
    ...
  • Sau những ngày mưa Phạm Thu Hà Câu chuyện nhẹ nhàng da diết và đầy tính nhân văn, trải ra theo giọng kể của một cô gái đi theo đoàn diễn hội chợ. Từ đó, những ký ức được hồi tưởng, gắn kết với quá khứ, hiện tại.Truyện có những trang tả cảnh tả tình ở vùng rừng núi Tây Bắc tuyệt đẹp và trong trẻo. Mạch truyện chầm chậm nhưng cuốn hút, để lại nhiều dư âm ngọt ngào cho độc giả.
    ...
  • Tiễn biệt những ngày buồn Trung Trung Đỉnh Tiễn biệt những ngày buồn là câu chuyện thường ngày của những người lính vừa khoác ba lô từ các mặt trận trở về thủ đô để tiếp tục với một cuộc sống vô cùng phức tạp mà họ không thể nào hình dung hết diện mạo của nó.
    ...
  • Lạc rừng Trung Trung Đỉnh Bình, anh bộ đội mới mười tám tuổi, từ Bắc vào chiến đấu ở Tây Nguyên. Chưa kịp tham gia trận đánh nào xứng đáng gọi là trận đánh, Bình bị lạc đơn vị, lạc trong rừng và lạc vào một cộng đồng những người kì lạ. Khi nhìn những người đó xúm quanh đống lửa nướng những con chuột, những con nhái đá, uống rượu cần, ăn thứ thịt nướng khét mù ấy, thì thầm to nhỏ, anh đã rợn người nghĩ đến việc sẽ bị họ trừ khử, nhưng rồi cũng êm. Và bắt đầu những tháng ngày khắc phục sự lạc lõng để hòa nhập vào một cộng đồng xa lạ với anh về mọi thứ, trừ một chí hướng chung: đánh Mỹ.Câu chuyện độc đáo, kỳ lạ, ám ảnh. Ra đời năm 1999, một năm sau, cuốn sách đoạt giải cao nhất trong cuộc thi tiểu thuyết đầu tiên của Hội Nhà văn Việt Nam, được trao giải thưởng Nhà nước năm 2007.
    ...
  • Nguyện của đêm Cao Nguyệt Nguyên Nguyện của đêm của tác giả Cao Nguyệt Nguyên là câu chuyện của một gia đình ở ngôi làng ven đô có tên gọi làng Mai, với truyền thống trồng hoa tươi và những tập tục đậm sắc màu dân gian. Nhưng những truyền thống đó đã bị cơn lốc "hiện đại hoá" chuyển đổi từ làng lên phố phá vỡ tan tành.Chính sự đổi thay quay cuồng đó đã chất chứa bao điều bất an, không bình thường ngày ngày được tích tụ, dồn nén, ứ đầy tạo ra những cơn sóng ngầm hoang dại trong lòng mỗi con người, mỗi gia đình nơi đây. Điển hình là Dung và gia đình Dung, luôn phải sống trong sự tính toán giằng xé từ bố mẹ, các anh trai, chị dâu - những người đã bị cuốn vào vòng xoáy của cơn lốc đó. Dung đại diện cho lớp thanh niên không còn tin vào sự tiến thân bằng chữ nghĩa, sống mòn mỏi trong nỗi tuyệt vọng giữa gia đình và xã hội, giữa lý trí và niềm tin tan vỡ. Dung đã chứng kiến được sự trải nghiệm của tuổi trẻ, sự lỳ lợm của người già, sự dối trá của những kẻ trọc phú... Mẹ Dung đã phải bỏ nhà ra đi hy vọng kiếm tìm hạnh phúc nơi chân trời mới nhưng cuối cùng bà vẫn phải quay về ngôi nhà xưa để tìm đến cái chết. Bà không chịu đựng nổi áp lực của gia đình, sự ích kỷ nhỏ nhen của chồng, cái nhìn ác cảm của mọi người. Nỗi cô đơn tuyệt vọng của mỗi nhân vật trong gia đình Dung đã dẫn tới những kết cục kinh hoàng khiến người đọc cứ rờn rợn mà đam mê cuốn hút lạ. Đây là sở trường, là thế mạnh của tác giả Cao Nguyệt Nguyên - một cây bút có lối viết vừa mê mụ vừa lạnh băng.  
    ...
  • Những triền xưa ai đi Lê Minh Hà Những triền xưa ai đi là sáng tác mới nhất của Lê Minh Hà, 15 bức ký họa 15 chân dung. Họ là những nhân vật của những người mãi mãi chỉ biết cái góc của mình, những người "nhà quê" và người 'thành phố '. Đằng sau họ là cả một bức tranh lớn của một thời đã qua, xám tối lẫn với tươi hồng, khổ cực, vất vả mà không phai nhạt chân tình.Coi trọng gốc rễ và chữ tình nồng nàn, những nhân vật của chị cũng được nhìn từ độ đo tấm lòng như thế. Ai giàu ai nghèo, ai cần mẫn cắm mặt ai bán nhà ai làm giàu trên đất... Tất thảy họ quanh ta, một thời và mãi mãi gắn với nhà mình. Các tác phẩm của Lê Minh Hà nổi bật 3 chủ đề: hồi ức về thời kì chiến tranh; đời sống xa xứ, và Hà Nội. Giọng điệu của chị được đánh giá cao bởi có được sự pha trộn của các yếu tố: nhẹ nhàng mà sắc sảo, triết lý trong giọng văn ngọt đẹp của chữ.
    ...
  • Con giai phố cổ (In lần... Nguyễn Việt Hà Con giai phố cổ, tập tạp văn mới nhất của Nguyễn Việt Hà là một thứ mạng xã hội riêng của anh, đủ thành phần, từ đám đàn ông, những gã khờ và mưu sĩ, rồi những nàng thơ của họ, đến những chuyện tình ái đọc lên sực nức đùa giễu. Tình ở một Hà Nội với những gã trai phố cổ mà như tác giả đã viết, "bọn họ thong thả ăn, tinh tế mặc, chầm chậm sống. Có bọn họ, Hà Nội hôm nay mới có nổi dăm bảy hàng phở ngon, vài ba quán cà phê thị dân sâu lắng. Bọn họ chẳng chịu là gì, sống bạc nhược nghệ sĩ nửa mùa, rồi trả ơn Hà Nội bằng cách quyết liệt tự nuôi cho mình những thói quen của bao đời Hà Nội." Nguyễn Việt Hà vừa bảo, đó là "linh hồn" của thành phố này, vừa giễu "thăm thẳm mơ màng rêu phong tạo riêng một bản sắc". Đó chính là chân dung tự họa của Nguyễn Việt Hà, một gương mặt văn chương nổi bật của Hà Nội lúc giao thời hai thế kỷ và cho đến tận bây giờ, khi hàng ngày truyền thông "nghiện" nói về sự biến mất của cốt cách Hà Nội. Tạp văn hay tiểu thuyết của Nguyễn Việt Hà là một món ăn pha chế nêm nếm các mùi vị đặc trưng, để đẻ ra những trang viết bảo là ê hề "tái nạm gầu gân" như phở bò cũng được, mà bảo là kênh kiệu "cam vắt không đường" cũng xong. Chúng lại có cái mùi Tây của những chai rượu mạnh uống "xếch", những nhãn hiệu rượu mà tác giả hay dẫn vào văn của mình, và đậm đặc những tích văn cổ trong khi cũng rất dễ dàng thấy những triết lý Thiên Chúa giáo xoắn xuýt bổ trợ. Để rồi từ đó, Nguyễn Việt Hà đánh võng từ vỉa hè này sang cột điện kia, khiến cho Hà Nội trong văn của anh nhộn nhịp gấp bội. Nào đã ai thấy hai cái nhà mặt phố Hà Nội nào giống hệt nhau đâu? Chính ở thể loại tạp văn, người đọc thưởng thức được khả năng càn lướt đề tài của Nguyễn Việt Hà, cũng như sự thông minh dí dỏm đặc trưng, để ai cũng nhặt ra được vô số triết lý đặc sệt tinh thần đường phố Hà Nội. Và ngay cả khi cần phải chứng minh kiến văn của mình, Nguyễn Việt Hà cũng có đầy ắp tra cứu Đông Tây từ chuyện cũ rích đến chuyện gần đây. "Đăng nhập" vào thế giới mạng xã hội của Nguyễn Việt Hà, người đọc sẽ được kết nối sâu sắc với thế giới của Cơ hội của Chúa, cuốn tiểu thuyết đầu tay làm nên tên tuổi của anh vào những năm cuối thế kỷ trước. Người đọc của mạng xã hội này hẳn sẽ gặp nhau, kết bạn, yêu đương và tranh cãi ầm ĩ như thường.
    ...
  • Gạt nước mắt đi (Tái bản... Võ Diệu Thanh Là tuyển tập những truyện ngắn mới sáng tác của tác giả Võ Diệu Thanh. Vẫn với phong cách dung dị mang đậm chất Nam bộ mộc mạc để người đọc lạc trong những cung bậc yêu thương, giận hờn, ghét bỏ rồi nhận ra tình-nghĩa con người là sợi dây không dễ cắt lìa. Sách có một sức hút từ lối kể không màu mè mà thành thật và đầy xao xuyến về những nỗi niềm của cõi nhân tình vẫn làm ta tự nhiên mà yêu nó.
    ...
  • Cô gái áo xanh - Những... Nguyễn Quang Thiều 20 câu chuyện hấp dẫn yêu thương bí ẩn lạ lùng có thật hay huyền bí của làng Chùa. Vô số chuyện vừa nghe vừa thích vừa sờ sợ: con giải hiện lên trong đêm trăng, người đàn bà tóc trắng hiền dịu trên bụi tre trúc đầu tháng, hay tình yêu không mệt mỏi của hai người con – làng chài làm nên huyền thoại làng...
    ...
  • Nước mắt hạt bụi Quế Hương Tập truyện ngắn của nhà văn Quế Hương viết về thân phận con người với bút pháp hoài niệm, bay bổng. Quế Hương quan niệm, "Văn chương là cõi ảo. Đời vẫn vậy, thiện - ác song hành, tốt - xấu ngổn ngang, chỉ nhà văn với trí tưởng tượng mới thay đổi được người và đời theo tâm thế, tâm cảnh của mình. Nhà văn là nhà ảo thuật của cuộc đời, trên trang viết". Vì thế, truyện của chị "là những giấc mơ cuộc đời trên giấy" - những khát khao về người, về đời. Với trái tim đa cảm, thiện lương, Quế Hương đã dệt nên những "giấc mơ cuộc đời" tuyệt đẹp bằng ngôn từ bay bổng (Ngã ba trần ai). Có điều, cái đẹp trong văn chương hay trong hiện thực của chị thường gắn với nỗi buồn, mà sau cùng, điều đọng lại nơi người đọc là vẻ đẹp lung linh, ấm áp của tình yêu (Ngày đi lạc), của tình người (Đãi kiến một bữa), của tình đời (Tịnh Tâm viên), của hoài niệm (Nước mắt hạt bụi), của bao dung (Úm)...
    ...
  • Số đỏ Lý Toét Xuân Tóc... Lê Minh Quốc Là tập truyện trào phúng và những mẩu chuyện hài hước, vẽ thêm bộ tịch của các nhân vật văn học nổi tiếng thời xưa để cười cả trăm kiểu. Cười và thấm và ngẫm.
    ...
  • Búp bê nhỏ xíu và chàng... Dương Thụy Những truyện ngắn mới của Dương Thụy, viết về nước Pháp, nơi tác giả dành nhiều tình cảm đặc biệt, có những người bạn mà tác giả xem như người nhà. Tập truyện cuốn hút bởi sự giản dị và không khí lãng mạn bao trùm. "Học tiếng Pháp từ nhỏ và luôn mơ ước được đến Pháp, với tôi nước Pháp thân quen ngay cả khi chưa có dịp đặt chân đến. Năm 1998 khi 23 tuổi, tôi được đến Pháp lần đầu, trong chuyến đi đó, có nhiều điều tuyệt vời vượt quá mức mong đợi, cũng có đôi chút thất vọng do tôi đã quá kỳ vọng vào vùng đất trong mơ. Về sau này, khi có dịp trở lại nước Pháp nhiều lần, và cả đến những nước khác, tôi nhận ra mỗi đất nước có những thú vị riêng mà tôi không bao giờ nên so sánh. Mặc dù vậy, khi có ai hỏi tôi thích đất nước nào nhất trong những nơi tôi có may mắn đi qua, tôi không ngần ngại trả lời liền "Nước Pháp". Nước Pháp, đối với tôi không phải là một vùng đất đơn thuần để du lịch. Đó là nơi tôi luôn xúc động mỗi khi quay về, được nói thứ ngôn ngữ tôi đã học suốt những năm tháng ấu thơ, được ôm chầm những người Pháp thân thương xem tôi như người trong gia đình. Nước Pháp, đối với tôi có một cái tình, không thể gọi tên, chỉ biết rằng có một sợi dây vô hình nối liền tim tôi với vùng đất xinh đẹp đó. Và dĩ nhiên, những người Pháp mà tôi quen mười mấy năm nay, đối với tôi cũng có một cái tình, sâm đậm, thắm thiết, vượt xa một tình bạn thông thường. Dạo gần đây người Việt Nam có điều kiện đi du lịch châu Âu nhiều hơn trước kia, không chỉ là giới trung niên có cuộc sống ổn định mà giới trẻ vốn chưa dồi dào lắm về tài chính cũng đã đến được lục địa xinh đẹp này. Giờ đây ít ai từ Việt Nam đổ đường sang tận châu Âu chỉ để đi một nước nào đó mà thường tranh thủ đi vài nước lân cận. Tôi luôn háo hức hỏi những người trở về từ một chuyến du lịch châu Âu "Sao? Bạn thích nước nào nhất, thích điều gì nhất từ chuyến đi?". Phần lớn họ hào hứng kể lể, để rồi cuối cùng than phiền với tôi "Nước Pháp đẹp nhất, nhưng người Pháp thì không quá thân thiện." Có một điểm chung ở những người than phiền về người Pháp: Họ không biết nói tiếng Pháp. Khi tôi nêu lên lý do chính đáng này để lý giải vì sao họ thấy người Pháp không thân thiện, họ bối rối thốt lên "Không lẽ ai đi du lịch đến Pháp cũng đều phải biết tiếng Pháp, mà tiếng Pháp thì khó như vậy!". Và rồi họ thêm vào, rất nhiều khách du lịch không biết tiếng Hà Lan, nhưng ai cũng thấy người Hà Lan rất thân thiện, hoặc người Thụy Sỹ cũng rất tận tình. Họ quên một điều, người Hà Lan và người Thụy Sỹ rất giỏi ngoại ngữ, nên người địa phương và khách du lịch không bị rào cản ngôn ngữ ngăn cách. Mặc cho tôi cố sức cho rằng người Pháp không đáng thất vọng đến thế đâu, phần lớn ít ai bị tôi thuyết phục nếu tôi không cho họ những ví dụ rõ ràng. Cho nên cuối cùng, đó là lý do ra đời quyển sách nhỏ này, với mong ước rất tha thiết của tác giả: người Pháp rất tình cảm. Những truyện ngắn trong cuốn sách được viết hoàn toàn hư cấu dựa trên những ký ức ngọt ngào. Duy trong phần phụ lục tôi viết về hai nhân vật có thật, một là người sếp đầu tiên trong đời tôi, Monsieur Roy, và một là mẹ nuôi của tôi, bà Michelle Jouannaud. Bạn cứ đọc sách đi, rồi tự mình nhận xét. Riêng với tôi, người Pháp dễ thương mà!" Dương Thụy
    ...
  • Góc phố danh vọng Nguyễn Phi Phi Anh Cuốn sách bao gồm 3 tác phẩm sân khấu đã được trình diễn và tạo tiếng vang của tác giả, đạo diễn, nhà sản xuất trẻ Nguyễn Phi Phi Anh (PPAN): Góc phố danh vọng, Đêm hè sau cuối, Mộng ước không xa vời. Tác giả Nguyễn Phi Phi Anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Các vở nhạc kịch mang đậm dấu ấn cá nhân của anh ra mắt lần đầu năm 2012, với hàng chục suất diễn cháy vé liên tục, đã tạo ấn tượng mạnh mẽ với công chúng thủ đô và được giới chuyên môn dành tặng nhiều khen ngợi.
    ...
  • Mỗi người một chỗ ngồi Phan Triều Hải Tình yêu, những mối quan hệ gia đình, quan niệm sống, cách hành xử trước những biến động trong đời sống hiện đại... bạn sẽ gặp ở Mỗi người một chỗ ngồi. Cuộc sống với những điều kiện, đòi hỏi ngày càng khắc nghiệt đôi khi khiến con người phải sống vội vã, hời hợt, tất yếu sẽ dẫn đến rạn nứt, đổ vỡ những mối quan hệ tưởng như bền chặt. Người ta cũng có thể đánh mất nhau khi chưa kịp hiểu vì sao, hoặc mới chỉ mang máng nhận ra những lý do hết sức mơ hồ, hoặc thấy rõ là tình yêu phai nhạt. Tự xác định cho mình một chỗ đứng, tự khẳng định những khả năng của mình vừa là nhu cầu, vừa là điều kiện để cho mình được là chính mình. Và sự lệ thuộc vào người khác có khi lại là cái giá phải trả cho những bon chen thực dụng... Phan Triều Hải chặt chẽ trong những dẫn dắt câu chuyện tưởng như lan man, dàn trải. Nhịp điệu chậm rãi, vẻ bàng bạc trong câu chữ luôn ẩn chứa sự tinh tế, từng trải của người trong cuộc. Ngòi bút sắc của anh chỉ phơi bày, không trực diện bình phẩm hay phê phán, những chi tiết nhạy cảm nhất trong đời sống tinh thần của con người. Với những bạn đọc quen sốt ruột đuổi theo tình tiết câu chuyện, hay chờ nghe sự phán xét của tác giả, thì sẽ không bao giờ nhận ra được đấy chính là phẩm chất của văn chương đích thực. (Trần Đức Tiến) Sau 10 năm Phan Triều Hải mới viết trở lại, và tập sách thứ 6 này với 6 truyện ngắn có độ dài như 6 truyện vừa của anh đã làm nên một đánh dấu đáng kể. Những truyện như Tạp chí Địa lý - truyện hay nhất trong tập, và Bia lạnh mới được in trênTuổi Trẻ cuối tuần đã thu hút sự quan tâm của rất nhiều độc giả.
    ...
  • Tranh Van Gogh mua để đốt Hồ Anh Thái Ông tỷ phú Nhật mua bức tranh của Van Gogh với giá 82,5 triệu đô la, mong muốn khi ông chết, bức tranh sẽ được đốt theo. Một doanh nhân Việt mua lại bức tranh với giá cao gấp đôi, bằng cách ấy cứu được nó. Nhưng rồi có một ngày, tình thế dẫn đến chỗ ông ta phải quyết định đem đốt bức tranh. Một nhà báo từng lao xuống dòng nước lũ nhưng không cứu được người sắp chết đuối. Không cứu được một con người, giờ đây anh quyết tâm cứu bức tranh. Một cô gái hễ nhìn thấy chữ là đau đầu, cho nên không đọc được sách. Nhưng cô lại đọc được ra chữ từ những cuốn sách hoàn toàn chỉ là giấy trắng. Rồi khi chuyển sang vẽ, cô lại vẽ ra những bức tranh thuần chỉ một màu trắng. Những nhân vật này gặp nhau trong những biến cố xoay quanh bức danh họa của Van Gogh. Tranh Van Gogh mua để đốt là tiểu thuyết hấp dẫn mới nhất của tác giả đạt giải thưởng Hội nhà văn Hà Nội, với các tác phẩm bestseller như: SBC là săn bắt chuột, Những đứa con rải rác trên đường...
    ...
  • Oxford thương yêu (In lần thứ... Dương Thụy "Oxford thương yêu" trên hết là một câu chuyện tình nhẹ nhàng nhưng không kém phần dí dỏm vì sự khác biệt về văn hóa của hai người đến từ hai đất nước khác nhau. Một người là tiểu thư "thiên kim đài các" trong một gia đình gia giáo Việt Nam, một người là thanh niên thành đạt của đất nước Bồ Đào Nha. Những "hỉ nộ ái ố" của họ thông qua những câu đối thoại thông minh và hóm hỉnh sẽ làm độc giả bật cười. Với "Oxford thương yêu", độc giả sẽ còn được đắm mình trong không khí cổ kính mà hiện đại của Oxford năng động, được tìm hiểu về đất nước và con người Bồ Đào Nha hiền hòa và phóng khoáng của một dân tộc nằm bên bờ Địa Trung Hải...Một câu chuyện rất ngọt... "Đã bao giờ bạn nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày mình rời khỏi quê hương ra đi để tìm kiếm những điều mới mẻ. Đã bao giờ bạn nghĩ rằng ở nơi đất khách quê người bạn sẽ phải đối mặt với những vấn đề gì. Và đã bao giờ bạn nghĩ rằng mình sẽ gặp gỡ và yêu một người hoàn toàn khác bạn về cách sống, cách nhận định về cuộc đời, về văn hóa, về sắc tộc, về màu da? Tôi cho rằng dù bạn đã từng nghĩ đến hay chưa, thì Oxford thương yêu cũng sẽ là một lựa chọn không tệ cho bạn. Oxford thương yêu được viết bởi một cô gái trẻ có bút danh Dương Thụy. Cô là một thanh niên trẻ đã từng đi du học, và cô đã mang những vốn sống, những kinh nghiệm của mình để viết nên Oxford thương yêu. Ngày ngày, báo chí cứ liên tục ca ngợi những tấm gương trẻ thành đạt ở nước ngoài mà hiếm khi thấy họ nhắc đến những con người đang phải vật lộn hàng ngày để có thể trụ vững và tồn tại ở xa xứ. Và Dương Thụy chọn viết về một người như thế. Nhân vật nữ chính Thiên Kim sang Anh du học với rất nhiều sự ngỡ ngàng và thiếu hụt trong phương pháp sống và làm việc. Sinh ra trong một gia đình khá giả, vốn được quen cưng chiều nên việc phải tự lập một mình khiến cho cô gặp rất nhiều vất vả. Thêm vào đó, việc bước chân vào một môi trường học tập mới đầy chuyên nghiệp và áp lực càng khiến cô khó hòa nhập hơn. Và nếu như không có tấm lòng bao dung của vị giáo sư đáng kính Baddley và sự giúp đỡ tận tình của anh chàng trợ giảng Fernando Carvalho thì chắc hẳn Thiên Kim đã không thể nào trụ vững và hoàn thành mục tiêu của mình đúng hạn. Dĩ nhiên, bản thân cô cũng phải nỗ lực rất nhiều, phải vượt qua nhiều khó khăn mới có thể đến đích. Con đường đi đến thành công của cô không hề dễ dàng, cũng đã có lúc cô tưởng chừng như mình phải buông xuôi tất cả mà quay về nước. Nhưng rồi bằng tấm lòng khao khát tri thức của chính mình cùng với tình yêu dịu dàng nhưng nồng ấm mà Fernando dành cho, cô cũng đã có những kết quả tốt. Không chỉ miêu tả về cuộc sống học tập của những con người trẻ tuổi, Dương Thụy còn mang đến cho người đọc những điều lý thú về cách lập nghiệp, về quan điểm sống cũng như về cách yêu nhau của họ. Đó có thể là anh chàng người Chile nóng bỏng Mauricio vui thú với kiểu yêu nhau là trao hết cho nhau, có thể là cô gái gốc Việt Vi Vi Le rất mạnh mẽ và đầy táo bạo, cũng có những chàng trai rụt rè, nhút nhát song lại rất chân thành như David Wilson... Mỗi con người ấy đều có những vẻ đẹp và vẻ không đẹp riêng, nhưng tất cả đều là những thành phần cấu tạo nên xã hội, cấu tạo nên cuộc sống và mỗi một ngày trôi qua, họ lại dâng hiến cho cuộc đời sức trẻ, tài năng và cả những tâm tư, tình cảm của mình." Shirrlly Tính đến tháng 3 năm 2018 Oxford thương yêu đã được in 28 lần và cũng đã có bản tiếng Anh do Elbert Bloom chuyển ngữ.
    ...
  • Thương trên bến đợi Bảo Thương Tập truyện ngắn xoay quanh đa dạng đề tài và kiểu nhân vật, từ anh chủ quán cơm mê văn chương chữ nghĩa đến bà mẹ vùng trung du biến nhà mình thành trạm trung chuyển cho những người lính tạm nghỉ chân để tiếp tục ra chiến trường, từ cô giáo trẻ dang dở trong tình yêu đến đứa trẻ vô thừa nhận... tác giả trẻ Bảo Thương kể những câu chuyện vừa phải, không quá đao to búa lớn nhưng đã xây dựng được những tình huống điển hình, bộc lộ khá rõ tính cách nhân vật, qua đó gửi gắm nhiều chiêm nghiệm và thông điệp nhân văn. Lối viết tỉnh, câu văn tự nhiên như thủ thỉ truyện trò, phân tích tinh tế nội tâm nhân vật, những truyện ngắn của cô đẹp lấp lánh và ám ảnh.
    ...
  • Jesse cười và cuộc phiêu lưu... Jess Peterson Jesse là một nhà văn Canada, đã từng đi lính ở chiến trường Afghanistan, sống và làm việc ở nhiều nơi trên thế giới trước khi đến Việt Nam. Anh từng là quản lý một Trung tâm tiếng Anh tại TP.HCM trước khi làm việc tại báo Tuổi Trẻ Cười và làm MC cho kênh truyền hình VTC 10, đồng thời tham gia các talk show, viết cho nhiều tờ báo lớn... Jesse cũng là một hiện tượng mạng xã hội với rất nhiều người theo dõi. Nhiều báo, đài đã viết bài và làm phim về Jesse – một anh chàng vui nhộn mê phượt, dạy tiếng Anh từ thiện, rất yêu quý hàng xóm của mình. Cuốn sách JESSE cười và cuộc phiêu lưu hài hước gồm những câu chuyện hóm hỉnh, vui nhộn của một anh Tây sống tại VN, rất hòa nhập nhưng cũng đặc biệt độc đáo với các góc nhìn thâm trầm sâu sắc. Lời giới thiệu của báo Tuổi Trẻ Cười: "Học tiếng Việt, viết tiếng Việt đã khó. Khó hơn khi sử dụng tiếng Việt đó để viết báo Việt Nam. Và như thế, bạn hình dung, để viết được ngôn ngữ hài hước và đứng mục JESSE CƯỜI trên tờ báo châm biếm trào phúng như TUỔI TRẺ CƯỜI, tờ báo mà ngay cả nhà báo người Việt đôi khi cũng gặp khó, thì Jesse Peterson quả là một "chiến binh"! Jesse đọc nhiều, có kiến thức, trải nghiệm cuộc sống qua nhiều nơi, nhiều môi trường... trên thế giới. Jesse đến Việt Nam dạy học, làm cho một tổ chức giáo dục lương cao nhưng rồi mê đi trekking, tự mình ra dạy học, viết báo, kiếm được đủ tiền lại tắt điện thoại xách xe mô-tô vào tận sâu trong rừng ở lại đó chừng một hai tuần rồi trở về làm lại. Anh ta bảo: Đừng có tham, tiền bạc trong xã hội là đủ cho từng người, bạn tham là bạn giành lấy tiền từ túi người khác đó! Jesse là kẻ nói ngược. Với anh ta, nếu biết lắng nghe cái cây và con mèo nói chuyện, chúng sẽ có một cách nghĩ hoàn toàn khác với mặc định của con người. Jesse lật tung vấn đề bằng một góc nhìn ngược của tư duy hài hước. Và, anh ta thành một "chiến binh" trong cuộc chinh phục ngôn ngữ Tiếng Việt của mình. Như ngày xưa, anh từng là một người lính thật sự trên chiến trường Afghanistan..." NGUYỄN VĂN TIẾN HÙNG (Thư ký tòa soạn phụ trách báo TUỔI TRẺ CƯỜI)
    ...
  • Hôm nay mình chỉ vui thôi... Trang Xtd Hôm nay mình chỉ vui thôi có được không là quan sát, suy tư và chiêm nghiệm của một cô gái 23 tuổi lúc cô ấy viết sách, về thế giới không ngừng chuyển động xung quanh. Cô ấy cũng loay hoay với mớ tự do to đùng mình có. Và vì tự do đi kèm trách nhiệm, chúng ta không thể làm bất cứ điều gì mà không suy tư chút nào. Và cô ấy ở đây, để suy tư cùng bạn. Bất cứ đồ vật gì bạn mua hay được tặng cũng đi kèm hướng dẫn sử dụng. Vậy mà cuộc sống lại không có hướng dẫn sử dụng. Nhưng tại sao khi bạn được trao tặng cuộc sống, bạn lại dám sống? Không có hướng dẫn sử dụng chính xác tuyệt đối, đó là lí do luôn luôn ta phải dành một góc để suy tư về việc mình đang sử dụng nó. La bàn nằm trong tâm trí và trái tim bạn.
    ...
  • Thiệu Bảo bình Nguyên - Tập... Hồng Thái Thiệu Bảo bình Nguyên là bộ tiểu thuyết về cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông lần 2 của quân dân nhà Trần. Xây dựng cốt truyện, nhân vật chặt chẽ, nghiên cứu tư liệu lịch sử kỹ lưỡng cộng với bút pháp độc đáo, Thiệu Bảo bình Nguyên là bộ tiểu thuyết lịch sử hấp dẫn, mang sắc thái cổ trang. Tập 04: Khúc tráng ca mùa hạ Sau những mất mát trong giai đoạn đầu kháng chiến, quân và dân Đại Việt đã tổng phản công kẻ thù, giành được những thắng lợi liên tiếp. Triều đình ta mở đường cho tàn quân Nguyên - Mông rút chạy về cố quốc mà không truy cùng đuổi tận. Giang sơn thu về một mối, hát khúc thái bình hoan ca.
    ...
  • Thiệu Bảo bình Nguyên - Tập... Hồng Thái Thiệu Bảo bình Nguyên là bộ tiểu thuyết về cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông lần 2 của quân dân nhà Trần. Xây dựng cốt truyện, nhân vật chặt chẽ, nghiên cứu tư liệu lịch sử kỹ lưỡng cộng với bút pháp độc đáo, Thiệu Bảo bình Nguyên là bộ tiểu thuyết lịch sử hấp dẫn, mang sắc thái cổ trang. Tập 02: Trước cơn dông tố Sau khi nhận được tình hình thám báo quân Nguyên đang ráo riết chuẩn bị cuộc chiến, triều đình nhà Trần đã huy động hết sức người, sức của chuẩn bị cho cuộc chiến tranh tổng lực đánh đuổi kẻ thù. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, mọi người dốc lòng dốc sức vì nước nhà, thì vẫn có những kẻ tông thất nhận ơn vua mà chỉ lo nghĩ cho thân mình và gia quyến, ôm mộng vinh hoa, bỏ mặc nước nhà. Lịch sử sẽ ghi lại tội danh ấy, mãi bị hậu thế chê cười.
    ...
  • Thiệu Bảo bình Nguyên - Tập... Hồng Thái Thiệu Bảo bình Nguyên là bộ tiểu thuyết về cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông lần 2 của quân dân nhà Trần. Xây dựng cốt truyện, nhân vật chặt chẽ, nghiên cứu tư liệu lịch sử kỹ lưỡng cộng với bút pháp độc đáo, Thiệu Bảo bình Nguyên là bộ tiểu thuyết lịch sử hấp dẫn, mang sắc thái cổ trang. Tập 01: Điệp vụ thám báo Âm mưu xâm lược của giặc Nguyên - Mông, sự tài tình trong lãnh đạo của triều đình Đại Việt, đặc biệt là Trần Hưng Đạo khi gài lực lượng thám báo do thám tình hình của giặc. Có mất mát, có hy sinh nhưng những đóng góp của các thám báo đã giúp Đại Việt đủ thời gian chuẩn bị cho cuộc kháng chiến trường kỳ.
    ...
  • Một nửa Nguyên Hương Một nửa thường hiểu là phần chưa trọn, hoặc là mảnh ghép của một tổng thể. Trong sách này, Một nửa là tên của 1 trong 23 truyện ngắn của Nguyên Hương, và sắc thái "một nửa" tiếp tục len lỏi trong 22 truyện còn lại. Cái phần chưa trọn đó là sự nhầm lẫn để lại nỗi dằn vặt dài cả đời người, là mối quan hệ chưa thể gọi tên, là quyết định còn dùng dằng, là manh nha của đổ vỡ, sự nghi hoặc vừa lóe lên hay một âm mưu vừa nhen nhóm... Trong khi đó, mảnh ghép của tổng thể là khát khao hạnh phúc, là con người, là nhân cách, là tình yêu, là tấm lòng mẹ cha, là nghĩa vợ chồng. Một nửa được tác giả Nguyên Hương nhào nặn từ chất liệu đời và cảm hứng văn chương, nhắm về Hạnh Phúc - một thứ lấp lánh mà không ai dám nhận mình đã sở hữu trọn vẹn. Một nửa cũng là dịp mở ra cho độc giả sáng tạo thêm lần nữa qua cảm nhận của mỗi lần đọc sách.
    ...
  • Nẻo xa cát bụi Nguyễn Trọng Văn Một tập truyện khá thú vị với cái nhìn thâm trầm, đôi chỗ rất hóm hỉnh của một nhà văn có vốn sống dồi dào và tinh tế. Nội dung truyện trải rộng từ những chuyện đậm màu sắc tâm linh, huyền ảo, đến những câu chuyện về những phận đời mà bóng dáng chiến tranh vẫn thấp thoáng đâu đó. Và kết thúc bằng những chuyện của ngay thời hiện đại mà cứ ngỡ là quá xa xôi vì những kiếp người cô đơn đến cùng cực. Họ mang nỗi bất hạnh có khi do chính mình tạo ra hay nỗi bất hạnh đã đeo mang họ từ khi tượng thành kiếp người.
    ...
  • Ngày mai sương muối Trương Tư Tần Quỳnh Ngày mai sương muối đặc biệt ngay từ khi mở đầu: nhẩn nha, chậm rãi, nhưng kỳ lạ thay, càng đọc lại càng thấy cuốn hút, bởi đã lâu lắm mới lại bắt gặp một cuốn sách viết về con người chân thực, từng trải, sâu sắc và tài hoa đến thế! Trương Tư Tần Quỳnh đã dắt chúng ta mê man đi qua hơn 500 trang sách để ngộ ra những lý lẽ và cội nguồn phi thường của đất đai cùng những số phận lạ lùng, bi tráng. Người đọc được thích thú khám phá những câu chuyện huyền hoặc nửa hư nửa thực kỳ lạ, những đối thoại đầy ẩn dụ giữa cõi âm và cõi dương, những trường đoạn rạo rực hấp dẫn, những phân tích diễn biến tâm lý tài tình, những đoạn thoại duyên dáng đặc sắc. Phía sau trang sách, nông dân và nông thôn đã chỉ cho chúng ta thấy rất nhiều đạo lý ở đời, đặc biệt là quy luật nhân quả. Mộc mạc, điềm tĩnh, công bằng, không thổi phồng, bi kịch hóa; đặc biệt là chất "quê như không thể quê hơn" chỉ có ở người am hiểu sâu sắc về nông dân và nông thôn, Trương Tư Tần Quỳnh đã viết bằng cái tâm thiện về một chủ đề thời sự nóng bỏng là chuyện dự án, chuyện giải tỏa đền bù đất nông nghiệp, "người nông dân hiền lành bất lực, kẻ chiếm đất thì ranh ma không từ thủ đoạn nào". Nhưng thời lớn hơn sự rất nhiều, đó là niềm tin của người nông dân, từng là "lực lượng chủ lực đóng góp trong các cuộc chiến tranh giữ nước", với Đảng, với chế độ. Người nông dân hôm nay hiện lên thật là... nông dân: có thô tháp thật thà, có đanh đá chua ngoa, có nhút nhát tiểu nông, có khôn ngoan tinh quái... Làng xóm, bờ xôi ruộng mật... không phải tự dưng có. Đã biết bao mồ hôi, máu, nước mắt đổ xuống của tầng tầng thế hệ, đời nọ nối đời kia vỡ đất gìn giữ mà nên. Từ đất người ta sinh ra, duy trì nòi giống, tồn tại, rồi trở về với cát bụi. Nhỏ thì túp lều, căn nhà, vườn tược; lớn thì đồng ruộng, núi đồi, thảo nguyên; lớn hơn nữa là cương thổ quốc gia... Đất mang giá trị vật chất và tinh thần ngang nhau, đều không thể dễ dàng cho đi, đánh đổi hay tùy tiện chiếm đoạt. Cuốn sách kết thúc bằng một câu hỏi khắc khoải và ám ảnh: "Ngày mai con người sẽ đi về đâu?"
    ...
  • Văn mới 2016-2017 Nhiều tác giả, Hồ Anh Thái (tuyển... Tuyển tập truyện ngắn của những tác giả mới và tác giả đang được mến mộ, với lời bình của Hoài Nam, Lê Minh Khuê, Phan Trọng Hoài Linh, do Hồ Anh Thái tuyển chọn.
    ...
  • Open the window, eyes closed (8th... Nguyễn Ngọc Thuần For the first time in Vietnam, a children book talks about tragedies, even deaths, in an uncompromising style and yet with such compassionate love. The writer's Vietnamese peers themselves have sung the work as another "The little Prince". The plot begins with the birth of a name as the most beautiful sound on earth and ends under a starry, sparkling sky. It explains in the process why it hurts when someone near and dear to us is gone - because the sky in our hearts has been ripped apart. Each chapter is a different metaphor. There is the metaphor about music as the eternal mother. There is the lesson about the finger as the proud symbol of a whole body. And there is the simile of the garden - a child only grows by going through his or her little world with all the senses wide open, not just the eyes... The book has been unanimously praised since its first publication in 2002. The author, who was a painter professionally, became a celebrated writer overnight. Written for children, it's been the children book most read by grown-ups ever since.
    ...
  • Vết thương thành thị Đỗ Tiến Thụy Tác giả của tiểu thuyết Màu rừng ruộng bỗng nhiên viết về... thành thị. Những thân phận lạc lõng, những tâm hồn nhiều ẩn ức, những âm mưu, xen lẫn với tình yêu trong sáng và những cám dỗ chết người... Có thể nói, tập truyện ngắn mới nhất của nhà văn Đỗ Tiến Thụy là viết về "6 nỗi buồn và 1 vết thương, nhưng, với những kết cục có hậu". Mỗi câu chuyện đều cắt một vết dao rất ngọt vào lòng người đọc về những nỗi buồn chưa bao giờ dứt, bởi chiến tranh, bởi đói nghèo, bởi cả sự bần cùng trong ý thức. Những phận người rách tươm, trôi dạt. Những u nhã thanh tao mất dần bởi những xô bồ ô trọc...Nhưng bi kịch của nông thôn từ lâu không chỉ có ở làng. Cái bi kịch mới hơn trải dài ra phố thị, ra tận xứ người với những thân phận tha hương... Linh Thoại, Báo Tuổi Trẻ MỤC LỤC Nơi không có sóng Xì phôn Họ nhà Vòn Người trong núi Gió đồng se sắt Sóng ao làng Lênh đênh Sang mùa Vết thương thành thị
    ...
  • Bếp ấm của mẹ Đỗ Phương Thảo Bếp ấm của mẹ không chỉ lưu giữ những món ăn, những câu chuyện về một thời khó quên của lịch sử. Nó còn là tâm nguyện của bà Đỗ Phương Thảo, người con gái Phố Hiến và Kẻ Chợ, với trách nhiệm giữ gìn và chuyên chở ký ức truyền lại cho thế hệ sau. Nhúng trong không gian đậm đặc của Phố Hiến và Kẻ Chợ - hai tiểu vùng văn hóa nổi bật, màu mỡ, rực rỡ nhất của vùng văn hóa châu thổ Bắc Bộ, bà Thảo vừa như một tín đồ nâng niu gìn giữ vừa như một hiện thân của quá khứ, của những tầng lớp văn hóa tiếp biến qua nhiều thế hệ. Cuốn sách như một đốm lửa nồng và lấp lánh dành tặng Quá khứ, Hiện tại và Tương lai.
    ...
  • Zero Phạm Thị Bích Thủy Zero được viết rất lạ, trong Phong cách và Thể loại, cũng như cách chọn nhân vật. Chỉ vỏn vẹn 10 truyện, mà đã đọc là khó dứt, nụ cười rồi có thể nước mắt sẽ chảy theo những nhân vật bình thường, thậm chí rất tầm thường. Như nhân vật cậu bé câm và con chó mù trong Quà tặng đêm Noen... Hay là các đồ vật nhìn thấy hàng ngày như lon bia, chai nước, cái lược, chiếc bút, con bù nhìn...
    ...
  • Màu rừng ruộng (Tái bản lần 1) Đỗ Tiến Thụy Màu rừng ruộng lấy bối cảnh nông thôn miền Bắc. Nhân vật chính trong chuyện là cậu bé Vinh - những tưởng cậu sẽ tiến xa trên con đường học vấn như mong muốn và kỳ vọng của người cha. Nhưng ở kỳ thi đại học đầu tiên cậu đã thi rớt, từ đó cậu rời xa cuộc sống chữ nghĩa để trở về với cuộc sống thực tại của những người dân quê quanh năm lam lũ cùng đồng ruộng, luống rau. Những cánh đồng ruộng cày phẳng phiu của làng Bùi nhỏ bé. Những khu rừng đại ngàn của làng Sập lọt thỏm giữa bốn bề đá dựng. Đó là hai khoảng không gian tiếp nối đầy kỷ niệm cuộc đời mà cậu bé Vinh, nhân vật chính của tiểu thuyết Màu rừng ruộng đã sống, chiến đấu và hy sinh.
    ...
  • Hai đồng tiền xu Nguyễn Mộng Hùng Hai đồng tiền xu của tác giả Nguyễn Mộng Hùng gồm 13 truyện ngắn: Thảo; Cu Tẹo; Món quà cuối năm; Tiền Lủng; Hai đồng tiền xu; Chị tôi; Luận án tiến sĩ và xuân Mậu Thân; Tiếng chim cu trong phố; Lũ chó mèo nhà tôi; Người ở lại; Người cùng hẻm; Tuổi thơ ngộ nghĩnh; Tản mạn mùa đông. Đọc văn của Nguyễn Mộng Hùng cảm tưởng như những câu thơ nối vào nhau, câu văn ngắn thôi nhưng chất chứa nhiều suy tư và man mác buồn. Nổi bật là những phân đoạn miêu tả nhiều hình ảnh, có chút lãng mạn của một tâm hồn đa cảm. …Tiếng gáy khô và đục, thưa dần. Số phận của nó như số phận của lão. Nó thèm khát khoảng trời tự do. Đó là quê hương mênh mông của nó. Hàng vạn tiếng hót và âm thanh từ cuộc đời ngắn ngủi của nó đã gửi vào trời xanh và trái đất những phút bình yên, đánh thức những trái tim nổi loạn. Còn ta, ta sắp đi rồi. Lão thầm nghĩ: “Ta không có gì để lại cho thế gian, trái đất này ngoài những tấm vé số của người đời không tìm được vận may bị xé nát vương vãi hằng ngày trước mặt ta. Còn con! Chim yêu quý của ta, ta xin lỗi con vì đã đánh cắp bầu trời xanh bao la của con. Ta sẽ mở lồng cho con về với nó để tiếp tục cho đời những tiếng hót và biết đâu, con sẽ gặp lại con chim mái của nhà lão Lục, người hàng xóm của ta. Con chim mái mà ta nghe nói và nhìn thấy nó thường ngẩng đầu về hướng chiếc lều trong hẻm cụt này để nghe con hót. Con còn nhớ không?... Trích Tiếng chim cu trong phố
    ...
  • Truyện cổ Xtiêng - Phiên bản... Phan Xuân Viện (chủ biên), Nguyễn Thị... Truyện cổ Xtiêng được tuyển chọn từ trên 500 bản kê thô sơ sau khi đã được chỉnh lý, biên soạn và biên tập từ hai đợt khảo sát điền dã ở 6 huyện của tỉnh Bình Phước, nơi tập trung nhiều người Xtiêng sinh sống. Ngoài 200 truyện đặc sắc riêng của mình, người Xtiêng còn có những truyện mang nét giao thoa ảnh hưởng do vay mượn, trong quá khứ xa và gần, của các tộc người Ê Đê, Mơ Nông, Khơ Me, Việt... như các truyện Rùa và Khỉ, Hai chị em Ji Băch Ji Bay, Chuyện trạng Achơi, Người vợ khôn ngoan... Về nguồn gốc, mỗi truyện kể được sưu tầm và tuyển chọn để khảo sát đều có ghi ở cuối văn bản lai lịch của người kể chuyện nhằm tiện cho việc tra cứu xuất xứ của tác phẩm. Theo tiêu chí thể loại, số lượng, các truyện được phân thành 5 loại: Thần thoại; Truyền thuyết; Truyện cổ tích; Truyện cười; Truyện ngụ ngôn. Người Xtiêng thường kể về nguồn gốc ra đời dân tộc mình, về sự tích các vị thần, về những lễ hội, kiêng kỵ và sinh hoạt thường ngày, về tình yêu nam nữ. Những già làng và các cụ bà người Xtiêng là những người còn nhớ và thuộc nhiều vốn văn học quý giá này... Truyện cổ Xtiêng là một tác phẩm có giá trị với giới nghiên cứu liên quan.
    ...
  • Con chim joong bay từ A đến Z Đỗ Tiến Thụy Qua lời kể của một con chim joong lạc loài, câu chuyện quá khứ và những xung đột của một gia đình nhiều thế hệ, đã được tái hiện. Những phận người sau chiến tranh như bị lạc lõng trong hỗn độn toan tính để rồi những kẻ tha hóa phải lãnh hậu quả. Tiểu thuyết mới nhất của đỗ Tiến Thụy, mạch lạc và lôi cuốn qua lời kể của con chim và khẩu súng đại liên. Một câu chuyện dữ dội với ngổn ngang những xung đột thời hậu chiến. Bên cạnh đó, cuốn sách còn ẩn chứa tiếng kêu tuyệt vọng từ thiên nhiên. Một trong những tiểu thuyết đáng đọc của năm 2017.
    ...
  • Văn học tuổi 20 - Người... Yudin Nguyễn Phố Yêu Đương là tên gọi của một con đường sâu hun hút, dài thăm thẳm, và xa vời vợi. Giữa những năm tháng thanh xuân xem yêu thương như hơi thở, có những người bộ hành trẻ chỉ vừa đi qua vài căn nhà mà đã cảm thấy mỏi mệt thê lương, người khác lại vội vàng mừng rỡ ngỡ đâu đã tìm thấy nơi cần tìm là bến bờ hạnh phúc. Nhưng không phải vậy. Không bao giờ đơn giản như vậy. Quán trà Ký Ức là một quán nước nhỏ được dựng bằng gỗ, tọa lạc ở lưng chừng chặng đường của cuộc viễn du. Quán trà kỳ lạ này chỉ bắt đầu mở cửa hoạt động vào lúc trời tắt nắng, và duy nhất một cô gái trẻ có gương mặt khả ái với mái tóc màu khói tết thành bím dài thả sang một bên, là chủ nhân đồng thời là người phục vụ, đợi bạn dừng chân ghé vào ngơi nghỉ, sẽ thong thả vừa pha chế vừa kể cho bạn nghe vài câu chuyện tình nơi đó chốn đây. Và cô gái trẻ khả ái với mái tóc màu khói tết thành bím dài thả sang một bên đó, luôn tự gọi mình là... ... Người kể chuyện tình trên phố Yêu Đương.
    ...
  • Muối trăm năm Mường Mán Tiểu thuyết Muối trăm năm được tác giả chuyển thể từ kịch bản phim Chuyện Ngã Bảy (Tiếng đàn kìm). Hãng TFS sản xuất năm 1986. Là câu chuyện ở thị trấn Ngã Bảy, như bao nơi khác đang chuyển mùa theo trào lưu đô thị hóa, nơi cuộc sống đan xen thiện ác, đẹp xấu. Có những con người sống mà như mãi lưu lạc trên chính quê hương mình. "Chú mầy biết câu ca dao Tay bưng dĩa muối chấm gừng. Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau hông? – Xưa quá rồi ông, đứa con nít còn biết! – Đố chú mầy, thứ muối hai người chấm gừng ăn thề đó là muối gì? – Chắc chắn hổng phải là muối... iốt! – Tràm bật cười – Bởi vì vào thời vua Hùng mới dựng nước làm gì có thứ muối ấy để xài như bây giờ. Vờ như không nghe thấy câu đùa vô duyên, ông lão ra vẻ nghiêm trọng, thủng thẳng buông từng tiếng: – Đó là muối trăm năm. Muốn có nó thì bất cứ đôi trai gái nào khi đã phải lòng nhau cũng phải dụng công tìm kiếm. Có cặp tìm thấy ngay, nhưng có đôi lại phải trầy vi tróc vảy, ba chìm bảy nổi chín lênh đênh mới có được..."
    ...
  • Văn học tuổi 20 - Tiếng... Nông Quang Khiêm Đây là tập truyện của một tác giả dân tộc Tày. Cả tập truyện thấm đẫm không khí hoang sơ mà hùng vĩ, với những con người mộc mạc mà quyết liệt, và những mối tình mãnh liệt mà vẫn mong manh. Cả tập truyện cuốn hút bởi cảm giác vừa quen vừa lạ, làm say lòng trước vẻ nguyên sơ và dữ dội của những con người và vùng đất nơi đây. Đọng lại sâu lắng nhất vẫn là nỗi đau thân phận của những người đàn bà câm lặng trong nỗi khốn cùng. Và ám ảnh bởi những con người lạc loài trong nhịp đời gấp gáp, hay chính là hiện thân cho một vẻ đẹp văn hóa rực rỡ đang dần trở nên lạc lõng đến buồn bã.
    ...
  • Thực đơn mây trắng Hoàng Tố Mai Gần ba mươi năm trước, Hoàng Tố Mai là cái tên gây ấn tượng với truyện ngắn "Này áo xanh cổ trắng" đoạt giải nhì trong cuộc thi "Tác phẩm tuổi xanh" lần thứ nhất (1989), cuộc thi văn chương đầu tiên dành riêng cho những cây bút trẻ kể từ sau năm 1975 do báo Tiền Phong tổ chức. Sau ngần ấy thời gian, giờ đây, đọc lại truyện ngắn này, tôi vẫn còn ấn tượng đậm nét về cái "lạ" của nó. Một tác phẩm dung lượng không lớn nhưng lại rất khó kể lại, chỉ xoay quanh những cảm giác rất mơ hồ nhưng trong khoảnh khắc lại phát lộ một khía cạnh sâu xa về ý nghĩa của cái đẹp trong mối liên hệ với nhận thức của con người về bản thể... Một số truyện ngắn của Hoàng Tố Mai trong cuốn sách này có lẽ đã tiếp nối mạch viết của chị từ tác phẩm đầu tay. Chúng không nặng về sự kiện hay kịch tính. Tôi muốn gọi đó là thứ văn xuôi cảm giác. Có lẽ ngay từ tác phẩm đầu tay, Hoàng Tố Mai đã tỏ ra nhạy cảm đặc biệt với những cảm giác phi định hình - những cảm giác nhẹ bẫng, như thể trong một giây phút nào đó, đời sống bị trút bỏ đi trọng lực, trở nên chơi vơi, lơ lửng. Truyện ngắn của Hoàng Tố Mai nhiều khi dừng lại ở chính sự chơi vơi, lơ lửng ấy; người viết dường như muốn dùng con chữ để chấm phá, phác họa cảm giác hơn là đi vào những miêu tả tí mỉ, cặn kẽ. Chị cũng tiết chế giải thích những đột biến trong tâm trạng hay hành vi của nhân vật. Bởi vậy, tác phẩm của chị mở ngỏ nhiều khoảng trống. Chúng cô đọng như những bài thơ, vừa mời gọi tưởng tượng của người đọc, nhưng cũng vừa dễ làm nản lòng những người muốn đọc những câu chuyện có tình huống éo le với các sự kiện được móc xích chặt chẽ. Song cũng có mạch viết khác, ở đó, tôi bắt gặp một Hoàng Tố Mai đã xa thời "Này áo xanh cổ trắng" với lối viết bề bộn hơn, gai góc hơn. Lối viết ấy không thiếu ý vị mỉa mai, trào lộng, đôi chỗ thậm chí toát lên nét sắc sảo của tiếng cười hài hước đen. Sự đa dạng về bút pháp ở tập truyện này cho thấy có thể là dấu hiệu để người đọc có thể tin vào năng lượng sáng tạo còn dồi dào ở một ngòi bút lặng lẽ. Hoàng Tố Mai viết ít nhưng kỹ. Có thể thấy sự dụng công của chị trong cách kể chuyện từ việc sử dụng ngôi kể đến việc nhấn mạnh nhịp điệu trần thuật hay sự đan bện các hình thức lời văn (lời độc thoại nội tâm, lời văn dòng ý thức) để tạo không khí truyện. Hoàng Tố Mai không dùng ngôn từ để kể lại một nội dung nào; ngôn từ, trong tay chị, là phương tiện để tạo ra sức gợi, để kích thích những ám ảnh. Ngôn từ của chị gợi được sự bất định của lằn ranh giữa cái hư và thực, giữa cái bất an và cái bình lặng, giữa những cảm xúc nhân tính và phi nhân tính... TS. Trần Ngọc Hiếu
    ...
  • Những ngày bão táp Hữu Mai Những ngày bão táp được nhà văn Hữu Mai viết năm 1956, được nhiều người viết văn xuôi đánh giá là một trong những cuốn sách quan trọng về thời kỳ cải cách ruộng đất. Bằng hình thức nghệ thuật, tác giả đã cho chúng ta biết những sự thật trong cải cách ruộng đất. Chúng ta đau xót với người bị oan, đau xót nhận thấy những sai lầm trong cải cách ruộng đất quả là nghiêm trọng; nhưng mặt khác, chúng ta thấy nhân dân bao giờ cũng sáng suốt và dũng cảm. Cho nên, mặc dù nói đến sai lầm, "Những ngày bão táp" không phải là một bức tranh màu xám. Người đọc không cảm thấy bi quan mà như đang đợi những ngày quang đãng sau cơn bão táp... Tôi đọc cuốn truyện suốt một mạch... Tôi hồi hộp theo dõi số mệnh của gia đình (nhân vật) và nóng lòng mong đợi sự kết thúc của câu chuyện. Do đâu có được cảm giác say sưa đó? Một phần do chủ đề mới, và một phần cũng nhờ tác giả đã khéo kể, khéo diễn tả... Có đôi lúc tác giả đạt đến chỗ tinh vi trong nghệ thuật diễn tả nội tâm của các hạng nhân vật. Phan Nhân, báo Nhân Dân, 11-4-1957
    ...
  • Khói trời lộng lẫy Nguyễn Ngọc Tư Các truyện trong tập đều xoay quanh thân phận người phụ nữ. Nỗi buồn bao quanh họ: cô đơn, khao khát tình cảm gia đình, tình yêu. Không được hạnh phúc, đôi khi họ tỏ ra "cay nghiệt", nhưng rồi sự cay nghiệt cũng không vượt quá sự mong manh yếu đuối vốn là bản chất của họ (như cô gái trong "Khói trời lộng lẫy" đã đánh cắp đứa em trai cùng cha khác mẹ để trả thù người cha bỏ rơi mình, để rồi cuối cùng lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan). Các nhân vật của Nguyễn Ngọc Tư được sinh ra để đi tìm nhau. Cho nên, cùng với nỗi mất mát, cô cũng cho họ những con đường, đó là lòng vị tha và một chút hy vọng.
    ...
  • Khói Đoàn Bảo Châu "Khói là câu chuyện về cậu bé mồ côi Dũng Khói gan dạ, liều lĩnh, giỏi võ, tài năng và nhanh nhẹn. Câu chuyện bắt đầu bằng giọng kể trầm buồn về chốn ngục tù: "câu chuyện về người tù trẻ với cánh chim đi lạc, một mối quan hệ thấu hiểu đến lạ lùng, ngày hắn mớm cho chú chim ăn, ngày hắn vui đùa cùng chú chim... và ngày chú chim rời bỏ hắn mà đi...". Tất cả gợi mở một tâm hồn Dũng Khói đầy thánh thiện, đầy xúc cảm cũng đầy tinh tế, để rồi tiếp tục lật ngược lại cuộc đời hắn từ khi còn là một thằng nhóc giỏi đánh nhau, can đảm mà trẻ con, đến khi là một cậu sinh viên với tình yêu đầu đời dẫu nhiều trắc trở nhưng đẹp như mơ. Và rồi với nỗi đau mất mẹ, Dũng Khói ra đi, trở thành một quản lý bưởng vàng, thành tay chân đắc lực của một chủ bưởng rồi bất ngờ sa chân vào cảnh ngục tù và cuối cùng trở thành một đại ca trong tù. Con đường không bằng phẳng của Dũng Khói không khỏi khiến bạn đọc giật mình vì những biến cố chông chênh của cuộc đời. Khói viết về người trẻ nhưng không hề dễ dãi, hời hợt ở câu chuyện tình yêu hay học đường. Câu chuyện của Khói là chuyện đời, chuyện người, là tuổi trẻ có thất bại, có vấp ngã, có sai lầm, có bóng tối u ám nhưng cuối cùng dư vị còn lại vẫn là tình bạn, tình người, tình yêu hay đơn giản chỉ là tình cảm thân thương với một cánh chim lạc đàn." Phuong Linh NHẬN XÉT Ấn tượng của tôi khi gấp lại Khói, đây là một cuốn tiểu thuyết có cái khả năng 'gây hấn cảm xúc' khá mạnh mẽ và rất đáng bỏ thời gian để đọc. Nhà phê bình Bùi Việt Thắng
    ...
  • 6 ngày Tô Hải Vân 6 ngày của một tuần với các buổi sáng trưa chiều tối đêm. Nhân vật công chức sống thế nào trong một ngày với thế giới của mình, nghĩ thế nào cho mỗi công việc, vui buồn thế nào cho mỗi chuyện anh chứng kiến và tham dự. Cuộc sống thì đẹp, đời người thì hữu hạn, vui vẻ hay chán chường, giàu hay nghèo không phải là việc quan trọng nữa, mà quan trọng là được sống bình thường. Trên chặng đường sáng tạo nhiều năm bền bỉ, Tô Hải Vân luôn trăn trở tìm cách đổi mới. Có cảm giác, nếu không có gì mới - cái nhìn mới, tư tưởng mới, cách kể chuyện mới - thì anh không viết. Rất nhiều truyện ngắn và tiểu thuyết của nhà văn này đã ra đời với tinh thần như vậy.Mở bất kỳ tác phẩm nào của Tô Hải Vân, ngay từ trang đầu đã thấp thoáng những dự báo, hứa hẹn nhiều điều thú vị, ý nghĩa đang chờ người đọc ở những trang tiếp theo... Trần Đức Tiến
    ...
  • Văn học tuổi 20 - Chuyến... Đinh Phương Chuyến tàu nhật thực là khao khát đến ám ảnh của tất cả những con người già trẻ trong câu chuyện. Nỗi ám ảnh về cái thời khắc khi ánh sáng mặt trời dần bị che mờ thì những bóng tối che đậy trong tâm tưởng của mỗi người bắt đầu bị đánh thức. Rồi nó từ từ lớn dần và ăn mòn chính cuộc sống hiện tại của họ. Những bí mật đen tối, những ám ảnh, ẩn ức của mỗi nhân vật dần bị bóc trần. Nó đã đánh thức trong họ khao khát được giải thoát, được lên chuyến tàu về lại thị trấn.
    ...
  • Thấy Lê Thiết Cương Họa sĩ Lê Thiết Cương giữ chuyên mục Thấy trên báo Nhân Dân hằng tháng, và Đẹp trên Nghệ thuật mới của mấy năm trước. Các bài viết trong cuốn sách này được tập hợp chọn lọc từ đó. Những bức tranh nổi tiếng, những bức ảnh, hay là bức ảnh đẹp như tranh của một khung cửa, một con phố, cái cổng làng, hai người đàn bà trên sân khấu, hai thiếu nữ đang chờ đợi... chỉ là cái cớ. Lê Thiết Cương bình tranh bình ảnh, nhưng thực ra là anh đang kể anh nhìn THẤY gì. Tôi đã tìm cách lẩn vào đôi mắt của họa sỹ Lê Thiết Cương để nhìn thấy những gì Lê Thiết Cương thấy. Ông nhìn thấy phía sau và bên trong tận đáy những bức ảnh, những bức tranh, những món ăn, những lời thưa, một cái bàn thờ tự tạo, những bức tranh Tết, chợ hoa Tết, một tiếng Việt xưa, những ngôi chùa, tiếng chuông nhà thờ lớn, những người bán hàng rong... Tất cả những thứ ấy đang trôi trong đời sống của chúng ta và chứa đầy trong đó những vẻ đẹp Việt thuần khiết và thẳm sâu. Thế nhưng, những vẻ đẹp ấy đang càng ngày càng bị săn đuổi và đe dọa bởi sự mù lòa và thực dụng của con người Việt Nam đương đại. Có rất nhiều vẻ đẹp Việt ấy đã chỉ còn trong quá khứ. Và cái "Thấy" của họa sỹ Lê Thiết Cương đã làm hiện ra một con đường cho chúng ta trở về với quá khứ. Quá khứ của họa sỹ Lê Thiết Cương hay của cô gái trẻ kia chính là nơi chốn mà những vẻ đẹp Việt được hoàn nguyên. Quá khứ chỉ là một cách nói của tôi lúc này, còn thực sự những gì đã trở thành vẻ đẹp thì nó luôn loại trừ thời gian. Nó tồn tại cả ở quá khứ, cả ở hiện tại và cả ở tương lai. Nói chính xác thì nó là thời gian còn chúng ta chỉ là những kẻ đi lạc ra ngoài cái thời gian ấy mà thôi. (Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều)
    ...
  • Ngoài bờ đông là mặt trời Trường An Câu chuyện về kinh thành bên cạnh dòng sông. Một cô cung nữ, những cô công chúa, hoàng tử và những vị vua, người con lai mang hai dòng máu... Khi chiến tranh đã đi qua, một kinh thành mới được dựng lên cạnh dòng sông. Rồi những con người mới cùng tới vùng đất ấy, được sinh ra trên vùng đất ấy. Một vị vua mới lên ngôi. Đất nước phương Đông đầu thế kỷ mười chín với ước muốn chuyển mình trong sự trì trệ của hàng ngàn năm văn minh nông nghiệp. Đất nước phương Đông với giấc mơ về hòa bình sau cuộc chiến tranh dài, trong những cuộc chiến tranh dài. Người chiến binh Tây dương viết trong cuốn hồi ký của mình: Đó là một đất nước buồn... Câu chuyện là góc nhìn mới, khách quan về triều Nguyễn và lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ 19.
    ...
  • Vắng mặt Đỗ Phấn Vắng mặt là câu chuyện của cuộc sống đương đại, là "nỗi niềm của những người như chúng mình ngày một thêm vắng mặt ở ngay chính nơi mình sinh ra và lớn lên, ở ngay chính công việc mà mình được đào tạo." Dường như những câu chuyện thật của cuộc đời được sắp xếp vào đây thành nên tác phẩm. Vì thế có thể nhìn thấy chính ta trong những dích dắc chuyển động của cuốn sách. Nhân vật chính là họa sĩ Vũ. Đa tài và đa tình. Bao trùm lên trên tất cả những phố phường và các câu chuyện đô thị, những cuộc tình với thiếu nữ với đàn bà, những phi vụ bạc triệu bạc tỉ... là một nỗi day dứt xót xa, ê chề. Vì chính sự vắng mặt của những thứ gì mơ hồ hay dễ gọi tên... Thiết tha với cuộc sống hay không khi anh đã lạc vào chốn một mình, "cô đơn thường hiện diện".
    ...
  • Rong chơi miền ký ức Đỗ Phấn Ký ức tha thiết, vui ấm áp, hoặc bàng bạc buồn. Ký ức về một mối tình sâu nặng và nhiều mối tình thoảng qua. Miền ký ức của người họa sĩ có rất nhiều màu sắc và âm thanh, chi tiết rõ mồn một như một cuốn phim hiện ra trước mắt về thành phố nơi ông sống thuở ấu thơ, thời thanh niên với bao nhiêu hoài bão và mơ mộng. Cuốn tiểu thuyết được viết theo một cách đặc biệt: rất nhiều những chú thích rất dài. Đọc thì mới hiểu, không chỉ là chú thích, đây cũng là ký ức của đoạn đời ấy, về khoảnh khắc ấy. Nói ra điều này chắc bạn buồn cười, tôi yêu Hà Nội vì những gì nhôm nhoam vô lối của nó. Không có những nhôm nhoam ấy e rằng tôi cũng mất luôn hai cảm giác phẫn nộ và xót xa. Đỗ Phấn Giống như mọi cậu bé lê la ở mọi vỉa hè phố cũ, và cho đến giờ vẫn là một cao bồi lịch lãm, Đỗ Phấn là một kiểu hiếm hoi của người Hà Nội. So với những chuyện ông từng trải và từng biết về phố phường thì hai chục đầu sách có gì mà ngạc nhiên. Nhà văn Nguyễn VIệt Hà
    ...
  • 60 năm Văn nghệ Quân đội... Nhiều tác giả Giai đoạn Đổi mới đến nay ghi dấu ấn trong đời sống văn học nước nhà khi tạo nên một không khí sôi động trong sáng tác và nhất là những cuộc thi truyện ngắn. Tập truyện tập hợp nhiều truyện ngắn được chọn từ các cuộc thi trên tạp chí Văn nghệ Quân đội kể từ năm 1986 đến nay, những truyện ngắn thuộc số những tác phẩm ấn tượng nhất của văn học Việt Nam giai đoạn này. Ba mươi năm, hàng ngàn truyện ngắn đã được in, rất nhiều trong số đó đã ghi dấu ấn đậm nét trong trí nhớ người đọc; nhiều cây bút từ một, hai truyện ngắn xuất hiện lần đầu trên Văn nghệ Quân đội đã trở thành tác giả lừng danh. Các cuộc thi của Văn nghệ Quân đội không chỉ tìm ra những truyện ngắn xuất sắc mà còn tìm ra những cái tên. Những cái tên dần trở nên quen thuộc với bạn đọc, dần giữ những vị trí quan trọng trên bản đồ văn học Việt Nam hiện đại. Đọc toàn bộ cuốn sách này, bạn có thể hình dung một phần quan trọng dòng chảy của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới, với sự phong phú vô cùng về đề tài, giọng điệu. Bạn sẽ gặp ở đây những truyện ngắn về đề tài hậu chiến. Trong đó có giả viết ra chúng, vẫn đang còn tồn đọng, đang còn tiếp tục gây day dứt, ám ảnh. Nói cách khác là thế hệ chúng ta vẫn chưa ra khỏi cuộc chiến tranh với những hệ lụy mà nó mang lại. Có thể kể đến các truyện ngắn: Vùng biển thẳm (Trần Quốc Huấn), Chạy trốn (Phạm Ngọc Tiến), Chị dâu (Hoàng Tuấn), Bí mật cuốn gia phả (Vũ Xuân Tửu)... Bạn cũng sẽ bắt gặp ở đây những truyện ngắn được viết bằng giọng văn sắc sảo mà tinh tế, những truyện ngắn có khả năng dung chứa nhiều vấn đề của đời sống xã hội, các mối quan hệ nhằng nhịt giữa con người với con người, những ẩn ức được gói chặt rồi đến một lúc nào đó thì bùng nổ như một tất yếu: Hậu thiên đường (Nguyễn Thị Thu Huệ); Gió mưa gửi lại (Thùy Linh); Mười lăm năm mưa xói (Trần Đức Tiến); Bức thư gửi mẹ Âu Cơ (Y Ban)... Nếu bạn là người thích những truyện ngắn với văn phong trau chuốt, câu chữ đẹp đẽ, cảm xúc mượt mà, câu chuyện nhân ái thì đó chính là một trong những đặc điểm truyện ngắn trên Văn nghệ Quân đội. Bạn sẽ nhớ một Trần Thanh Hà với Miền cỏ hoang, một Nguyễn Văn Thọ với Cõi ảo, Lý Lan với Ngựa ô... Lịch sử luôn là đề tài hấp dẫn các nhà văn, không kể lứa tuổi. Và trong các cuộc thi trên Văn nghệ Quân đội, nhiều truyện ngắn về đề tài này đã chạm tới cái đích của nó là viết một cách hấp dẫn về những câu chuyện lịch sử mà chúng ta đều biết. Cửa Bắc (Nguyễn Anh Vũ), Chuyến trở về của cỏ (Đinh Phương)... Các truyện ngắn trong cuốn sách này, có thể nói, đã đại diện cho cả một giai đoạn quan trọng của phần văn xuôi trên Văn nghệ Quân đội suốt ba mươi năm qua, cũng ít nhiều chở tải trong nó dáng vóc, dung mạo của văn học Việt Nam thời kì đổi mới. Không chỉ dừng ở khuôn khổ một tạp chí văn học của người lính, nhiều trang văn đã khắc họa một giai đoạn biến động của đất nước, thậm chí không hề né tránh những gai góc, bộn bề thường nhật.
    ...
  • 60 năm Văn nghệ Quân đội... Nhiều tác giả Nhân kỷ niệm 60 năm ra số đầu tiên (1/1957 - 1/2017) Tạp chí Văn nghệ Quân đội quyết định cho ra mắt bạn đọc Tuyển tập truyện ngắn hay Văn nghệ Quân đội 2000-2016. Đây là giai đoạn đất nước có nhiều biến đổi: tiến hành Công nghiệp hóa - Hiện đại hóa, mở cửa hội nhập với thế giới; công nghệ thông tin bùng nổ... Hiện thực đời sống bề bộn ngổn ngang với nhiều vấn đề nóng bỏng đã tác động mạnh mẽ đến thế giới quan và tư duy thẩm mỹ của nhà văn Việt Nam. Cuộc sống sôi động những năm này góp phần cho văn học Việt Nam cởi mở, đa dạng và phong phú. Trang truyện ngắn tạp chí Văn nghệ Quân đội vừa có những nhà văn đã thành danh vừa là nơi trình làng một lớp tác giả truyện ngắn mới. Các truyện ngắn ghi dấu những phương pháp sáng tác mới trên thế giới để chuyển tải hiện thực đời sống hôm nay, và bao trùm nhiều đề tài, từ những ám ảnh chiến tranh, tinh thần hòa giải dân tộc, nỗi băn khoăn lịch sử, niềm tha hương, sự bức bối ngột ngạt phố phường cho đến cái xáo động bát ổn của nông thôn thời hiện đại...Ban biên tập tạp chí đã nêu rõ "Quan điểm của Văn Nghệ Quân Đội là chấp nhận mọi khuynh hướng sáng tác, tôn trọng những cách tân, tìm tòi. Vì thế mọi tác phẩm dù cổ điển, hiện đại hay hậu hiện đại; bút pháp tả thực, hiện thực huyền ảo hay huyền ảo; truyện sử dụng yếu tố tâm linh, trinh thám hay kinh dị...đều được trân trọng đón nhận, miễn là đạt đến độ HAY. Nhờ vậy mà Tạp chí luôn là địa chỉ để các nhà văn tin yêu gửi gắm tác phẩm. Hầu hết các tác giả truyện ngắn xuất sắc nhất của văn học Việt Nam đương đại đều cộng tác với Văn Nghệ Quân Đội." Mỗi tác giả một giọng điệu. Mỗi tác phẩm là một không gian nghệ thuật phản ánh sinh động đời sống con người Việt Nam ở khắp địa bàn trong nước và cả nước ngoài. Đặc biệt, phần tự bạch của tác giả sẽ hé mở cho bạn đọc những thông tin thú vị về hoàn cảnh ra đời của truyện, tâm trạng của nhà văn khi thai nghén tác phẩm, sự trăn trở về cuộc sống, những suy ngẫm về văn hóa, gia đình, tình yêu, quan niệm lao động nghệ thuật... Tuyển tập truyện ngắn hay Văn Nghệ Quân Đội 2000-2016 là một cuộc giới thiệu diện mạo đội ngũ tác giả và sự chuyển động của văn học Việt Nam ở những năm đầu thế kỷ 21.
    ...
  • Văn mới 2015 - 2016 Nhiều tác giả, Hồ Anh Thái (tuyển... Theo người tuyển chọn - nhà văn Hồ Anh Thái, ông rất chú ý tới việc tạo nên sự nhiều giọng điệu của cuốn sách, khi đặt cạnh nhau những truyện ngắn được viết theo những chủ đề và những cách thức tự sự rất khác nhau. Cũng như ngay từ bìa cuốn sách đã ghi rõ, tuyển truyện ngắn đặc sắc của các cây viết tiêu biểu và viết mới: Lê Minh Khuê, Đỗ Phấn, Tô Hải Vân, Hồ Anh Thái, Nguyễn Trương Quý, Nguyễn Trí, Hoàng Công Danh, Trương Quang, Nguyễn Duy Nghĩa... Một bức tranh khảm đặc sắc về cuộc sống bộn bề niềm vui và nỗi buồn với yếu tố trung tâm là con người.
    ...
  • Không có gì & không một... Nguyễn Đông Thức Không có gì & không một ai... là một câu chuyện hoàn toàn hư cấu, nhưng không thể không có chút bóng dáng tôi và bạn bè một thời có mặt trong đây. Cả một thời chúng tôi đã sống, mạnh mẽ sôi nổi, vất vả và gan lì, để vượt qua bao khó khăn đi tới ngày hôm nay. Ba nhân vật chính là ba người bạn thân là Phong, Tiềm và Thương. Giữa họ vừa là tình bạn vừa lấn cấn chút tình yêu. Tuy mỗi người xuất thân từ mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng vượt lên trên tất cả tình yêu thương, sự tin tưởng họ dành cho nhau không gì lay chuyển nổi. Vì thế họ đã sống và sẵn sàng hi sinh tình cảm cá nhân để bạn mình được hạnh phúc. Ba người bạn bước đi trên ba lối rẽ, mỗi người một cách vào đời, cùng trắc trở theo những thăng trầm của đất nước sau ngày giải phóng. Sau những khó khăn chia lìa họ càng quý trọng tình bạn và dẫu mỗi người ở một phương trời cuối cùng họ vẫn hội ngộ, bởi vì không có gì và không một ai có thể chia cắt tình bạn của họ.
    ...
  • Trong ngôi nhà của mẹ Nguyễn Quang Thiều Nghe xong câu chuyện về người mẹ, tôi nhận ra một sự thật: Sự thật về niềm xúc động vô bờ và sự thiêng liêng lớn lao của tình mẫu tử, sự thật về mối liên hệ tâm linh giữa những người đã khuất và những người đang sống, sự thật về sức mạnh để con người vượt qua nỗi sợ hãi, sự thật về lòng biết ơn của một con người đối với nhưng người khác trên cuộc đời này. Câu chuyện về một người mẹ sống âm thầm trong một ngôi nhà nhỏ ở một làng quê ít người biết đến đã trở thành câu chuyện của nhiều người. ...Cuộc sống thật kỳ vĩ và bí ẩn, những gì con người biết được cũng chỉ là một trong vô tận những bí ẩn của đời sống này mà chúng ta không bao giờ có thể tường tận. Một câu chuyện vô cùng hấp dẫn, số phận ly kỳ của một người, cuộc đời chìm nổi khó tin của một vài người nổi bật trên bức tranh quê đầy màu sắc ấm áp và lung linh qua chi tiết từng cái cây, ngọn cỏ, món ăn mẹ nấu, bữa cỗ giữa làng, đám ma, đám cưới, đám kiều gọi hồn...
    ...
  • Thác hoa Đỗ Phấn Trích "Như là lời tựa", Nguyễn Việt Hà "Với tùy từng người, thỉnh thoảng ở Hà Nội hôm nay lại có những đoạn phố rất buồn... Đọc truyện ngắn Đỗ Phấn chợt nhiên thấy mình đang lang thang buồn bã phảng phất như cô đơn bàng hoàng đi trên cái phố ấy. Cái phố của Đỗ Phấn dài miên viễn không có đầu có cuối chập chờn như không phố. Nó ngầy ngậy nôn nao một dục tính đàn bà và hầu hết các đàn bà ấy không còn trinh nữa. Kể cả cô bé chẳng biết gì trong "Trời xanh thăm thẳm". Kể cả những nữ sinh viên năm cuối loay hoay sống trong "ở trọ". Những tâm trạng nghèn nghẹn ngậm ngùi được nhớ lại bằng một giọng như không muốn kể, câu chữ đàm đạm co kéo nhau cố tình là dẹt là phẳng... Truyện của Đỗ Phấn nhan nhản rất nhiều công chức. Đơn giản, công chức là sản phẩm độc đáo của riêng đô thị. Cái thói a dua nhàn nhạt công chức không những hằn đậm ở các công sở tầm thường mà còn bàng bạc lây nhây giăng khắp những viện khoa học sang trọng những trung tâm nghiên cứu khả kính... Chủ đề sex trong cả tập truyện cũng được nhấn nhá kỹ, vì nó phải đi theo đàn bà. Những câu chuyện nức nở thiếu phụ băn khoăn thiếu nữ dồn dập ngập tràn bởi đàn bà cho đàn bà của đàn bà, kể cả nhân vật chính có là đàn ông. Thậm chí nhân vật chính đàn ông còn bị đẩy đi đến tuyệt tích... Cuối cùng, bao trùm lên trên của tất cả những đô thị những đàn bà những công chức là một tâm cảm xót xa được viết điêu luyện bằng chất văn cố dìm đi day dứt. Độc giả dễ dàng đoán Đỗ Phấn là người có tuổi. Biết sao được, thì đành vậy. Ở vài lĩnh vực cao cả đẫm đầy nhọc nhằn ví như văn chương ví như hội họa, thỉnh thoảng lại có liên tục thần đồng. Hạnh phúc thay, chỉ riêng ở đau khổ, vĩnh viễn lâu lắm rồi tuyệt không thấy có./."
    ...
  • Mất kết nối Nguyễn Lê Vân Khánh Tác phẩm đậm chất nữ tính khi thể hiện những rung động, chuyển biến trong tâm trạng nhân vật. Từ việc khắc họa những mảng màu tâm trạng: một người đàn ông thành đạt nhưng hoàn toàn lạc lõng với thế giới xung quanh, một người đàn bà ôm con trốn chạy đang lắng nghe từng nhịp lòng hoang mang... đến việc miêu tả những bức tranh cuộc sống buồn tẻ, mòn mỏi... Tất cả như một tiếng nói thức tỉnh con người giữa cuộc sống hiện đại hối hả.
    ...
  • Tuổi 40 yêu dấu Ann Lee Ann Lee đã tự hứa với bản thân, với những phụ nữ-bạn bè mình, rằng sẽ ghi lại những tươi trẻ nồng nhiệt hay lắng đọng ngọt ngào của phụ nữ thường chỉ nhớ ra mình đáng yêu và đáng được yêu khi đã còn rất ít thời gian hay sức lực. Và đây, không bắt buộc... mà tất cả chữ cứ tự chảy. Dường như cuộc sống của những phụ nữ sắp bước vào tuổi 40, đang 40 hay vừa qua tuổi 40 đều rạng rỡ, nồng nàn và buộc chị phải viết về họ, để tự hào về họ và chính mình. Chị ấy không chờ nữa. Và những phụ nữ 40 khác, cũng không chờ đợi nữa. Chúng ta cần chia sẻ để thấy mình nên tiếc từng phút của cuộc sống luôn đáng gọi là Yêu dấu . 20, tóc mượt dày, má tự nhiên hồng, ta e ngại khi 30 da sẽ bớt căng và môi không còn mọng. 30, không muốn bị hỏi tuổi, ta sợ lúc 40 sẽ không còn đi được giày cao, ra ngoài thiếu cây son là không thể tự tin. 39, ta thảng thốt nghĩ cơ hội dành cho mình còn rất ít, rằng ta đã qua bên kia dốc cuộc đời. Nhưng lạ thay, khi 40, ta như rẽ vào một con đường mới... 40, ta thấy mình như một chùm nho đã trải qua những ngày xanh non, ươm nắng, chín sẫm, vừa xuống khỏi cành để bắt đầu ủ men chứ không phải để héo đi. Thứ men say đằm đượm. 20-30 không thể nào có được. Thế nên, với phụ nữ, 40, chỉ là mới bắt đầu...
    ...
  • Mây trắng giăng ngang lưng đồi Trương Văn Tuấn Một tập truyện ngắn nhẹ nhàng, dung dị và cảm động. Mỗi câu chuyện là một lát cắt số phận éo le nhưng luôn được người kể nhìn bằng ánh mắt nhân văn, ấm áp.
    ...
  • Hồi ức lính Vũ Công Chiến Tôi đã đọc Hồi ức lính từ khi mới chỉ là những mẩu nhỏ ghi chép về cuộc sống ở chiến trường thời chống Mỹ, được đăng tải trên Facebook một người đồng đội của anh trai tôi. Ngay lập tức, những suy nghĩ mộc mạc nhưng không kém phần sâu sắc và những kỷ niệm của một thời trận mạc máu lửa được kể lại bằng một giọng chân thành, sôi nổi, pha trộn vẻ tinh nghịch của một chàng thanh niên Hà Nội với sự điềm tĩnh của một người đàn ông từng trải, đã cuốn hút tôi.Tác giả của Hồi ức lính không phải là một nhà văn chuyên nghiệp. Anh viết tác phẩm của mình với suy nghĩ đơn giản: "Nếu những người trong cuộc không viết ra thì làm sao để mọi người biết, trong chiến tranh, chúng tôi đã sống và chiến đấu thực sự như thế nào. Bởi vậy với tư cách cá nhân, với con mắt nhìn của một người lính bình thường, tôi viết lại Hồi ức lính này, để kể lại những điều mình đã thấy, đã nghe, đã làm, cùng những suy nghĩ và cảm nhận khi đó...". Không có gì khiến người ta tin và xúc động bằng suy nghĩ trách nhiệm, giầu tính nhân văn như thế....Với một độ lùi thời gian hơn 40 năm, những suy tư, chiêm nghiệm của người trong cuộc đã có sự đằm sâu hơn. Sáu năm trong cuộc đời quân ngũ, chỉ là một lát cắt trong cuộc sống của tác giả Hồi ức lính, nhưng đó là phần đời dữ dội, có sức ám ảnh rất lớn. Đó là "món nợ" tinh thần của anh đối với đồng đội. Nó buộc anh phải ghi lại và chia sẻ. Để những người lính thế hệ anh nhớ lại và tự hào về những năm tháng mình đã sống, đã hy sinh, chiến đấu vì đất nước. Để thế hệ sau có được một hình dung đầy đủ hơn chiến tích của một thời và cái giá của những ngày đang sống hôm nay. Phải chăng như thế, Vũ Công Chiến đã phần nào âm thầm thực hiện sứ mệnh của một nhà văn! (Trích giới thiệu của PGS.TS. Lưu Khánh Thơ)
    ...
  • Ghi chép nhỏ của người cưỡi... Phan Thị Vàng Anh Những vấn đề chung mà hàng ngày ai cũng phải gặp. Từ việc đi làm, nghỉ ngơi, hay chơi facebook... Cách nhìn vấn đề chi tiết và tinh tế, cách nêu vấn đề trực tiếp và sắc sảo đến tận cùng, cách viết gọn và sâu. Để có thể đồng cảm, tự nhắc mình – mà như là chia sẻ - cần phải "tự chịu trách nhiệm những gì mình làm và mình nói". Cuốn sách vô cùng lôi cuốn chính vì những lý do trên. Những vấn đề có khi cũng nhỏ thôi, nhưng người viết đã mở ra vô số cánh cửa, cánh nào cũng hứng gió ào ạt về......Khi đã lùi xa khỏi sự kiện, tản văn của Phan Thị Vàng Anh là những bài học về phép ứng xử với cuộc sống, với chữ nghĩa, những thứ xem ra giới viết đã bàn nát nước nhưng làm được như thế lại là một chuyện khác, đòi hỏi không được buông tha sự quyết liệt của chính mình. Sự quyết liệt mà đa số chúng ta, sểnh ra là xẹp. Theo Tuổi Trẻ, Sự quyết liệt có 'mác' Vàng Anh, Đỗ Duy
    ...
  • Người lính kèn về làng Trần Quốc Huấn "Tập truyện ngắn duy nhất của nhà văn - nhà biên kịch, đạo diễn Trần Quốc Huấn mang tên Người lính kèn về làng vừa được NXB Trẻ ấn hành nhắc nhở người đọc về một nghệ sĩ tài hoa nhưng ít được biết tên. Nhà văn Trần Quốc Huấn sinh năm 1952 tại Nam Định, còn được biết tới là biên kịch - đạo diễn phim truyện: "Phần đời không muốn nhớ", "Người lính kèn về làng"... Anh đột ngột ra đi vào năm 2014 bởi căn bệnh ung thư phổi ác nghiệt, để lại tiếc nuối cho nhiều người. Viết rất ít nhưng cái tên Trần Quốc Huấn lại tạo dấu ấn đặc biệt ngay từ đầu bởi chùm tác phẩm đoạt giải thưởng cuộc thi truyện ngắn trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 1987. Ba truyện ngắn Bên ấy trước có người ở, Người đi đêm không sợ ma, Vùng biển thẳm đã tạo thành điểm nhấn, giống như một phát hiện mới mẻ và nhận được nhiều kỳ vọng từ ban giám khảo của cuộc thi. Tác phẩm của Trần Quốc Huấn đa phần về người lính hay đúng hơn là về những thân phận nằm trong vòng xoáy dư âm của cuộc chiến. Hình ảnh nổi bật nhất mà mọi người biết tới đó là một người lính trở về trong ba-lô có một cây kèn (Người lính kèn về làng) hay một người đàn ông tên là Thịnh một lòng xin ra chiến trường dù "bị hỏng mắt bên phải, tức là mắt ngắm bắn" (Mùa trái rụng nhiều)... Nhà văn Bảo Ninh nhận định: "Sự nổi trội của giải nhất Tạp chí Văn nghệ Quân đội dành cho Trần Quốc Huấn không chỉ ở chỗ tên tác giả hoàn toàn mới mà còn vì những truyện ngắn với phong cách rất khác biệt trong xu hướng văn xuôi thời bấy giờ. Về chiến tranh nhưng không hề trực chiến, về người lính nhưng tất cả đều là lính đã về vườn, phố đã về làng...". Cuốn sách nhỏ 220 trang nhưng ám ảnh và đầy sức nặng với những thân phận người lính có lẽ đã gói trọn được những gì mà Trần Quốc Huấn muốn gửi gắm, muốn để lại, cuốn sách duy nhất của tác giả đã xây dựng nên một chân dung văn học rất đặc biệt, cho dù hòa bình đã tròn 40 năm nhưng từng dòng, từng chữ vẫn tạo ra ngân rung, đồng vọng." Hòa Bình, Tập truyện duy nhất của tác giả "Người lính kèn về làng"
    ...
  • Thừa ra một người Văn Thành Lê Bản thảo tập hợp nhiều truyện ngắn của tác giả Văn Thành Lê có đề tài khá phong phú, lối viết dí dỏm, trẻ trung và đa dạng. Xã hội càng hiện đại càng ngổn ngang hơn. Chiều nào, góc nào, hướng nào cũng thấy ngổn ngang. Sáng mở mắt ra đã ngổn ngang. Ngổn ngang đến khi đi ngủ. Ngổn ngang cả trong mơ. Ngổn ngang phận người. Ngổn ngang chân trời. Người viết cất lời trong (về) những hỗn mang ngổn ngang ấy. Để làm gì? Để được gì? Chẳng biết nữa. Đơn giản, tập truyện là những chiều kích ngổn ngang trong khoảng không gian, thời gian nhất định nào đó mà người viết muốn găm lại, mong được sẻ chia. Chỉ vậy thôi.
    ...
  • Sát thủ online Nguyễn Xuân Thủy Bi kịch tàn khốc, thế giới ảo hỗn mang, có truy đuổi phá án và có cả cái chết, Sát thủ online trình bày một cách nhìn riêng về mặt trái của internet - thế giới ảo, khi giới trẻ thiếu cảnh giác đã bị dụ dỗ vào con đường phạm tội, trở thành mối nguy hiểm cho xã hội. Nhân vật chính là Tý, lớn lên thiếu thốn tình cảm và sự dạy dỗ của mẹ, bị cha bạo hành, Tý sa đà vào những trò chơi trên mạng, trở thành một game thủ, kết băng đảng với một băng nhóm tội phạm. 13 chương là cuộc đời "nhân vật Hiệp sĩ đen (Mr Mouse)" với nhóm bụi đời Lucky Family. Nhưng không chỉ phá phách, và chơi bời, cậu bé âm thầm nuôi dưỡng khao khát được gặp lại mẹ, và điên cuồng đi tìm. Đau đớn giày vò, những mâu thuẫn trong tính cách và dằn vặt tâm lý đã làm nên một câu chuyện đầy ám ảnh bên dưới màu sắc hình sự, có thể nói, dành cho các gia đình trẻ hiện đại.
    ...
  • Chuyến tàu vé ngắn Hoàng Công Danh Hành trình trốn chạy và tìm kiếm những yêu thương cũng chính là hành trình cuộc sống. Đôi khi yêu thương ở cạnh ta đấy, giản đơn, bình thường mà ta đâu có hay. Chỉ đến khi mất đi mới nuối tiếc. Viết về thân phận người trong tình yêu, đau khổ hay hạnh phúc của họ, Hoàng Công Danh chọn giọng văn nhẹ nhàng pha chút hóm hỉnh với những chi tiết độc đáo, khiến người đọc bất ngờ và nhớ mãi ngay cả khi câu chuyện đã khép lại từ lâu.
    ...
  • In the golden sun Dương Thụy This is the third beautiful romance novel written by Duong Thuy that has been deservingly translated into English for the entire world to enjoy. The novel is a best seller in its original Vietnamese language, and is enjoyed by both young and old alike. The story takes place in Belgium and involves a love triangle between a young Vietnamese girl, Phuong Vy, and two wealthy men. One of the men is a successful businessman who was born in France of Vietnamese parents, and who thoroughly understands and emerges himself in both the Western and the Vietnamese cultures. The other man is strictly a westerner, a Belgian, who has great responsibility and part ownership in a Belgian food production corporation, but who despises the Vietnamese culture. Both gentlemen express romantic interest in Phuong Vy, who is studying for her Master's Degree at a Belgian university. The story keeps the reader in suspense right up to the very end. Which gentlemen will Phuong ultimately choose as her partner, or will she reject both? This novel goes far beyond being a simple love story. Duong Thuy has cleverly chosen her characters to illustrate the good and the bad aspects of both the Western and the Vietnamese cultures, thus making the novel a masterpiece in its own genre.
    ...
  • Dưới cửa sổ là thảm hồng gai Thiên Di 14 truyện ngắn của tác giả Thiên Di xoay quanh những câu chuyện từ miền sông nước đến phố núi, đến chốn thị thành. Dù là ở đâu, con người trong truyện của Thiên Di cũng mang những niềm đau đáu, hoang hoải, và cả sự mất mát. "Trò chơi nào cũng có quy tắc của nó, trò đời thì lại càng có quy tắc. Có lúc thịnh ắt có lúc suy, có lúc thông ắt có lúc tắc..." và người ta đang tham gia vào cái trò đời như giỡn, nhiều khi phải trả giá đắt để có được sự giải thoát.
    ...
  • Gieo mồi vào sóng Trịnh Sơn 22 truyện ngắn trong Gieo mồi vào sóng của tác giả Trịnh Sơn ra đời bởi duyên cớ "ghi nhớ tháng ngày học lại tiếng mẹ đẻ". Đó là câu chuyện về một công chức nhà nước trẻ tuổi, "chỉn chu một cuộc đời lành lặn tưởng như luôn luôn có kim chỉ nam trong hết thảy mọi việc" bỗng dưng thấy bản thân mất phương hướng. Là câu chuyện về những tâm hồn khô héo vì gió nơi thảo nguyên, đau đớn vì dòng cuồn cuộn danh vọng – tiền bạc – quyền lực – bội phản, hay tật nguyền, "lò cò đi vào cuộc đời sau đằng đẵng cuộc chiến" – "cuộc chiến mà tất cả bị cuốn vào, dù muốn dù không, mất hút hoặc văng ra theo mỗi cách khác nhau". Tác giả dành nhiều đất trong truyện của mình cho quá khứ, nhưng với ông, đó là "nơi người ta có thể cất giữ mọi thứ, kể cả ghen tuông, thù hận, buồn bã. Chỉ trừ hai thứ, hiện tại và tương lai".
    ...
  • Kinshasa - Không niềm hân hoan... Quỳnh Lê Mối tình của một cô gái Việt ở một xứ sở xa lạ - Congo – dường như không mấy liên quan đến quá khứ, đến vốn văn hóa riêng của Pha Lê, tức Crystal. Nhưng rồi mảnh đất châu Phi lạ lùng bí hiểm, thăm thẳm bên con sông kỳ vĩ giữa lòng châu lục này, vẫn dẫn dắt cô về với những liên tưởng, những ký ức ngày xưa. Và hơn thế, là cuộc đấu tranh vượt qua khác biệt văn hóa, là sự thích nghi với hoàn cảnh, và đặc biệt là hành trình đi tìm một đường dây kỷ niệm của một người cha. Ở một không gian mà mọi giác quan của bạn phải làm việc cùng một lúc, những kỷ niệm dường như hiện lên đậm nét hơn bao giờ hết. Mối tình của Pha Lê với Phan, người đàn ông gốc Việt lịch lãm và đầy lý tưởng, dấn thân vào chốn hiểm nguy, mang những nét kịch tính hấp dẫn. Những người nhiều quốc tịch làm trong các tổ chức phi chính phủ và quỹ tình nguyện tạo nên một bầu không khí đa văn hóa thú vị, lôi cuốn người đọc qua những trang viết trữ tình nhiều cảm xúc. "Không niềm hân hoan dưới mặt trời rực rỡ" – là một câu thơ trong rất nhiều câu thơ được gợi nên từ chính mảnh đất này, như những đường dẫn liên văn hóa khiến cho câu chuyện trở nên sâu sắc.
    ...
  • Em, cún Bông và tôi Lưu Quang Minh Những truyện ngắn xinh xắn, đầy tình cảm về những con vật gần gũi với người thành thị: mèo, chó, chuột hamster, rùa, thỏ... Có lẽ do cô đơn giữa những đô thành đầy nghi kị, người ta dễ xúc cảm, nhìn con vật mà ngẫm đến kiếp con người.
    ...
  • Người thợ mộc và tấm ván thiên Ma Văn Kháng Mười chín tuổi, thầy Quang Tình người miền xuôi xung phong lên dạy học ở một tỉnh miền núi. Ra đi như "cờ bay trong gió, như lửa thốc trong lò", người thanh niên nọ đã đem hết niềm say mê lý tưởng, cuộc đời để làm công việc mang đến ánh sáng văn hóa cho con em các dân tộc. Sau một thời gian dạy học ở các làng bản, do đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm và có uy tín trong nghề nghiệp, thầy Quang Tình được điều về dạy học ở trường Bổ túc Văn hóa Công Nông, nơi chuyên dạy văn hóa cho các cán bộ xã cơ sở nông thôn miền núi của tỉnh. Đứng đầu cơ sở giáo dục này là một người thô bạo, có thiên kiến nặng nề với những ai xuất thân từ các tầng lớp khác không phải là công nông. Giữa hai người bất đồng nối tiếp bất đồng, và kết quả là thầy Quang Tình bị sa thải, phải ra khỏi ngành. Vợ thầy cũng bị liên lụy. Ra khỏi ngành, nghề nghiệp không, tiền bạc không, đất đai không, lại vợ dại con thơ, sống thế nào đây? Thầy Quang Tình, sẵn ý chí bất khuất, bắt tay vào công cuộc mưu sinh vô cùng gian khó. Sau một thời gian phải làm cả những công việc nguy hiểm và bẩn thỉu, thầy quyết định học nghề mộc. Sẵn ý chí không chịu thua hoàn cảnh và tố chất khéo léo, cùng với lòng kiên trì, ham học hỏi, lần lần thầy đã nắm vững được kỹ thuật nghề mộc, vượt qua được tình trạng bị dồn vào bước đường cùng, nuôi được vợ con. Tuy nhiên quan trọng ở đây là thầy đã tìm ra con người mình. Tìm ra ở chính cái cuộc sống mà thầy đã rơi xuống. Sau những gì qua đi, còn lại là cốt cách thanh tao, nhân cách cao cả của thầy. Tiểu thuyết không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cuộc sống với những mảng màu sắc thái khác nhau, sinh động và hấp dẫn, mà còn phát ngôn một thái độ, một triết học nhân sinh, một quan niệm thẩm mỹ về cuộc đời, con người. Sự trải nghiệm sâu sắc về cuộc đời cũng như khả năng quan sát thấu đáo của Ma Văn Kháng đã làm nên những trang văn tỉ mỉ, tinh tế, công phu.
    ...
  • Yêu bằng tai (Tái bản) Nguyên Hương Nếu phải chọn một động từ, bạn sẽ chọn: yêu thương, chia sẻ, nâng đỡ, nắm tay 14 truyện ngắn của Nguyên Hương ghi lại những sinh hoạt của các em khuyết tật, dựa trên thực tế là cơ sở nuôi dạy trẻ khuyết tật ở Đắk Lắk. Tác giả đã xâm nhập thực tế để có một cái nhìn đầy nhân văn về cuộc sống của các em , từ các em nhỏ cho đến các em bước vào tuổi dậy thì và những rung động giới tính vừa bình thường vừa khác thường bởi các em là những người khuyết tật. MỤC LỤC Những vì sao Cá vàng ơi! Tại sao con khóc? Cửa hàng đồ chơi Tiếng chuông Chạm tay vào kỷ lục thế giới Chuyện tình yêu Tôi sẽ chọn động từ chia sẻ Ngày ngắn Yêu bằng tai Chạy nhanh lên, Mêlusa! Lo mình không có gì Kết thúc có hậu Tiểu đồng
    ...
  • Quân khu Nam Đồng Bình Ca Khu tập thể Nam Đồng là khu gia binh lớn nhất thủ đô Hà Nội, được hình thành cách đây hơn 50 năm. Là nơi ở của hơn 500 gia đình cán bộ quân đội trung, cao cấp, hơn 70 vị tướng đã từng sinh sống và trưởng thành từ Khu tập thể Nam Đồng, nhiều gia đình có cả hai thế hệ "tướng cha" và "tướng con". Đây là một khu gia binh điển hình, một đại gia đình quân nhân thu nhỏ thời chiến và hậu chiến. Quân khu Nam Đồng là tiểu thuyết được viết bằng bút pháp hiện thực bởi một cây bút lần đầu tiên xuất hiện trên văn đàn, và cũng là một người con của khu tập thể Nam Đồng. Tác giả vừa là nhân chứng, vừa là nhân vật trực tiếp tham gia vào các sự kiện; lại cũng là người quan sát tỉnh táo có độ lùi thời gian để rút ra những chiêm nghiệm và thông điệp sâu sắc về một giai đoạn lịch sử đặc biệt của đất nước chúng ta. Một cuốn sách lôi cuốn, ly kỳ, hấp dẫn, khiến ta khó rời mắt trước khi lật đến trang cuối cùng... Một cuốn sách sẽ mang tới rất nhiều tiếng cười và lấy đi của chúng ta rất nhiều nước mắt...
    ...
  • Cậu ấm Trần Chiến Một gia thế Hà thành đi lên từ sự lao động chăm chỉ và sống phong lưu, nhưng không ai dám chắc điều gì là bất biến khi cuộc chiến tranh bùng nổ. Vậy mà "cậu ấm" Vận - người thừa kế tất cả gia tài của người cha cự phú, được học hành cẩn thận - lại nhìn thấy sự bất biến ở lĩnh vực ẩm thực. Những món ăn ngon Hà Nội đã khiến nhiều thế hệ yêu thích đến mức như một phần làm nên chiều sâu lối sống mảnh đất này, đã sớm được Vận nhận ra sức mạnh và chỗ đứng của nó từ thời Pháp thuộc, qua thời kháng chiến ở cả vùng chiến khu lẫn vùng tạm chiếm, và cả ở một Hà Nội bao cấp khốn khó. Cái nghề làm bếp thay vì làm thầy, làm ông chủ... lại là nghề giúp gia đình và bản thân Vận đi qua bao biến thiên. Từ chỗ giấu ông bố tư sản để theo nghề nấu ăn đến làm anh nuôi cho kháng chiến, từ một chủ quán bún thang được cả người Pháp ưa thích đến làm đầu bếp cho cửa hàng ăn uống mậu dịch... cuộc đời Vận thực sự là tấm gương phản chiếu lịch sử Hà Nội một thời. Những câu chuyện làm báo thời Pháp, chuyện đầu cơ tích trữ, chuyện tài kinh doanh của phụ nữ Hà thành, chuyện cải tạo tư sản, chuyện những ngôi biệt thự bị chia năm xẻ bảy... vừa li kì, vừa nhiều đau đớn và cũng bộc lộ tinh thần an nhiên của người đã chọn một chỗ đứng theo ý mình. Số phận của một người sống với vẻ đẹp của những món ăn, những thú chơi và lưu luyến những nền nếp đô thị xưa cũ được Trần Chiến nhìn sâu ở khía cạnh nhân bản. Ẩm thực đã trở thành một giá trị nổi bật của đời sống Hà Nội, không chỉ thỏa mãn nhu cầu cơ bản của con người mà được nâng thành một tầm mức nghệ thuật quyến rũ. Thông qua số phận của mấy thế hệ gia đình tư sản Đỗ Như Thản và cậu ấm Vận, cuốn tiểu thuyết Cậu ấm của Trần Chiến dắt người đọc hồi tưởng lại những năm tháng trước, để tìm thấy một triết lý sống của thị dân Hà Nội, đan xen giữa di sản Nho phong và hành xử tân thời Tây học, giữa bàng quan thế sự với hăm hở chen chân vật lộn với thời cuộc. Thoát khỏi âm hưởng sử thi hay bi thương, câu chuyện về một cậu ấm Hà thành say mê nghiệp nấu ăn đã soi rọi một cái nhìn khác về quan niệm thẩm mỹ trong lối sống của người Hà Nội. Một tinh thần chuộng đẹp, tỉ mỉ, tinh tế và có khả năng chứa đựng, thâu nhận nhiều nguồn ảnh hưởng, đúng như bối cảnh của đô thị này.
    ...
  • Nết đất Vũ Đình Giang, Quý Thể Tỉnh chờ đợi cái giây phút gặp gỡ này đã bao nhiêu ngày, vội vàng bước tới. Hắn thấy trong xi-nê tây đầm mỗi khi đi xa về gặp nhau ôm chầm hun hít rất hay, rất đẹp. Hắn thích kiểu gặp gỡ và cách tỏ tình này. Mấy tháng ở biển hắn ao ước dịp này xiết bao, nhất là mấy ngày trước khi quay về. Hắn tính lúc trở về cũng lao tới ôm con Đào làm như kiểu xi-nê đè nó ra mà hun hít điên loạn. Và giờ đây hắn đang bước tới. Con Đào ngập ngừng thẹn thùng, thấy chồng đưa cả hai tay ra nhưng nó chẳng biết phải làm gì cả. Đào đứng yên, tay chân ngượng nghịu dư thừa. Tỉnh ôm vợ, hắn thấy giống như ôm vào lòng một con ghẹ rất nhiều càng và que, không êm ái dễ chịu chút nào. Tỉnh nghĩ, hình như bọn tây đầm chúng đã tập tành từ nhỏ mới dễ dàng và gọn gàng như thế.Đào đỡ lấy bao áo quần, nó móc từ dưới đáy lên xấp tiền. Tỉnh nói, trả nợ, còn bao nhiêu để dành đi chợ. Đào móc túi ni-lông nhỏ đựng chất gì giống như sáp ong vụn, và nói thứ gì thơm quá. Tỉnh nói lượm được tại vùng biển "ông hội". Đào không hỏi gì thêm, nhét gói đó dưới gối. Bữa ăn chiều thiếu cơm, Đào chỉ nấu có hơn nửa lon gạo. Nó chạy ra chợ mua thêm kí bún với cái đầu cá thu về nấu ngót, cho nhiều nước để chồng chan bún. Tỉnh nói, dưới ghe cá mắm thiếu chi, lâu lâu cũng có ăn bún, nhưng chưa bao giờ ngon bằng bữa nay. Trích Con gái cá voi - Nết đất
    ...
  • Thị trấn của chúng ta Nguyễn Dương Quỳnh Câu chuyện xoay quanh quá trình trưởng thành của một nhóm bạn sống trong một thị trấn nhỏ. Tác phẩm pha chất hài hước mỉa mai, lạnh lùng nhưng cũng buồn tha thiết. Nỗi nhớ về một người bạn lầm lạc bỏ trốn khỏi thị trấn, và những mất mát mâu thuẫn gay gắt của những người ở lại. Thị trấn trong tim họ vừa pha cảm giác chán chường chối bỏ vừa là nỗi yêu thương nhớ nhung.
    ...
  • Bình yên tạm bợ Trần Lãng Diệp Truyện dịu dàng, văn nhẹ nhàng. Nhân vật chính như một người quan sát đứng nhìn tình yêu có lẫn cả khổ đau và hạnh phúc của những người xung quanh. Chen giữa đó là những đoạn nhỏ về tình người dễ thương. MỤC LỤC Mở đầu Mối tình đầu Tháng mười một Nơi ta thuộc về Okita Hôn lễ trong mơ Thân tình Rời khỏi sân ga Thành phố không người Sari lạc loài Bình yên tạm bợ Dại khờ Tiếc rằng, ta đã phải ra đi Cố chấp Mùa hạ khói mây Từ nay về sau Đã bao giờ em kể cho anh nghe câu chuyện về một cô bé nhỏ bị bệnh bạch tạng phải đóng vai phù thủy trong buổi văn nghệ toàn trường trong khi người nó thích nhập vai hoàng tử hay chưa. Em đã bao giờ nói với anh rằng đáng lẽ ra con bé đã có thể đóng vai Bạch Tuyết nếu da nó bớt trắng một chút, nếu tóc nó đen và môi nó bôi son đỏ như em?Đó là thứ cảm giác đáng sợ mà anh nói, sẽ giết chết chúng ta từ bên trong. Một là cảm giác lạc loài bởi lẽ "tôi quá khác biệt", một là cảm giác hoang mang vì "tôi quá giống mọi người". Con bé sợ hãi khi không ai giống nó, còn anh thì đau khổ bởi em đối xử với anh cũng giống bất kì ai. Thật ra, cuối cùng, điều chúng ta truy cầu vẫn là vị trí trong trái tim một người nào đó. Trích Bình yên tạm bợ
    ...
  • Rưng rưng lòng Tịch Trong tập truyện này có vài truyện ngắn hiền lành như đất, đặc sệt chất Nam bộ, rồi thoắt cái lại có những truyện mang văn phong rất hiện đại đầy tính ẩn dụ, đôi lúc như đánh đố trêu đùa với người đọc. Và điều đặc biệt của tác giả này là dù tâm tình với người đọc bằng bất cứ giọng nào thì người nghe cũng thấy cả một tấm chân tình đầy rung động và đau đáu của tác giả.
    ...
  • Sóng biển sóng bờ Trương Anh Quốc, Nguyễn Thị Mạnh... Tập truyện gồm hai truyện. Một truyện viết về cuộc sống đầy sóng gió của những con người lênh đênh làm việc trên chuyến tàu hàng hải quanh năm đi khắp các lãnh hải xa lạ. Và một truyện viết về những sóng gió của những con người sống ở vùng quê lên thành thị. Mỗi thân phận dù khác biệt và xa cách đến đâu cũng đều đối diện với những con sóng ngầm.
    ...
  • Kẻ tống tình Bích Ngân Kẻ tống tình là tập truyện ngắn gồm 16 truyện đã đăng rải rác trên các báo của nhà văn Bích Ngân, với lối viết dung dị, nhẹ nhàng, cách chọn đề tài đi sâu vào thân phận người phụ nữ, các mảnh trong đời sống xã hội, những khúc quanh trong đời sống con người... Bích Ngân là nhà văn nổi tiếng với các tiểu phẩm hài hước khá sâu sắc, các truyện ngắn lột tả tinh tế tính cách và thân phận con người. Truyện chị dành cho độc giả nhiều lứa tuổi, đặc biệt là giới trẻ. Xem thêm: http://www.ybook.vn/tin-tuc-su-kien/1840/nha-van-bich-ngan-voi-ke-tong-tinh MỤC LỤC - Nhận dạng kẻ cướp - Cánh cửa mở ra khoảng trời - Mùi Chanel và chuyến bay bị trễ - Say sóng - Tuột dốc - Ban mai dịu dàng - Biển, bình minh và đôi lứa - Nến đỏ - Hai kẻ từng yêu nhau - Kẻ tống tình - Đuôi mắt Liz Taylor - Thần tượng - Con mắt thế gian - Lá khô trên giàn tường vi - Cuộc gọi 4 giờ sáng từ Paris - Ngôi nhà trên cây "Nhiều lần hắn thẳng thừng đề nghị: "Mình cưới nhau đi!". Nếu Lam hé môi, hắn thường khóa chặt miệng chị: "Anh chưa vợ, còn em thì góa chồng, không việc gì phải sống núp ló như vầy!". Lam cố sức đẩy hắn ra: "Em không góa chồng!". Hắn cười khẩy: "Nhưng sống như chồng em thì khác gì đã chết!". Lam chợt rùng mình khi nhận ra hơi lạnh sau câu nói cay nghiệt của hắn. Nhiều lần bị Lam khước từ đề nghị "cưới", hắn bớt dần vẻ nôn nóng và bớt đi những buổi hẹn, bớt đi những cuộc điện thoại nồng nàn. Rồi chính sự thưa vắng không bình thường lại khiến chị sốt ruột. Từ chỗ như một con mồi bị săn đuổi, bị tấn công, bị dồn thúc, Lam trở thành kẻ săn lùng. Khi vừa nghe tiếng "Alô" của hắn, nước mắt chị đã chực trào ra: "Sao anh không nghe điện thoại, anh khỏe không, anh có bị làm sao không, anh đang ở đâu?". Trích từ sách
    ...
  • Vừa đi vừa nghĩ suy vừa nhìn Mạc Can Những câu chuyện nói về một phần đời sống của những người dân Việt tại Mỹ qua cái nhìn của Mạc Can phần nào cho ta thấy quê hương là nỗi nhớ không rời của những người xa nước vì nhiều lý do khác nhau. Đây là tập truyện ngắn gồm 12 truyện, được tác giả viết trong thời gian sống tại Hoa Kỳ trong 2 năm 2010 và 2011. Người lao động ở đâu cũng là những người mà sức vóc và tâm can cũng phải dành cho sự sống, bên cạnh đó là những nỗi niềm không thể nào vơi mà tác giả cảm nhận và nghĩ suy thông qua cuộc sống thực tế của bản thân mình. Góc nhìn của Mạc Can là góc nhìn của người trong cuộc. Và vì thế ta có được một hình ảnh của người Việt nơi đất khách quê người thật lắm ưu tư.
    ...
  • Lời nguyền bẫy đêm Hạo Nguyên Đây là tập truyện đầu tay của cây bút trẻ Hạo Nguyên. Tên của cả tập sách là sự ghép nối của tên hai truyện trong đó. Những câu chuyện có thể sẽ khiến cho bạn vui bồng bềnh trong cõi mênh mang đâu đó, hay buồn bâng khuâng mơ hồ như khi ta xem một bức tranh, lạ và huyền ảo. Bạn đừng tìm đường đi của câu chuyện, hãy thưởng thức những câu chữ nắn nót, ngắm những nhân vật đẹp, nghe những câu ấm áp, và sẽ nhận được cảm xúc bất ngờ... Một lối dẫn chuyện như người dẫn đường thích đưa du khách lang thang tụt tạt đâu đấy bên đường chứ không vội vàng đi đến đích. Những chướng ngại hoặc trở ngại ấy, một khi vượt qua được, người đọc có thể tìm thấy những bất ngờ như trong một hiệu đồ cổ, những vật kỷ niệm được lau đi lớp bụi thời gian bỗng trở nên lấp lánh. Những điều bình thường bỗng trở nên lạ lùng huyền ảo. Trích lời giới thiệu của nhà văn Hồ Anh Thái MỤC LỤC Andy Cẩm thạch Lời nguyền sa mạc Bến yên Nathalia Tĩnh vật Tiếng nói Đi tìm tiếng nói Đất không lối vào Trên cây, mặt đất vào cửa sổ Mưa Bẫy đêm Những mùa hoa văn Khi mùa xuân bắt đầu Hoa ấy vẫn thơm NHẬN XÉT Đọc truyện của Hạo Nguyên, có cảm giác như đang phải lách mình qua một vài chướng ngại vật. Một thứ ngôn ngữ của một dịch giả chủ ý bám lấy ngôn ngữ gốc và nhiều khi từ chối Việt hóa. Một lối dẫn chuyện như người dẫn đường thích đưa du khách lang thang tụt tạt đâu đấy bên đường chứ không vội vàng đi đến đích.Những chướng ngại hoặc trở ngại ấy, một khi vượt qua được, người đọc có thể tìm thấy những bất ngờ như trong một hiệu đồ cổ, những vật kỷ niệm được lau đi lớp bụi thời gian bỗng trở nên lấp lánh. Những điều bình thường bỗng trở nên lạ lùng huyền ảo. Tiếng nói, Đất không lối vào, Tĩnh vật hoặc Trên cây, mặt đất và cửa sổ...là những truyện như vậy. Ngay cả những truyện tưởng là hiện thực như Bến Yên, Andy thì cái chập chờn mờ ảo rốt cuộc cũng để lại nhiều bâng khuâng vì những điều không thể chạm tới và không thể nắm bắt được. Hồ Anh Thái ĐOẠN TRÍCH -Mi ước mơ gì?Thường sau khi hát xong, nét mặt và giọng nói lạc thần, Andy sẽ quay qua lãnh thổ của tôi - một chiếc sạp khác, và hỏi như thế, trong khi những ngón tay thon dài trượt nhẹ trên phím cây đàn guitar cũ kỹ.-Ước mơ là gì?Lần đầu tiên nghe Andy hỏi, tôi đã thắc mắc như thế. Ước mơ là một khái niệm chưa hề tồn tại trong tôi, cho đến lúc Andy hỏi câu đó.-Không biết ước mơ là gì à?Andy lại hỏi như thế. Và không nói gì thêm, Andy tiếp tục châm thuốc, thứ thuốc lá rẻ tiền nhất mà Andy mua được, rồi mải mê nhìn theo những vệt khói tan trong không khí, những vệt khói hẩm hiu và tuyệt vọng.Mãi đến lần thứ bảy, một buổi chiều mưa nhì nhằng, nhìn bong bóng nước vỡ trên mặt đất, nhìn vẻ mặt khờ khạo của tôi, Andy mới nói:Ước mơ là thứ tâm hồn không lúc nào yên, cứ quay quắt ngày đêm.  
    ...
  • Những đứa trẻ chết già Nguyễn Bình Phương Tiểu thuyết Những đứa trẻ chết già của Nguyễn Bình Phương khắc họa cuộc đời của những con người có cảnh sống éo le, đồng thời đặt ra câu hỏi dường như không bao giờ cũ về sự tồn tại, cái hữu hạn của đời người trong thời gian vô hạn. Văn phong đậm chất Việt, nhưng không thiếu những phẩm chất chung của các tác phẩm văn chương thế giới, kết hợp tài tình giữa cái huyền ảo hoang đường và hiện thực trần trụi, Những đứa trẻ chết già thực sự là một tác phẩm xuất sắc trong dòng tiểu thuyết Việt Nam đương đại. Nếu bạn từng thích Garcia Marquez hay thấy gần gũi với những nhân vật của Nam Cao, hẳn là bạn sẽ thích Những đứa trẻ chết già của Nguyễn Bình Phương.
    ...
  • Ngày hoa hướng dương Nguyễn Thiên Ngân Có một mối tình của những người từng trải, tưởng chừng sẽ có một cái kết đẹp, nhưng cuối cùng tất cả những gì họ trao nhau chỉ còn là cái ôm "chưa bao giờ chặt như thế" (Rồi sẽ qua). Cũng có một mối tình đầu lặng lẽ trôi qua sau tiếng chia tay dứt khoát, nhưng rồi bất giác người ta nhận ra rằng "Ôi mối tình đầu - Như đi trên cát - Bước nhẹ mà sâu..." (Như đi trên cát). Và cũng có những rung động chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc như một nụ hôn phớt và cái ôm chặt trong vài tiếng đồng hồ "trong đêm giá buốt của núi rừng" mà cứ mãi in sâu trong ký ức của hai con người (Đôi khi em nghĩ đến anh). Lấy cái hoài vọng man mác làm tông chủ đạo, 22 câu chuyện trong Ngày hoa Hướng Dương của Nguyễn Thiên Ngân là 22 mối tình chợt đến chợt đi. Tất cả đều không đến được với nhau, nhưng họ đã yêu rất trong sáng và thật lòng. Và rồi mỗi người sẽ lại sống như đóa hướng dương kia, sẽ mãi vươn mình đến ánh mặt trời. "...bỗng một ngày người ta đặt tất cả chú ý vào một chi tiết xuất hiện trong đời mình, và thấy nó thật lạ lùng. Họ cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm của những người xung quanh về cái chi tiết đó. Nhưng chẳng may nó lại nằm ngoài tầm quan tâm của những người kia. Thế là họ thấy hóa ra họ cô đơn kinh khủng..." (Trích Ngày hoa Hướng Dương). MỤC LỤC: - Rồi sẽ qua hết- Như đi trên cát- Đôi khi em nghĩ đến anh- 62 ngọn hải đăng- Bưu thiếp tháng Tư- Chỗ của niềm hy vọng- Để yêu mà chẳng đớn đau- Điệu valse trùng ngộ- Giàn lá nho... ĐOẠN TRÍCH: Bruno Mars có bài hát dở hơi như vầy: "Hôm nay rảnh rỗi, hãy làm một chuyện gì thật điên. Mình cưới nhau nghe em?". Tôi không phải vậy. Khi nói lấy nhau, tôi đã cân nhắc đến những khác biệt giữa cuộc sống của tôi và của Khê. Tôi sẽ mãi ở thành phố nay, còn cô ấy thì không thuộc về nơi này. Sau Sài Gòn sẽ là đâu?
    ...
  • Mảnh vỡ cuộc sống Đào Thị Thanh Tuyền "Mùa lễ hội thứ nhất kế hoạch của nhóm bị phá vỡ chỉ bởi một lý do mới nghe ra thì có lý, nhưng ngẫm lại thấy... lãng xẹt: Tuấn và Hương giận nhau! Nhóm bốn người, có hai người ngoảnh mặt làm sao vui, một con ngựa đau cả tàu chê cỏ huống chi đến hai con ngựa cùng "đau răng" (ê ẩm)! Nghĩ lại, đời có bao ngày vui mà cứ mãi giận hờn - lãng nhách! Mất công Thành năn nỉ ông anh cả tháng mới mượn được chiếc Jolie, chuẩn bị cả tuần lễ củi lửa, xăng, nhớt... Cuối cùng xôi hỏng bỏng không ! Buổi tối, Linh nằm nhà coi tivi. Thấy cả muôn hồng nghìn tía hoa là hoa, đâm ra tức Hương tánh hay hờn, hở chút là dỗi, và bỗng dưng thấy... tội nghiệp cho Tuấn, bao năm sống chung với... õng ẹo ." (Trích)
    ...
  • Hề chèo Hà Văn Cầu Từ hàng ngàn năm nay, chèo là món ăn tinh thần không thể thiếu được trong đời sống hằng ngày của người nông dân miền Bắc. Và Hề chèo, trong lịch sử, đại biểu cho ý chí, nguyện vọng của những người nông dân lao khổ, hướng tiếng cười mạnh mẽ để đả phá chế độ đương thời, đồng thời để tự cổ vũ, khẳng định mình trong cuộc đấu tranh giai cấp vô cùng ác liệt. Cuốn sách này giới thiệu một số mẫu Hề tiêu biểu nhằm cung cấp thêm tư liệu tham khảo cho các đối tượng độc giả trong các công việc nghiên cứu, đánh giá, vận dụng Hề chèo.
    ...
  • Nỗi buồn thượng lưu Đoàn Tú Anh Đoàn Tú Anh là cái tên khá quen thuộc đối với độc giả trẻ tuổi. Ở tác giả vừa có cái ngây thơ thật thà vừa có cái già dặn sâu lắng nên cô có thể biến hóa dưới tích cách của nhiều nhân vật: là cô gái tuổi đôi mươi nhìn cuộc đời bằng ánh mắt trong veo (Chỉ một lần trong đời) hay người vợ trẻ với một ông chồng thành đạt có thể nói cuộc sống đã ở vào hàng thượng lưu. Nhưng bên cạnh đó là đời sống vợ chồng tẻ nhạt với vài câu trao đổi ngắn cứ lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác. Họ sống bên cạnh nhau, chấp nhận nhau như một sự chịu đựng nhưng không ai muốn bứt phá để tìm kiếm một sự mới mẻ vì e rằng cuối cùng cũng chỉ đến thế thôi (Nỗi buồn thượng lưu). Phần tạp bút tương đối có nhiều sắc thái cảm nhận về cuộc sống, về những đổi thay từng ngày của xã hội, xúc cảm nhất là những truyện tác giả nhớ về kỷ niệm tuổi ấu thơ của mình, về trường lớp và những bạn bè thân thương..
    ...
  • Màu cỏ xanh trong suốt Nhiều tác giả Màu cỏ xanh trong suốt - tập truyện ngắn được viết lên từ năm tác giả trẻ sống ở nhiều nơi khác nhau (Việt Nam, Nhật Bản, Mỹ, Canada) nhưng lại có cùng ngôn ngữ nghệ thuật mới mẻ, đầy cá tính. Đọc sách, bạn chắc chắn phải lặng im suy tư qua những câu chuyện tuy ngắn ngủi, giản đơn về cuộc sống nhưng ẩn sâu bên trong là cả một bài học về triết lí, quy luật sống nghiệt ngã. Khắc khoải, dằng xé là những ấn tượng mạnh để lại cho người xem qua những chi tiết rất nhỏ và rất thật trong cuộc sống. Đọc một lần, có thể bạn cảm thấy tập sách này thật nhạt nhẽo, vô vị nhưng thử dừng lại, suy nghĩ thêm chút nữa, bạn sẽ như bị thôi miên cuốn vào từng dòng, từng chữ. Bạn cứ từ từ khám phá, cảm nhận và khắc khoải suy nghĩ về cuốn sách như thưởng thức cái thú nhâm nhi tách café vậy. Nếu không thử trải lòng cùng những câu truyện này, bạn đã bỏ lỡ một cơ hội để trải nghiệm một phần cuộc sống và thả cảm xúc trôi về những miền xa.
    ...
  • Chùa giải oan Tô Hoài Tập sách gồm 10 truyện kí, liền mạch với quyển NHỚ QUÊ, kể về những chuyến đi, những đổi mới của đất nước và con người ở các vùng miền Tổ quốc.
    ...
  • Vết thương thành thị Đỗ Tiến Thụy Tác giả của tiểu thuyết "Màu rừng ruộng" bỗng nhiên viết về... thành thị. Những thân phận lạc lõng, những tâm hồn nhiều ẩn ức, những âm mưu, xen lẫn với tình yêu trong sáng và những cám dỗ chết người... Có thể nói, tập truyện ngắn mới nhất của nhà văn Đỗ Tiến Thụy là viết về "6 nỗi buồn và 1 vết thương, nhưng, với những kết cục có hậu". Mời các bạn tìm đọc! MỤC LỤC Nơi không có sóng Xì phôn Họ nhà Vòn Người trong núi Gió đồng se sắt Sóng ao làng Lênh đênh Sang mùa Vết thương thành thị
    ...
  • Trả duyên Nhiều tác giả Trả duyên là tuyển tập truyện ngắn hay và đoạt giải từ cuộc thi truyện ngắn "Hình ảnh người phụ nữ hôm nay" do báo Phụ Nữ Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức. Hình ảnh người phụ nữ hôm nay hiện lên dưới ngòi viết của các nhà văn thời nay như thế nào, có điều gì mới mẻ và khác so với hình ảnh của những người phụ nữ thời trước?... Và có đúng như nhận định của nhà văn Nguyễn Đông Thức rằng đó là: "hình ảnh rất mới, khó tìm thấy trong văn chương các thời kỳ trước..." nhưng chỉ là "...mới về nghề nghiệp về mối quan hệ bên ngoài, chứ sau cùng thì người phụ nữ vẫn vậy, vẫn mỏng manh dễ vỡ mà lại phải chịu đựng quá nhiều bất trắc." Mời các bạn cùng đọc và cảm nhận.
    ...
  • Nơi đàn bò đi qua Nguyễn Thị Như Khanh Tập sách chỉ hơn 150 trang của Nguyễn Thị Như Khanh diễn tả trạng thái mơ mộng của các nhân vật, có lẽ cũng là của chính tác giả, sinh viên năm cuối tại trường Đại học Mỹ thuật. Tiểu thuyết như một cuốn phim quay chậm, đưa người xem qua những không gian kỳ ảo, ở đó giấc mơ và hiện thực không còn ranh giới rõ ràng. Một nỗi ám ảnh lạ lùng bao phủ toàn bộ câu chuyện. Một giọng điệu hoàn toàn khác biệt.
    ...
  • Nàng và tổ cúc cu Lê Thuỳ Vân Nàng và tổ cúc cu là tập truyện ngắn của cây viết trẻ Lê Thùy Vân, gồm mười hai câu chuyện tình của những cô gái trẻ với nhiều cung bậc khác nhau.
    ...
  • Hoa bất tử ở Houston Phương Trinh Mỗi truyện ngắn của Phương Trinh đều có một sắc thái riêng, ở đó tình yêu luôn được trân trọng. Hoa bất tử ở Houston là một câu chuyện cảm động về tình yêu của hai người trẻ vì lý do nào đó họ không đến được với nhau nhưng tình yêu họ dành cho nhau vẫn luôn bất tử.
    ...
  • Hai tuồng hát bội Vũ Đức Sao Biển Hai tuồng hát bội là tuyển tập 14 truyện ngắn của Vũ Đức Sao Biển, là những tâm tư tình cảm của tác giả gửi đến quê nhà Quảng Nam; là những tự sự về người em gái đất Quảng đã làm ông say đắm để rồi ông viết nên những ca khúc, giai điệu làm say đắm lòng người.
    ...
  • Chừng đó mặt người đi qua Song Khê Tập truyện ngắn là bộ sách gồm những câu chuyện ngắn, rất ngắn viết về tình bạn, tình yêu, tình gia đình, tình quê hương... khi ồn ào, khi sâu lắng, khi man mác buồn... nhưng tất cả các câu chuyện đều dễ đi vào lòng người bằng giọng văn mộc mạc, giản dị không kém phần sắc sảo của các cây viết trẻ.
    ...
  • Open the window, eyes closed (Second... Nguyễn Ngọc Thuần Lần đầu tiên, nỗi buồn, thậm chí cái chết được mô tả một cách không khoang nhượng trong văn học thiếu nhi Việt Nam. Đồng thời lại thấm đẫm tình yêu, sự cảm thông và lòng trắc ẩn. Cuốn sách được các nhà văn trong nước mệnh danh là "Hoàng tử bé" của Việt Nam. Câu chuyện được bắt đầu bằng sự ra đời của một cái tên - như một âm thanh đẹp nhất - và kết thúc dưới bầu trời đầy sao. Nó lý giải tại sao khi những gì thân yêu của chúng ta ra đi thì cũng giống như việc ta cắt lìa từng khoảng trời trong trái tim mình. Các chương sách là những câu chuyện ẩn dụ về âm nhạc - bà mẹ vĩ đại nhất, về ngón tay - bài học thân thể và sự kiêu hãnh, về khu vườn - một đứa trẻ chỉ thật sự lớn lên khi chúng đi xuyên qua khu vườn, rồi từ đó nhận ra thế giới không bằng thị giác mà bằng sự trải nghiệm những giác quan khác có tính chất rộng lớn hơn... Sau khi xuất bản, cuốn sách đã nhận được vô số lời khen ngợi từ nhiều phía, đã đưa tác giả, từ một hoạ sĩ trở thành một nhà văn được chú ý trên văn đàn. Không chỉ cho trẻ con, nó còn là tác phẩm viết cho trẻ con nhưng lại được người lớn tìm đọc nhiều nhất.
    ...
  • Vọng Nguyễn Mạnh Hùng Gã trai tên Tụ, tìm lại hình ảnh người cha mất tích qua lời kể của một người bạn của gia đình cùng những ký ức mơ hồ của chính gã. Trên cuộc tìm kiếm vô vọng, gã gặp lại cô bạn gái cũ trong hình hài người đàn bà đang bị ức hiếp bởi một nhóm lâm tặc. Câu chuyện là những mảnh ghép trần trụi, phơi bày thói đạo đức giả, sự vô cảm và hèn hạ, nó như lời cảnh báo về sự hủy diệt – không chỉ là sự hủy diệt của chiến tranh; sự khốc liệt mang tính hủy diệt ấy còn thể hiện qua những mảng tối của cuộc sống đương đại. Nhà văn trẻ Nguyễn Mạnh Hùng cho thấy anh khá nhạy cảm với các vấn đề xã hội, những vấn đề mà ta chứng kiến hoặc nghe thấy hàng ngày qua các bản tin thời sự trên báo đài và internet. Có thể nói tiểu thuyết Vọng dự báo tương lai đầy hứa hẹn của một nhà văn trẻ. Một viên đá nhỏ từ trên trần hang rơi trúng đầu. Gã mở mắt. Văng vẳng tiếng cười, vương vất mùi thuốc lào nồng nồng và gương mặt giãn ra khoan khoái sau làn khói của lão. Hồn vọng thân hư... Hồn vọng thân hư là sao nhỉ? Có một lần gã đã hỏi lão câu ấy, lão cười bảo: Là kệ cha nó. Là chẳng ra cái giống gì! Ô hô! Chẳng ra cái giống gì! Ha ha ha... Tốt nhất là quên phéng. Cứ kệ cha nó mà sống cho nhẹ người. Đừng có hiểu làm gì. Đừng tìm cách làm sáng rõ làm gì. Phải chăng đó chính là cách ứng xử của gã đối với sự mù mờ lẫn lộn về Thi trong hoàn cảnh hiện thời? Thật giả sao mà khốn khổ thế, lão cung văn ơi! Biết là khốn nạn, nhưng không bấu víu vào cái thật giả này, đời còn gì ý nghĩa mà sống hả lão? Như lão, í e cây nhị, ê a hát chầu văn, uống rượu, yêu đương mấy mụ nạ dòng, sao mà nhẹ lòng! Sáng rõ, thỏa mãn và khoái cảm! Nói chung, cuộc đời này chẳng ra cái giống gì và lại còn vô vàn những sự oái oăm trái khoáy nữa chứ! Những sự oái oăm ấy, giá mà tráo đổi được thì hay biết mấy! Trích từ sách
    ...
  • Không có gì & không một ai Nguyễn Đông Thức Không có gì & không một ai... là một câu chuyện hoàn toàn hư cấu, nhưng không thể không có chút bóng dáng tôi và bạn bè một thời có mặt trong đây. Cả một thời chúng tôi đã sống, mạnh mẽ sôi nổi, vất vả và gan lì, để vượt qua bao khó khăn đi tới ngày hôm nay. Ba nhân vật chính là ba người bạn thân là Phong, Tiềm và Thương. Giữa họ vừa là tình bạn vừa lấn cấn chút tình yêu. Tuy mỗi người xuất thân từ mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng vượt lên trên tất cả tình yêu thương, sự tin tưởng họ dành cho nhau không gì lay chuyển nổi. Vì thế họ đã sống và sẵn sàng hi sinh tình cảm cá nhân để bạn mình được hạnh phúc. Ba người bạn bước đi trên ba lối rẽ, mỗi người một cách vào đời, cùng trắc trở theo những thăng trầm của đất nước sau ngày giải phóng. Sau những khó khăn chia lìa họ càng quý trọng tình bạn và dẫu mỗi người ở một phương trời cuối cùng họ vẫn hội ngộ, bởi vì không có gì và không một ai có thể chia cắt tình bạn của họ.
    ...
  • Dấu về gió xóa Hồ Anh Thái Bối cảnh câu chuyện xảy ra trên một hòn đảo có nhiều điều huyền bí tên là Đảo xanh - Green Land. Lạ lùng đặc biệt nhất là các nhân vật của đảo. Một giáo sư người Việt, Chàng, nàng và cuộc tình tay ba mà vui vẻ đúng nghĩa. Giáo sĩ và lời tự nguyền im lặng không nói, chỉ viết, và không dùng tay trái, là người có khả năng xem bói xem tướng, từ vua đến dân đều thích mê. Và Anh, nhân vật chính.Thêm vào đó là một ông chủ tiệm ăn người Mỹ đang đi tìm tung tích cựu tổng thống John F. Kennedy, vốn là thần tượng của mình, nghe đâu chưa chết vì bị ám sát... Rơi vào hoàn cảnh phải xóa sạch quá khứ, đây là những con người mà lai lịch không thể nào kiểm chứng được. Họ không còn lối trở về với người thực của mình, cũng không có đường về lại với những gì mà họ bỏ lại đằng sau.Sự thật và dối trá, tình yêu và hận thù, tình bạn và quyền lợi dân tộc, tôn giáo và thế tục, lý tưởng và lòng tham... hội lại trong một môi trường khiến tất thảy phải phát lộ. Chuyện thế sự, những đối tượng muôn thuở của văn chương đậm đặc trong Dấu về gió xóa, nhưng được viết hoàn toàn khác với bestseller SBC là săn bắt chuột mới đây của Hồ Anh Thái, đòi bạn phải đọc từ tốn, chầm chậm, để thấy, cuối cùng, điều gì là quý nhất..
    ...
  • Sông lạc đường về Vũ Đức Sao Biển Tiểu thuyết một tập nhẹ nhàng sâu lắng, đề cao tình yêu và phẩm giá của người Việt Nam. Tập sách khác với phong cách "tiếu luận" nửa giễu nửa bình xưa nay của tác giả, bắt nguồn từ một bài hát Tây nhưng đậm đà chất Việt và mang âm hưởng một giai điệu man mác, gợi nhớ một thời dĩ vãng đã xa. Tôi hình dung mỗi phận người như một dòng sông. Dòng sông ấy đáng lẽ phải có thủy có chung, khởi từ đầu nguồn và hợp lưu với những dòng sông khác để đổ vào biển cả. Thế nhưng, những nhân vật trong tiểu thuyết của tôi không thể hòa vào biển đời mênh mông được. Thậm chí, chút mơ ước đoàn viên của họ cũng không thành sự thật. Cuộc đời làm cho họ phiêu giạt, mất nhau. Nhân vật chính của tôi là một con người như vậy. Tôi gọi anh ta là dòng sông lạc đường về.Viết tiểu thuyết có nghĩa là vận dụng năng lực tưởng tượng và kỹ năng hư cấu. Sự tưởng tượng và hư cấu đó có khi thuần túy do trí óc nghĩ ra, cũng có khi dựa vào những hoàn cảnh và hình ảnh khách quan có thực mà xây dựng nên. Tôi quan tâm đến biện pháp thứ hai. Những nhân vật của tôi kinh qua ba thời kỳ lịch sử khác nhau. Tác động của lịch sử lên từng số phận của họ là một cái gì rất thật. Guồng máy lịch sử quay và họ đã phải quay theo guồng máy ấy.Cái đáng quý nhất là họ vẫn giữ được tình người. Tình yêu của con người Việt Nam đẹp lắm, bao dung lắm. Tôi viết như vậy bởi tôi đã từng được chứng kiến tình cảm người yêu người thắm thiết, dù trong khổ nạn của chiến tranh hay trong hạnh phúc của hòa bình. Một điều mà người ta không thể phủ nhận được là sự quý trọng phẩm giá con người. Tôi biểu dương phẩm giá con người dù con người ấy đôi khi bị coi là một thằng hèn hay một kẻ tài hoa.Viết tiểu thuyết là viết về nhân vật đương đại cho con người đương đại đọc. Lịch sử có thể lật qua từng trang nhưng nhân vật trong tiểu thuyết dù xa xưa đi nữa thì cũng là sản phẩm được hư cấu của người viết - nghĩa là văn mang tâm tình của con người đương đại. Ở đây, tâm tình ấy là tâm tình của tôi. Tôi không viết ký sự; tôi viết tiểu thuyết. Nhưng nhân vật ngày xưa vẫn mang theo tâm tình của tôi bởi tôi tạo ra họ.Sống là thương yêu, chia sẻ, đùm bọc và tha thứ. Thế nhưng con người nhiều khi rất cô đơn. Sự cô đơn không phải là cách thức lập dị. Nó phản ánh một tâm thức hiền triết, một cái nhìn bình thản trước cuộc đời. Nhân vật của tôi cô đơn nhưng vẫn hội nhập cuộc sống theo cách của họ. Mỗi khi họ trở về với chính mình, họ lại cô đơn. Bởi mỗi số phận là một con người độc đáo.Nếu có sự trùng hợp hoặc tương cận giữa tình huống tiểu thuyết với tình huống cụ thể nào đó trong cuộc sống hiện thực thì đó là điều không cố ý của tác giả. Sông lạc đường về của tôi chỉ là tiểu thuyết và nó chỉ là tiểu thuyết mà thôi.Trân trọng cám ơn bạn đọc. Vũ Đức Sao Biển
    ...
  • Ngôi nhà xưa Đặng Nhật Minh Tên tuổi đạo diễn Đặng Nhật Minh đã quen thuộc với người xem phim Việt Nam suốt mấy chục năm qua, và đã vượt ra khỏi phạm vi những bộ phim đơn thuần, trở thành gương mặt tiêu biểu của một phong cách nghệ thuật không dễ lẫn. Một trong những điều làm nên các bộ phim đặc sắc vào loại nhất của điện ảnh Việt Nam những năm 80-90 thế kỷ trước là chất liệu văn học từ những truyện ngắn do chính Đặng Nhật Minh viết. Đây là những truyện ngắn được đạo diễn viết ra vào những thời kỳ khác nhau xen kẽ với công việc chính là đạo diễn phim. Nhiều truyện ngắn trong tập này khi có cơ hội đã được chính ông chuyển thể thành phim. Đối với ông, không có sự tách biệt giữa sáng tác điện ảnh hay viết văn. Mỗi một truyện ngắn được ông viết ra, ông quan niệm đó là những bộ phim trên giấy. Do đó độc giả có thể nhận thấy nhiều yếu tố điện ảnh trong các truyện ngắn vốn giàu hình ảnh và sức gợi của ông.
    ...
  • Biển Trương Anh Quốc Trương Anh Quốc sinh năm 1976 tại Quế Sơn, Quảng Nam, nghề chính của anh là kỹ sư hàng hải tàu viễn dương. Có lẽ nhờ những cuộc hành trình dài ngày trên sóng biển mà văn Trương Anh Quốc có đủ vị mặn mòi của muối, thấm đẫm nỗi cô đơn của xa cách và gợi mở những khao khát vượt thoát khỏi sự hạn hẹp trong mỗi con người... Từng dấu ấn văn học qua thời gian đang đưa Trương Anh Quốc đến gần hơn với sự yêu mến của bạn đọc rộng rãi. Tiểu thuyết Biển của anh – cũng chính là tác phẩm đoạt giải Nhất cuộc thi Văn học tuổi 20 lần IV (2010). Quả tác giả đã rất khéo tự nhốt mình trong cái khoảng không gian cực kỳ hẹp kín và khắc nghiệt này để cho tất cả các nhân vật của anh buộc phải tự bộc lộ hết, từng người, và do vậy mà cũng là một bức tranh rậm rạp và khá đậm nét về nhân quần. Hơn thế nữa, là cái nhân quần rất hôm nay, rất thời sự, của thời con người dù bất cứ ở đâu, bằng cách này hay cách khác, đều buộc phải đi ra thế giới, đối mặt với những thách thức của cái thế giới và thời đại vừa mới mẻ, nhiều hứa hẹn, lại nhiều hiểm họa và nguy cơ này. Giới thiệu của nhà văn Nguyên Ngọc
    ...
  • Dòng sông trôi Trần Huyền Trang Tôi chọn cái tên này vì tôi rất thích tiểu thuyết Tất cả các dòng sông đều chảy của Nancy Nato - một nhà văn Úc. Tôi thích những câu văn mộc mạc giản dị và chuyện tình yêu rất thực của nhân vật chính. Tôi thích cách nhà văn trả lời cho câu hỏi bao người vẫn đặt ra: Cuộc sống của mỗi người như một dòng sông... Đó là lý do mà tập truyện ngắn Dòng sông trôi của Trần Huyền Trang ra mắt cùng bạn đọc.
    ...
  • Oxford thương yêu Dương Thụy Truyện dài lấy bối cảnh tại trường đại học Oxford – Anh xoay quanh mối tình của cô sinh viên Việt Nam và người trợ giảng Bồ Đào Nha, với một kết thúc có hậu. “Oxford thương yêu” lôi cuốn người đọc bằng những đoạn tả cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, những quan niệm sống cởi mở và hướng thiện của một lớp thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước được đổi mới. Ở nhiều đoạn, tác phẩm được khắc họa như một bức tranh lung linh màu sắc và sống động hiện thực. Kim chưa kịp vui mừng vì đã thuyết phục được Fernando, anh đã đập bàn đánh “rầm” đầy giận dữ: “Lười biếng thì có thể tha, chứ dối trá thì không chấp nhận được!”. Tiếng đập bàn cộng thêm tiếng thét bất mãn của Fernando rồi tiếng khóc rống não nùng của Kim làm thành một 'tạp âm' đầy kịch tính, thu hút gần như toàn bộ sinh viên tầng lầu. Bọn chúng tranh nhau áp tai vào cửa và hai vách của hai phòng kế bên như những con ruồi bẹp dí bên hũ mật.""Em nghĩ tôi là ai?” - Fernando đanh giọng – “Tại sao mỗi sáng tôi phải đến đây tập thể dục với em? Tại sao cuối tuần tôi phải đi siêu thị với em? Tại sao tôi phải mất thì giờ và công sức để quan tâm đến cái sự học của em? Tại sao tôi muốn em làm việc có phương pháp? Tại sao tôi muốn em có sức khỏe tốt? Tại sao? Tại sao?" Bên ngoài, bọn sinh viên nhiều chuyện cũng nhìn nhau hỏi: “Tại sao? Tại sao?"
    ...
  • Người đàn bà điên tầng 9 Hà Thanh Phúc Tập truyện gồm 17 truyện ngắn của cây bút trẻ Hà Thanh Phúc: Như là chiêm bao, Chiếc ô trong mưa, Bạn thân, Cao hơn cả thiên đường... Hiền biến mất như chưa bao giờ xuất hiện. Điện thoại, và nick chat, email, blog cũng đóng cửa. Tôi không tài nào liên lạc được. Mà nếu liên lạc được cũng chẳng rõ để làm gì. Sẽ phải nói với nhau gì nữa đây? Và nếu có gặp lại, tôi chắc chắn rằng mình không thể nhìn Hiền bằng một con mắt cũ. Tôi không thể nắm tay Hiền và nhẹ nhàng đặt vào một nụ hôn. Thế thì gặp nhau làm gì? Liên lạc với nhau nữa làm gì? Tôi không rõ lòng mình đang nghĩ gì, chỉ biết trái tim mình đau nhói, và trống huơ trống hoác. Những ngày cuối tuần không có người con gái câm tên Hiền, tôi vẫn hay tha thẩn một mình, có những nỗi khắc khoải không rõ tên cứ mang máng trong tâm khảm... Rồi tôi cũng quen dần, bắt đầu trở về với cuộc sống bình thường. Hiền như cơn gió thoảng qua, đến rồi đi... Người ta đâu thể hoài vọng về một kí ức cả đời mãi. Phải sống cho cả hiện tại và tương lai. Tôi rồi phải tìm một người con gái khác, tên Huệ, Lan, Cúc... gì gì đó để yêu, để cưới và chung sống... như bao người khác. Quy luật là thế rồi. Tôi nghĩ về nick name của Hiền: No love. Câu nói ám ảnh của em ngày nào rằng em không thể yêu, không dám yêu và cũng không được yêu.... Vậy mà, thỉnh thoảng, đi đâu đó, bắt gặp ánh mắt của một cô gái nhỏ nhắn có mái tóc đen dài nào nhìn mình, bất giác tôi lại cảm thấy nhói lòng ... Ừ thì, cứ xem tình yêu của tôi dành cho em như giấc chiêm bao. Mà giấc mơ nào rồi cũng phải tỉnh...
    ...
  • Thâm sơn kì cục án Vũ Đức Sao Biển Thâm sơn kì cục án là tập hợp những phóng sự viết về những vụ án không có máu đổ, không có giết người, không có hiếp dâm. Những vụ án này xảy ra ở vùng cao hay những người ở vùng xa xôi thật thà, thiếu hiểu biết về kiến thức pháp luật cũng như văn minh của xã hội. Những yếu tố gây cười trong từng vụ việc được tác giả nâng lên để khiến người đọc phải ngẫm nghĩ thông cảm và muốn làm gì đó để chia sẻ trách nhiệm của mình với họ. Gọi là kỳ cục án vì có những vụ việc không cần ra đến tòa án. Nó được khoanh vùng giải quyết ngay từ đầu trong làng xã. Những người giải quyết án, giải quyết tranh chấp cũng rất đa dạng, khi thì một công an xã, một sĩ quan biên phòng, một già làng... nhưng qua từng vụ việc người ta nhìn ra được cái hay cái đẹp của tình người. Hàn Dũ nói: "Văn dĩ tải đạo" - Văn chương dùng để chở đạo làm người. Ở chừng mực nào đó, Thâm sơn kì cục án cũng có ý thức tải đạo. Ấy bởi vì ta đang sống trong một đất nước tốt đẹp, một xã hội yên bình, một cuộc sống thịnh vượng. Qua những vụ án nho nhỏ, tôi muốn gửi cho đời tính nhân văn, nhân ái của cuộc sống làm người. VŨ ĐỨC SAO BIỂN
    ...
  • Góc nhìn văn hóa

Thị trường sách:

Cũ đi, mới chưa đến  


Bạn đọc trẻ ở một nhà sách tại TPHCM

Tường Vy | SGGP.ORG.VN

Văn hóa đọc trong nước hiện đang dần ổn định với xu hướng bạn đọc sẽ tìm đọc sách theo từng chủ đề nổi bật của mỗi năm. Có điều, năm nay, đến thời điểm này, chủ đề mà bạn đọc quan tâm sẽ là gì vẫn còn bỏ ngỏ.

Sự lên ngôi của phi hư cấu

Ngày đầu tháng 3, đại diện Công ty Văn hóa sáng tạo Trí Việt (First News) cho biết đang dự định đề xuất cho phép tù nhân ở một số trại giam được viết và xuất bản tự truyện. Dĩ nhiên, để từ dự định đi đến hiện thực còn cả một hành trình rất dài, nhưng không phải ngẫu nhiên First News lại lựa chọn cách này. Năm 2012, tại Hội sách TPHCM lần thứ 7, First News đã bất ngờ thắng lớn với cuốn sách Hồi ký Tâm Sida - Vượt lên cái chết, thậm chí cuốn sách còn lọt cả vào danh sách 10 cuốn bán chạy nhất tại hội sách. Điều đáng nói là trước đó không ai hình dung được cuốn sách này sẽ thành công vì nhân vật chính chỉ là một người vô danh, bối cảnh tác phẩm cũng hoàn toàn bình thường, không có dấu mốc lịch sử nào.

Có thể nói trong vòng 5 năm trở lại đây thể loại phi hư cấu (non-fiction) đang chiếm một vị trí gần như tuyệt đối trong sự phát triển của văn hóa đọc. Một cuốn sách du ký gây tranh cãi trong xã hội cũng vì tác giả của nó bị nghi ngờ có một vài chi tiết "hư cấu" trong tác phẩm của mình. Một số cây bút tuổi mới lớn bất ngờ nổi tiếng nhờ ra mắt những tác phẩm tình yêu "đầy chân thật". Giới văn nghệ sĩ cũng nô nức vào cuộc với hàng loạt tự truyện, hồi ký nghệ sĩ. Thậm chí còn xuất hiện cả loại hình hồi ký tập thể vốn rất hiếm thấy trên thế giới, trong đó mỗi người trong cuộc đóng góp một vài chuyện ngày xưa, sau đó tất cả hợp lại thành một cuốn. Ngay cả trong lĩnh vực văn học chính thống, dòng sách phi hư cấu cũng chen chân vào với những tác phẩm mà chính tác giả cũng thừa nhận, dù không chính thức, rằng đó là hồi ức của chính mình.

Sự hấp dẫn của dòng văn học phi hư cấu là không thể phủ nhận, nhưng nếu chỉ chăm chăm sống dựa trên sự hấp dẫn của dòng văn học này thì sẽ dẫn đến đơn điệu trong sáng tác. Và hơn thế nữa, khi mà bạn đọc mất dần niềm yêu thích thì sẽ dẫn đến một sự thiếu hụt nghiêm trọng những tác phẩm khác để đáp ứng nhu cầu bạn đọc.

Khoảng trống người đọc

Các tác phẩm phi hư cấu đang ngày càng suy giảm, thể loại du ký hầu như đã chìm lắng, tự truyện dù của nghệ sĩ nổi tiếng cũng không còn sức hút như trước, các thể loại hồi ức, hồi ký cũng dần mất đi bạn đọc, nhất là do tính đặc thù của thể loại này, viết nhẹ nhàng thì không ai quan tâm, viết gai góc dễ đụng chạm đến những người quen biết.

Vừa qua, chương trình kêu gọi người trẻ đọc 15 cuốn sách trong một năm cũng đã vô tình phản ánh thực tế trên. Khi liệt kê các loại sách để đọc như sách dày hơn 500 trang, sách đoạt giải Nobel, sách từ phim hay đã được dựng thành phim, tâm lý, kinh tế, triết..., nhiều cái tên được nêu ra, nhưng riêng phần văn học lại hầu như chỉ là những cái tên nước ngoài hay tác giả Nguyễn Nhật Ánh, còn hầu như rất ít bạn đọc trẻ nhớ đến những tác phẩm văn học trong nước, đặc biệt là những sáng tác mới.

Một thực tế khác nữa là sự chạy đua của chính những người làm sách, sách phi hư cấu hấp dẫn, nhà nhà đua nhau làm sách phi hư cấu. Đó giống như một vòng lẩn quẩn, có người đọc, đua nhau làm sách, sách có ở khắp nơi khiến bạn đọc càng tò mò tìm đọc, người làm sách lại càng cố làm thêm sách. Và kết quả là khi bạn đọc chán ngán với phi hư cấu, họ lại rơi vào tình trạng không biết đọc gì khác khi tràn ngập quầy sách, thông tin sách vẫn là sách phi hư cấu.

Trong những năm vừa qua, văn học trong nước ghi nhận nhiều tác phẩm của giới trẻ được đánh giá xuất sắc, đa dạng về nội dung, từ tiểu thuyết trữ tình đến khoa học viễn tưởng, từ hình sự đến tâm lý xã hội, thậm chí cả những tác phẩm tiểu thuyết lịch sử vốn luôn được xem là rất khó viết. Tuy nhiều tác phẩm nhất là của các tác giả trẻ chưa thực sự xuất sắc về văn chương nhưng lại thể hiện cái nhìn độc đáo, ấn tượng về nội dung. Chính vì vậy mà có nhà văn nhận xét rằng văn học Việt không phải đang thiếu hụt tác phẩm mà là thiếu hụt bạn đọc, họ bị vây trong những dòng sách trào lưu và không thể biết rằng vẫn còn đó những dòng văn học khác đang nỗ lực đến với bạn đọc.

Các đơn vị làm sách hiện nay cũng vậy, họ cũng thấy những thể loại sách từng ăn khách giờ đang suy giảm, nhưng không ai dám thay đổi. Chỉ có một vài cái tên đang nỗ lực tìm kiếm cái mới như Kim Đồng, Trẻ, Nhã Nam... nhưng vẫn còn quá ít ỏi.

NXB Kim Đồng đã từng chủ động kêu gọi tổ chức cuộc thi sáng tác văn học cho thiếu nhi mang tính phá cách. Thay vì trường học, gia đình với những hình ảnh quen thuộc thì nay tác giả viết về những điều thậm chí là hư ảo như thế giới khác, người ngoài hành tinh, vũ trụ xa lạ… Và như lời giải thích của những người tổ chức rằng họ không phải yêu thích các đề tài trên mà chủ yếu là muốn người sáng tác tự phá bỏ những rào cản quen thuộc để đi đến những cái mới, chỉ có như thế sáng tác cho thiếu nhi mới có thể đa dạng hơn.

YBOOK.vn 


    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • CÁC TIN BÀI KHÁC
  • Nhật Bản: mặt trời mọc từ những trang sách

    Nhật Bản: mặt trời mọc từ những trang sách (09/05/2012)

    GS. Nguyễn Xuân Xanh | SGTT.VN

    LTS: Tại hội thảo Sách và chấn hưng giáo dục tổ chức ở TP.HCM ngày 6.5 do IRED (viện Nghiên cứu giáo dục) phối hợp với bộ Văn hoá - thể thao và du lịch tổ chức, GS Nguyễn Xuân Xanh đã có một bài phát biểu gợi nhiều liên tưởng, khi lý giải nguyên nhân đưa Nhật Bản đến địa vị siêu cường chính là không ngừng tôn vinh việc đọc, việc học và đề cao tri thức. Chính từ liên tưởng đó, được sự đồng ý của tác giả, Sài Gòn Tiếp Thị xin giới thiệu phát biểu này với đôi chút sửa chữa cho phù hợp với trang báo.

  • Sách cũ

    Sách cũ (24/01/2012)

    Cao Huy Thuần | SGTT Xuân 2012

    Với Cao Huy Thuần thì không phải đến lúc dơ mới đặt vấn đề sạch, tự xưa, vấn đề sạch luôn được đặt ra. Tác giả này trích lục Quốc văn giáo khoa thư như một dẫn chứng qua câu chuyện nhà văn Sơn Nam đến nói chuyện với một lớp học...