GIỚI THIỆU SÁCH

  • Hành lý hư vô Nguyễn Ngọc Tư "Cả khi xe chuyển bánh rồi bạn vẫn còn kinh ngạc, thì ra chỉ cần chừng này thứ mang theo. Ngoài chục bộ quần áo, mùng mền, đôi gối, vài cái khăn choàng cổ. Mà cũng không chắc chúng cần thiết với mình.Có quá nhiều thứ để nhìn nhận lại trước và trong những cuộc chia tay, như cái chị khóc mếu kia chưa chắc sẽ nhớ về bạn nhiều hơn người vẻ như tỉnh bơ cà rỡn (nuốt trộng nỗi buồn vào lòng vốn là chuyện chẳng dễ gì), hay đằng sau câu "sẽ gọi điện thường xuyên" là một rừng lừa phỉnh bởi mai đây hít thở thứ không khí khác, sẽ chẳng còn gì chung để chia sẻ cho nhau. Và xứ sở bạn tưởng như đậm đặc trong từng tế bào máu, không sống nổi nếu thiếu vắng, ngay khi rời đi đã có nơi chốn mới thay vào.Hiểu cách những mối quan hệ biến dạng sau mỗi cuộc chuyển dời, nhất là giữa người với người, nhưng sau vài lần chuyển nhà, đồ đạc mới là thứ khiến bạn ngạc nhiên. Những thứ bạn phục thuộc vào, như thể chúng là tai, là mắt, là oxy, hóa ra buông bỏ được. Và có thể buông nhẹ không. Ảnh: Internet ... Sáng đó trời mưa, người đưa tiễn không đông lắm. Bạn ngó coi mấy chiếc xe chạy sau mình có chất đầy những hư vô, thứ hành lý duy nhất bạn có thể mang theo, thứ khiến bạn cảm thấy cần thiết hơn cả những áo khăn được gói chặt bên mình, cả lúc mục rã đi còn chưa xài tới". Hành lý hư vô - tập tản văn mới nhất với 32 mẩu chuyện được kể bằng chất giọng rất đặc trưng Nguyễn Ngọc Tư: bình dị, mộc mạc và hiền. Đọc để cảm nhận nỗi buồn man mác len lỏi trong từng con chữ. Dai dẳng và ám ảnh!
    ...
  • Cánh đồng bất tận (In lần... Nguyễn Ngọc Tư 14 câu chuyện ngắn, mỗi một câu chuyện vừa đủ thời gian cho một bạn trẻ đọc lướt trong khi chờ đợi, trong khi nhấm nháp một tách cafe. Hoặc đơn giản là những lời ru nhẹ nhàng cho giấc ngủ ngày cuối tuần. Hoặc với những tâm hồn sâu sắc, thì món quà tinh thần này sẽ không thể hoàn hảo hơn cho một người hướng nội. Giọng văn của tác giả mang bản sắc của vùng Miền Tây sông nước rõ ràng. Và lẽ dĩ nhiên trong rất nhiều lần của những câu chuyện, miền cù lao chàm, miền sông nước, đảo vắng, vùng biển mênh mông, với những con người sáng tối lấm lem, hay những mảnh đời xa xôi bất hạnh...hiện lên đầy chân thực trong từng câu văn. Những người miền quê ấy, chắc hẳn phải tự hào lắm, khi những địa danh thân thuộc với họ hiện lên trên trang sách, và sau này là trong những thước phim trên màn ảnh. Cần lắm nhiều nhà văn của người Việt với thêm những tác phẩm đậm chất quê hương như ngòi bút này.Và sẽ thật thiếu sót, nếu không giới thiệu qua về Cánh đồng bất tận, tựa như không nhắc đến Tiếng gọi nơi hoang dã trong tuyển tập truyện ngắn của Jack London vậy. Đây là câu chuyện làm nên tên tuổi của Nguyễn Ngọc Tư kể về số phận của 4 con người ở một cánh đồng vô danh cho một miền quê xa lạ. Đó là một người đàn bà với số phận làm đĩ, bị người ta vây quanh đánh đập, đánh ghen, giật áo xé váy, thậm chí là đổ cả keo dán sắt vào cửa mình của chị, trôi dạt vào một gia đình ghe nước. Người vô tình cứu chị là hai chị em Điền, với những nỗi buồn mà người đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Một người cha với quá khứ đáng quên đã không thể sống bình thường trong hiện tại, cay nghiệt đẩy nỗi buồn sang 2 người con. Để rồi chúng không thể lớn lên một cách bình thường. "Tôi đành để cha đánh để ông bớt đau lòng. Sau nầy chị em tôi không day dứt chi cho mệt, vì hiểu thấu ra, mình bị đòn chỉ vì là con của má, vậy thôi." "Có lẽ vì cuộc sống của họ ngày càng xa lạ với chúng tôi. Họ có nhà để về, chúng tôi thì không. Họ sống giữa xóm chài đông đúc, còn chúng tôi thì không. Họ mơ những giấc mơ đẹp. Còn chúng tôi thì không. Nằm chèo queo, co rúm, chen chúc nhau trên sạp ghe, chúng tôi đánh mất thói quen chiêm bao." "Hóa ra chúng tôi không giao tiếp với nhau bằng lời nói nữa". Thằng Điền cười, "Ủa tụi mình hổng nói tiếng người". Người đàn bà làm đĩ đã phải lòng người cha. Và dĩ nhiên ông ta khinh thường, rẻ rúng. Còn Điền lại yêu chị, yêu một tình yêu không thể hiểu nổi. Với 2 đứa trẻ, người chị của Điền và cả Điền nữa, nỗi buồn từ lâu đã làm chai sạn họ, biến họ trở thành những đứa trẻ tự kỷ điển hình. Giao tiếp bằng cảm giác, không còn bằng lời nói. Có nỗi đau nào buồn hơn thế. Câu chuyện kết thúc với việc người chị làm đĩ bỏ đi. Thằng Điền dáo dác đi tìm, và cũng một đi không trở lại nữa. Ông bố đã bắt đầu biết quan tâm hơn tới người chị của Điền. Nhưng rồi chị Điền bị "những đứa trẻ tên Hận, tên Thù, mang khuôn mặt rắp tâm của cha tôi" cưỡng hiếp.... Gập lại cuốn sách, một khoảng buồn hiện ra. Nhưng cũng giống như những tác phẩm buồn kinh điển khác của mình, Nguyễn Ngọc Tư luôn để lại cho họ một lối thoát. Nói đúng ra, đó là một cái kết mở! "Đứa bé đó, nhất định nó sẽ đặt tên là Thương, là Nhớ, hay Dịu, Xuyến, Hường...Đứa bé không cha nhưng chắc chắn được đến trường, sẽ tươi tỉnh sống đến hết đời, vì được mẹ dạy, là trẻ con, đôi khi nên tha thứ lỗi lầm của người lớn."  Trích bài review của độc giả Hoàng Lão Hạc  Cánh đồng bất tận bao gồm 14 truyện ngắn, là những truyện hay của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Đây là tác phẩm đang gây xôn xao trong đời sống văn học, bởi ở đó người ta tìm thấy sự dữ dội, khốc liệt của đời sống thôn dã qua cái nhìn của một cô gái. Bi kịch về nỗi mất mát, sự cô đơn được đẩy lên đến tận cùng, khiến người đọc có lúc cảm thấy nhói tim... Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    ...
  • Mối tình cuối cùng Bình Nguyên Lộc Thăng, nhà điêu khắc trẻ, mới đi du học ở La Mã về quen với Thu Vân, một phụ nữ đứng tuổi, trong một buổi đi tắm ở thác Trị An. Thu Vân sau đó đã rơi vào bể tình với anh ta và bỏ rơi tình cũ, một người rất yêu thương nàng.Sau một chuyến mạo hiểm với Thăng trở về, nàng nhận thấy Thăng chỉ là một cậu trai ích kỷ, nông nổi. Nàng cũng bị nhiễm sốt rét rừng. Trong khi nằm viện, người truyền máu cho nàng lại là ông Nhị, người đã gắn bó lâu năm với Thu Vân. Điều này khiến nàng bất ngờ đến sửng sốt. Khi đó, nàng cảm thấy ân hận và muốn nối lại tình xưa, nhưng Nhị nói rằng "hẹn em ở kiếp sau".Tiểu thuyết Mối tình cuối cùng của Bình Nguyên Lộc đi sâu vào khai thác tâm lý trong tình yêu của đàn ông, đàn bà với những ngóc ngách tế nhị khiến độc giả bất ngờ và khâm phục ngòi bút tài tình của ông. Câu chuyện tâm lý tình cảm này vô cùng hấp dẫn và có thể nói phù hợp với tâm tình của mọi thế hệ người đọc.
    ...
  • Đường phảng tuyệt kỹ Lê Văn Phúc Đường phảng tuyệt kỹ với lối kể chuyện mộc mạc và cốt truyện mạch lạc rõ ràng, sẽ đưa ta vào một xứ sở thanh bình của miền Tây Nam bộ, để rồi từ đó kết nối với những vùng đất xa hơn bằng tình cảm và tri thức của tác giả - một người từng trải và có hiểu biết về âm nhạc, thơ ca, ẩm thực.Sự giản dị luôn tạo ra một sức quyến rũ đặc biệt, nhất là khi nó đến bằng tâm hồn thuần hậu, và tập truyện ngắn này là như thế. Đó cũng là một đặc tính chung xưa nay của văn học đồng bằng sông Cửu Long.
    ...
  • Gạt nước mắt đi (Tái bản... Võ Diệu Thanh Là tuyển tập những truyện ngắn mới sáng tác của tác giả Võ Diệu Thanh. Vẫn với phong cách dung dị mang đậm chất Nam bộ mộc mạc để người đọc lạc trong những cung bậc yêu thương, giận hờn, ghét bỏ rồi nhận ra tình-nghĩa con người là sợi dây không dễ cắt lìa. Sách có một sức hút từ lối kể không màu mè mà thành thật và đầy xao xuyến về những nỗi niềm của cõi nhân tình vẫn làm ta tự nhiên mà yêu nó.
    ...
  • Ngọn đèn không tắt (Tái bản... Nguyễn Ngọc Tư Ngọn đèn không tắt là tác phẩm đầu tay đã ghi lại dấu ấn thành công của Nguyễn Ngọc Tư. Mở đầu truyện "Kính gửi ông Hai Tương", thế hệ ông đã xả thân để bảo vệ Xóm Mũi, Xứ Hòn, chiến tranh kẻ mất người còn. Trong dòng hoài niệm của Tươi, lúc ông nội còn sống, Tươi luôn được đi cùng nội mỗi lần tỉnh mời nói chuyện khởi nghĩa. Tươi đại diện cho thế hệ trẻ và cũng thay nội kể tiếp trang sử hào hùng ở xứ Hòn. Bên cạnh niềm tự hào chiến thắng trộn lẫn nước mắt và máu của các bác, các chú, thế nhưng trong trái tim chị đó mãi mãi "Ngọn đèn không tắt". Ngọn đèn ấy thắp sáng bằng ý chí của triệu triệu trái tim, thế hệ trẻ hôm nay được nuôi dưỡng bằng niềm tin, nhìn vào quá khứ, sống ở hiện tại hướng đến tương lai. Luôn trân trọng kính yêu những người đã ngã xuống vì mảnh đất thân yêu, tổ quốc Việt Nam đời đời ghi nhớ công ơn các chú, các anh... Nguyễn Ngọc Tư đã sử dụng phương ngữ tối đa và đúng chỗ vào những câu chuyện thật "miền Nam". Đó là miền Nam của tỉnh lẻ, của ruộng vườn, và nhất là của sông, của mưa; đã thái bình nhưng vẫn còn dấu chiến tranh - không ở sự điêu tàn vì bom đạn mà ở những vết thương trong đời người.
    ...
  • Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư (In... Nguyễn Ngọc Tư Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư khiến cho người ta thấy rằng nhà văn trẻ có thể biến mọi đề tài "tầm thường" trở thành thời sự. Ẩn sau "giọng nói" trong trẻo, duyên dáng của một cô gái là sự trải nghiệm về thời cuộc, đời sống dân dã và chiều sâu văn hoá của vùng đất cực Nam Tổ quốc... Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    ...
  • Hương quê Bình Nguyên Lộc Bình Nguyên Lộc cùng với Sơn Nam là hai nhà văn lớn của Nam bộ. Họ đã cùng luân phiên nhau viết truyện ngắn in trên Tạp chí Hương Quê, một tạp chí về nông thôn và phát không cho người nông dân. Không ngờ, những truyện ngắn đó giờ trở thành tài sản và "đặc sản" của văn học miền Nam. Những truyện ngắn trong tập Hương quê chưa từng được in sách trước đây, hẳn sẽ khiến độc giả ngạc nhiên đến rùng mình vì sự giản dị của một cây bút bậc thầy truyện ngắn Nam bộ.
    ...
  • Gió lẻ và 9 câu chuyện... Nguyễn Ngọc Tư Tiếp theo Ngọn đèn không tắt, Giao Thừa, Cánh đồng bất tận, Gió lẻ và 9 câu chuyện khác vẫn là những câu chuyện về những thân phận con người với cái nhìn đau đáu xót xa dưới ngòi bút của Nguyễn Ngọc Tư. "... Gió lẻ làm gã phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Bây giờ không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dẳng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình.Và từ khi lìa nhau, gió dằn vặt con người bởi nỗi ly tan của chính nó. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết cũng bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi. Sự đùa cợt không bao giờ mệt mỏi. Đến mức người ta mòn mỏi thiếp đi thì gió lại dựng họ dậy theo cái kiểu lướt thật chậm từ chân lên đầu, như có một linh hồn, một bóng ma vừa đi qua âu yếm. Để trốn gió, gã nhận chở bất cứ loại hàng nào, với cái giá rẻ nhất đi tới những người đàn bà của mình ở những điểm đến quen thuộc. Bằng cách đó, từng mùa gió lẻ đã đi qua đời gã êm đềm. "Khỏi tốn tiền trọ...", Dự cười hinh hích, cậu ta nghĩ vậy. Dự xa xôi với gã bởi những điều như thế. Dự trẻ, và ngơ ngác giữa cuộc đời ngơ ngác. Nên dù nằm trong căn phòng ấm sực, cậu ta vẫn trằn trọc không chịu vô nhà...". Sáng sau gặp lại, không biết cô gái có bị gió làm xanh đi chút nữa. Hai chân có thể sẽ không duỗi thẳng ra được, vì gió vào cabin và cô gái bị đông cứng, còng queo... MỤC LỤC Vết chim trời Chuồn chuồn đạp nước Tình thầm Sầu trên đỉnh Puvan Ấu thơ tươi đẹp Núi lở Thổ Sầu Của ngày đã mất Một chuyện hẹn hò Gió lẻ ĐOẠN TRÍCH Em cười hinh hích, kéo tay tôi ngồi xuống cạnh mình, nói "thầy ơi thầy mỏi chân đi". Sau câu nói ấy thì tôi thấy mình bỗng mỏi thật, vì chỉ cần đi chút nữa, gặp người đời, tôi sẽ thấy lại tuổi sáu mươi chín của mình trong mắt họ. Sẽ phải nghe câu nói hồn nhiên của một người hồn nhiên, "Ông anh có con gái ngộ quá, phải ở gần tui hỏi cưới cho thằng út tui, mình làm sui gia chơi". Và em bỏ chén cơm ăn dở xuống, rối bời nắm lấy tay tôi, "không phải đâu, chú ơi, không phải...". Cái khoảnh khắc rối bời này sẽ lặp đi lặp lại, chừng nào em còn ở bên tôi. Trích từ sách
    ...
  • Người Sài Gòn bất đắc dĩ Võ Đắc Danh Sách tập hợp những truyện ngắn và ký viết về miền đất Nam Bộ, vùng ruộng đồng sông nước của nhà văn Võ Đắc Danh. Bàng bạc trong các truyện là nỗi niềm của những người nông dân đã một đời thân cò lặn lội, oằn vai dưới gánh nặng đau khổ của chiến tranh hôm qua, rồi lại vì miếng cơm manh áo hôm nay nhưng vẫn bất khuất, trung kiên chống lại áp bức, bất công.
    ...
  • Con nước say mèm Võ Diệu Thanh Đây là tuyển tập những truyện ngắn mới sáng tác của tác giả Võ Diệu Thanh. Với phong cách dung dị mang đậm chất Nam Bộ, nhà văn thu hút người đọc bằng một lối kể thành thật không màu mè và đầy xao xuyến về những nỗi niềm của cõi nhân tình thấm đẫm dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu.
    ...
  • Không ai qua sông Nguyễn Ngọc Tư Một xóm Nhơn Thành hư hư thực thực... người chết và người sống, bằng cách nào đó, sẽ song hành cùng nhau. Một xã hội thu nhỏ, với lòng tham, thù hận và sức phản kháng... Tất cả được kể bằng giọng điệu thản nhiên và bông lơn. Sự dữ dội của câu chuyện cứ tăng dần cho đến lúc người đọc khép sách lại. Không ai qua sông - Tập truyện ngắn mới nhất của Nguyễn Ngọc Tư gợi bạn đọc nhớ đến truyện dài Cánh đồng bất tận đã từng gây xôn xao trên văn đàn một thời gian dài. Cũng lấy cảm hứng từ cuộc sống của người dân nông thôn miền Tây, nhưng giờ đây nhân vật của Nguyễn Ngọc Tư có cái trăn trở của một vùng đất đã dần bị đô thị hóa, con người phải thích ứng với những thứ nhân danh cuộc sống hiện đại nhưng có thể phá nát những rường mối gia đình. MỤC LỤC Vực không đáy Không ai qua sông Nút áo Nhổ quán Chỉ gió trả lời câu hỏi Thầm Đi thật xa mới đến nhà bạn cũ Tiều tụy vòng quanh Mưa mây Dây diều Giữa mùa chán chết Lời yêu Đất
    ...
  • Khúc hát trái tim gà Trần Kim Trắc Những truyện ngắn này của nhà văn Trần Kim Trắc được viết cách đây vài chục năm, giàu tính nhân văn, giản dị, có nhiều truyện đặt trong bối cảnh nông thôn. Ông tả tình cảm của người dân bình thường mà ấm áp. Như cảnh rước dâu mùa lũ, chuyện kén dâu của bà má quê, những tập tục hồn nhiên của người dân trên cù lao xa, kỷ niệm của ông thời đi bộ đội...
    ...
  • Người yêu và mùa thu Trang Thế Hy Người yêu và mùa thu không phải là câu chuyện về tình yêu... Đó là câu chuyện về cuộc hội ngộ bất ngờ và những cuộc chuyện trò bất tận của những người anh em cũ trong khám Cộng Hòa xưa với một người phu xích lô tinh khôn mang biệt danh Thơm Râu Rồng. Là câu chuyện về cái hố bom gặp lần đầu thì chẳng có chút gì đặc biệt hơn hàng ngàn những hố bom khác được để lại từ "thiện chí hòa bình" của bọn trùm xâm lược. Nhưng chỉ độ sau vài tháng gặp lại, cảnh vật hoang tàn đổ nát đã biến mất, thay vào đó là những mầm non đang mọc lên. Và đến lần thứ ba, nơi đó đã trở thành một cái đìa hoàn chỉnh xung quanh xum xuê những cây ăn trái loại quý có lẽ mang từ vùng Chợ Lách lên, nào dâu Xiêm, nào mận hồng đào,... Là những tiếng càm ràm về căn bệnh dở hơi của người vợ già mỗi mùa mối về lại vẩn vơ thương nhớ quê nhà xa xôi. Âu tất cả cũng là những vần vũ về chiến tranh...
    ...
  • Truyện ngắn Trang Thế Hy Trang Thế Hy Tuyển tập gồm 32 truyện ngắn. Truyện đầu tiên "Áo lụa giồng" được viết vào năm 1957 và truyện cuối cùng "Hai người nhìn mưa dầm" năm 1993. Tập truyện sắp đặt theo mốc thời gian tăng dần, từ buổi đầu chiến tranh chống Mỹ đến những năm sau hòa bình. Toàn bộ 32 câu chuyện, với độc nhất một nhân vật giống nhau, sự xuất hiện và dẫn dắt của một người kể xưng Tôi. 32 câu chuyện là 32 hoàn cảnh mà "Tôi" là người chứng kiến, sống trong nó, rồi lớn lên cùng với nó. "Tôi" có khi được đặt cho cái tên như Liêm, cậu nhóc hơn mươi tuổi sống trong những ngày bom đạn chiến tranh, trong Liêm ghi sâu hình ảnh đoàn người tản cư nheo nhóc đi để tránh gót chân xâm lược của kẻ thù, đi để mong ước một nơi yên ổn kiếm kế sinh nhai, trong đoàn người ấy định mệnh đã cho Liêm gặp gia đình chị em Tô, Bông và Tân Xuân, chính tại đây kỷ vật chiếc áo lụa giồng đã được trao tặng và hiện thân cho một điều đẹp đẽ còn hiện hữu. Có khi "Tôi" chỉ là một danh xưng mà từ đầu đến cuối câu chuyện người đọc không gọi được tên. Từ đây tác giả thỏa sức gửi gắm những trăn trở về nhân sinh thời cuộc. Một tôi, "như một giề lục bình trôi", "tấp về sống với một người chị họ, chủ một quán cóc nghèo ở cuối một ngõ hẻm lầy lội thuộc một vùng ngoại ô Chợ Lớn", để tối tối sau giờ giới nghiêm lại "cắm đầu viết tiếp một tiểu thuyết đang bỏ dở". Những câu chữ đặc sệt chất Nam Bộ, cách kể chuyện giản dị nhưng ý tứ đằng sau nó thật khó diễn tả, bâng quơ mà nặng trĩu, "Thiên hạ chỉ mặc áo che cơ thể. Chúng ta có khi lại mặc áo cho tâm hồn nữa." Đằng sau 32 câu chuyện là tầng tầng lớp lớp những suy tư mà mỗi bạn đọc chắc có lẽ sẽ tự khám phá cho riêng mình.
    ...
  • Gia tộc ăn đất Lê Minh Nhựt Tập truyện đậm đặc chất Nam bộ, vẽ nên bức tranh sinh động về miền quê cực Nam tổ quốc. Tình yêu thủy chung và mãnh liệt với quê hương đến mức cực đoan có khi làm nảy sinh ở họ những thói quen kỳ dị (Gia tộc ăn đất, Mệnh lênh đênh....), cũng khiến con người dẫu có tha hương vẫn luôn hướng về quê cha đất tổ. Họ chỉ rời đất bỏ quê ra đi vì nghịch cảnh hay khi không còn đất để bám vào (Tình buồn nơi quán cóc, Mệnh lênh đênh)... Đó là những tính cách mang đậm chất ngang tàn khí khái Nam bộ, người già từng trải thì sống bằng ký ức về một thời hào hùng (Đất cháy), người non nớt mới vào đời cũng không khuất phục trước cái xấu dẫu nhận ra mình thất thế trong cuộc đấu tranh không cân sức với quyền lực (Ruồi)...
    ...
  • Yêu người ngóng núi (In lần... Nguyễn Ngọc Tư 32 bài tản văn trong Yêu người ngóng núi là những câu chuyện "rất tình" về Đất, về Người Nam Bộ. Từ những chi tiết nhỏ như... cục kẹo, đến những vấn đề mang tính sống còn của người nông dân đã được đề cập một cách thấu đáo, chân thành và ý nhị. Có cả những chuyện tưởng chừng riêng tư nhưng lại hòa vào dòng thời sự chung như chuyện đi du lịch, nuôi dạy con, và cả chuyện yêu đương... Tập sách còn hấp dẫn bởi chất trữ tình phóng khoáng Nam bộ, cái duyên dáng tài năng thường thấy ở tác phẩm của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư.
    ...
  • Chú chiếu bóng, nhà ảo thuật,... Lê Văn Nghĩa Người đọc sẽ tiếp tục ngạc nhiên với cây bút hài Lê Văn Nghĩa trong cuốn truyện dài dành cho thiếu nhi Chú chiếu bóng, nhà ảo thuật, tay đánh bài và tụi con nít xóm nhỏ Sài Gòn năm ấy. Năm ấy là gần 40 năm về trước, và vì thế, lứa tuổi trung niên miền nam thời nay sẽ được thấy lại, như là xem một cuốn phim về thời thơ ấu của mình. Những trò chơi, lối nói trại hay những câu nói đùa cách xã giao quen thuộc, không khí của một thời..., tất cả được nhắc nhớ bằng câu chuyện của lũ trẻ con một xóm nhỏ bên rìa thành phố. Nói như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong Lời giới thiệu, ngoài việc khắc họa tính cách và số phận nhân vật, Lê Văn Nghĩa còn có tham vọng phục dựng khí hậu thời cuộc như anh đã từng làm với tác phẩm Mùa hè năm Petrus. Không chỉ là kỷ niệm qua cách viết đặc sệt giọng Nam Bộ, dí dỏm, quyến rũ, Chú chiếu bóng, nhà ảo thuật, tay đánh bài và tụi con nít xóm nhỏ Sài Gòn năm ấy còn là một cuốn sách về những tình bạn vô tư, hồn nhiên và đầy ấm áp; và cả những bài học về những điều tốt đẹp ở đời. Đọc truyện này của Lê Văn Nghĩa, có cảm giác đọc tác phẩm của một nhà phong tục học.Những sinh hoạt, nghề nghiệp, lời ăn tiếng nói của một vùng đất, một thời đại hiện lên sinh động như trong một cuốn phim tư liệu. Đọc truyện thiếu nhi của Lê Văn Nghĩa mà có cảm giác như đọc sách biên khảo của Sơn Nam hay Vương Hồng Sển.Với tôi, đó là một bất ngờ lớn. Nhưng đến khi coi lại cái tên truyện "Chú chiếu bóng, nhà ảo thuật, tay đánh bài và tụi con nít xóm nhỏ Sài Gòn năm ấy" thì tôi không thấy bất ngờ nữa. Ờ, tên truyện gì mà dài loằng ngoằng, cũng chẳng giống nhan đề một cuốn truyện thiếu nhi. Nó giống một thiên tùy bút, ký sự hay khảo cứu hơn. Ắt hẳn đó là sự cố ý của tác giả...Lê Văn Nghĩa, phụ trách báo Tuổi Trẻ Cười, là nhà văn trào phúng đã trở thành thương hiệu với các nhân vật Đại Văn Mỗ, điệp viên Không Không Thấy. Đó có lẽ là lý do khi anh viết truyện cho trẻ em, tình huống và lời thoại của anh rất dí dỏm - nhiều chỗ khiến người đọc bật cười...Cuốn truyện hấp dẫn, không phải vì nó thuần túy đem lại tiếng cười. Cách yêu thương đùm bọc giữa bọn trẻ nghèo với nhau khiến người đọc rưng rưng cảm động. Cách chú Hai Ngon sử dụng khẩu ngữ bình dân "dẫu hèn cũng thể" thường trực trên đầu môi như một phương châm sống, cách ông thầy Không Có dạy thằng Ti những bài học làm người bằng lời của thánh hiền kiểu như "nhân bất học bất tri lý" nói lên cách ứng xử mộc mạc, hồn nhiên, đầy ắp tình người giữa những cảnh đời khốn khó. Những đạo lý giản dị nhưng sâu xa đó gợi nhớ đến những bài học khó quên trong sách Luân lý giáo khoa thư... Trích Lời giới thiệu của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh  
    ...
  • Rừng dừa sông Ba Lai Lê Văn Phúc Một câu chuyện sống động trải dài qua hai cuộc chiến chống Pháp và Mỹ, nhiều trường đoạn có thể khiến người đọc sửng sốt không rời mắt khỏi quyển sách. Con người, cảnh vật, văn hóa miền Tây hiện lên một cách tự nhiên, đậm đà, thô mộc mà cũng rất dữ dội. Tác giả phải có một tình yêu đất đai vô cùng sâu đậm mới có thể viết chân thành và gợi cảm được như vậy. Tác phẩm đoạt giải II (không có giải I) cuộc thi tiểu thuyết đồng bằng sông Cửu Long lần thứ I (2010-2012).
    ...
  • Bà chúa Hòn (Tái bản lần 1) Sơn Nam Tập sách in sang trọng, giấy trắng, bìa cứng như là kỷ vật cho những ai yêu nhà văn Sơn Nam, giọng văn của ông già Nam Bộ này. Bà Chúa Hòn mang không khí miệt vườn, màu sắc lịch sử, và càng đọc lại càng mê.
    ...
  • Hương quê, Tây đầu đỏ và... Sơn Nam Hương quê, Tây đầu đỏ và một số truyện ngắn khác gồm 30 truyện ngắn của tác giả Sơn Nam đã từng được giới thiệu trên tạp chí Hương quê. Đọc Hương quê, Tây đầu đỏ và một số truyện ngắn khác để lại một lần nữa cảm nhận tình đất và người Nam bộ qua những câu chuyện mộc mạc của nhà văn Sơn Nam. MỤC LỤC Ba kiểu chạy buồm Buổi tiệc khó hiểu Bữa tiệc cờ tây Cá nước chim trời Câu thai đố Cây trứng cá Chuyện con mèo Chuyến đi xích lô Con cháu Thần Nông Dãy Cô Tô Đánh cọp Gò Quao Hào hoa phong nhã Hồn con mèo Lá xăm số 58 Mỏ vàng ở Hòn Tre Một bức chân dung Một kiểu làm ăn Một vũng máu tầm thường ...
    ...
  • Hương rừng Cà Mau (Tái bản... Sơn Nam Tập truyện Hương rừng Cà Mau in lại từ 3 tập sách đã xuất bản, giới thiệu 64 truyện ngắn với hơn 900 trang sách, kể những câu chuyện về làng quê, về nông thôn, nhất là vùng quê Tây Nam Bộ. Đến nay, trải qua biết bao năm tháng, các câu truyện trong Hương rừng Cà Mau vẫn là những câu chuyện hấp dẫn đối với bạn đọc, đặc biệt những bạn đọc không có điều kiện gần gũi quê hương, phải tha phương cầu thực hay đi làm ăn nơi xứ người lạ lẫm.
    ...
  • Cuộc chiến ở bán đảo xanh Nguyễn Việt Sử Lam Thạnh vào những năm 80 của thế kỷ 20 chỉ sản xuất độc canh cây lúa... Nhiều người quanh năm phải đi làm thuê, làm mướn để kiếm sống. Hộ khá hơn chỉ đủ lúa ăn cho gia đình trong một năm, số lúa dư ra thì Ban nông nghiệp xã đo bồ và bắt phải bán cho Nhà nước để lấy tem, phiếu hàng hóa... Từ cái cảnh đo bồ, không ít hộ nông dân có lúa dư ban đêm phải đào hầm cất giấu. Vậy mà cũng bị ấp, xã phát hiện, bắt họ phải bán hết số lúa dư cho nhà nước. Vì thiếu lương thực, nhiều gia đình phải ăn cháo độn rau. Cứ sau mỗi vụ mùa, gần như mỗi nhà đều xuống xuồng để chèo chống về tận rừng đước để đốn củi, bắt ba khía, hoặc qua tận miệt U Minh Thượng để đốn sậy, chặt cây tràm bán lấy tiền mua gạo... Đó là những chuyện ở Cà Mau, Bạc Liêu cũng như ở nhiều địa phương khác của hơn 30 năm trước, bối cảnh mà tác giả dựa vào để hư cấu nên cuốn tiểu thuyết này. Có thể nói, Cuộc chiến ở bán đảo xanh là tiểu thuyết của dòng hiện thực phê phán theo kiểu truyền thống, lấy chân - thiện - mỹ làm nền. Đó là cuộc đấu tranh dai dẳng và khắc nghiệt để giành lấy công lý cho những người nông dân nghèo vốn thấp cổ bé họng trong một vùng quê giàu truyền thống cách mạng vừa thoát ra từ chiến tranh dấn thân vào cuộc sống mới. Trích "Tiểu thuyết của một nhà báo ở Bạc Liêu" - Huỳnh Kim
    ...
  • Vạch một chân trời - Chim... Sơn Nam Vạch một chân trời là câu chuyện diễn ra vào giữa thế kỷ XIX ở vùng U Minh - nơi cuối trời Tổ quốc. Những người nông dân chân chất với mong muốn tìm thấy kho tàng của quan quân chúa Nguyễn trên đường bôn tẩu đã tìm đến đất U Minh. Ở đó họ đã phát hiện những bí mật tiềm ẩn trong lòng U Minh. Giữa thế kỷ XX là thời điểm của Chim quyên xuống đất. Đó là câu chuyện về một thanh niên có học, tròn 20 tuổi vào những năm đầu của thập kỷ 40, tham gia truyền bá quốc ngữ ở vùng U Minh nay đã đông người. Thông qua câu chuyện, ta hiểu thêm rằng để nhận chân được giá trị cuộc sống con người phải trải qua gian khổ, hy sinh như thế nào. Nhà xuất bản Trẻ tái bản Vạch Một Chân Trời - Chim Quyên Xuống Đất của tác giả Sơn Nam với mong muốn thông qua tác phẩm giúp bạn đọc hiểu thêm về đời sống của những người đi trước, của thế hệ trước đã tạo dựng nên một chân trời mới cho sự quần cư của người mở đất. Và từ đó thế hệ nối tiếp thế hệ, gìn giữ và phát huy những cái vốn đã trở thành tài sản, truyền thống của lưu dân, của dân tộc ở miền đất phía Nam Tổ quốc.
    ...
  • Tha la Bến Đá Trần Đắc Hiển Khánh Tha La Bến Đá viết về cuộc sống dung dị ở một ngôi làng - nơi chiến tranh đã đi qua nhưng những vết thương, những ký ức bi hùng vẫn hằn sâu trong đất đai cây cỏ, trong tâm trí người ở lại. Nơi đó có tình người dung dị thắng mọi thủ đoạn, có nhân hậu sẻ chia xóa mờ những ranh giới tưởng luôn phân minh đen trắng, có nỗi đau thời chiến và niềm vui của sự sinh sôi, phát triển... Qua những nhân vật được xây dựng sinh động, "ốc đảo" Tha La hiện lên như bóng mát của sự phước thiện, đó cũng là cội nguồn văn hóa của dân tộc tuôn chảy không ngừng nghỉ từ xưa đến nay. Tiểu thuyết viết theo lối truyền thống nhưng không lệ thuộc vào cốt truyện, có những mảng đời sống quá khứ - hiện tại đan xen nhau khá tài tình. Những yếu tố tâm linh trong truyện gợi nhiều đến truyền thống văn hóa và cội nguồn sự sống, cũng là những tình tiết hấp dẫn trong truyện. Tha la Bến Đá là tác phẩm đoạt giải Nhì (không có giải Nhất) trong cuộc thi tiểu thuyết đồng bằng Sông Cửu Long - một bức tranh đồng quê mang ít nhiều hơi thở của đất và người Sóc Trăng. NHẬN XÉT ...Tác giả không bằng lòng với lối viết quen thuộc, mạnh dạn tìm lối thể hiện mới. Về góc nhìn của người kể chuyện (cũng) rất khác nhau, có khi là ngôi thứ nhất, có lúc là ngôi thứ ba, suy tưởng và đồng hiện, dùng cách để bày tỏ tâm trạng, bộc lộ tính cách (nhân vật)......Cách viết của "Tha la bến Đá" khúc chiết trong bố cục, trong xây dựng hình tượng văn phong sáng, dễ thu hút cảm tình... Trích báo cáo tổng kết cuộc thi Tiểu thuyết đồng bằng Sông Cửu Long 2012 của nhà phê bình văn học Lê Quang Trang. ĐOẠN TRÍCH Tha la dựng ngay bên gốc Đa Bến Đá, cạnh bên sông. Ngày xưa người dân từ Bàu Sấu ra, từ Xẻo Me tới... muốn sang chợ phải tới Bến Đá rồi qua đò sang sông. Ngày ấy làm gì có xe cộ như bây giờ. Đường xá chỉ là lối mòn, cầu khỉ, sình lầy...xe nào mà chạy được. Từ trong ruộng ra chợ đi hàng ngày đường, gối mỏi chân chồn... Tha la này là nơi khách dừng chân nghỉ tạm, chờ đò qua sông hay đi tiếp.Bà ngoại An bảo, ngày còn bé, bà vẫn theo ông nội ra quét dọn Tha la, rồi rửa gáo treo lên vách cho người qua đường nghỉ chân uống nước. Có dạo ông cố nội còn bảo vác những bó mía dựng ở vách Tha la cho khách qua đường ăn đỡ khát. Người trong xóm thay nhau mang dừa, mía, đủ thứ ra để ở Tha la cho khách....Tha la đã trở thành một ốc đảo giữa sa mạc, một bóng mát cổ xưa, là hương hồn của làng xóm, cái hiện hữu của lòng phước thiện từ bao đời đã in bóng xuống dòng sông, ban phát phước lành cho mọi người, mọi làng quê.
    ...
  • Truyện ngắn miền Tây (Tập 1) Nhiều tác giả Đã có thành kiến từ lâu rằng những nhà văn phía đồng bằng là người "tỉnh lẻ", thậm chí không "hiện đại". Cũng có lý do: trong thời buổi "nghe nhìn" ngày nay, các loại sách văn học gọi là "đứng đắn" thường khó bán. Viết truyện ngắn để làm sinh kế là chuyện chưa ai làm được! Lấy ngắn nuôi dài. Trong trăm bề khó khổ, ta mới thấy được công sức lao động nghệ thuật nghiêm túc và cái tâm huyết với nghiệp viết lách của các nhà văn ở vùng đồng bằng sông Cửu Long trong tuyển tập Truyện ngắn miền Tây. Tâm tình họ mang nặng trong từng hàng chữ: Của Cái đèn bỏ quên - Phạm Thị Ngọc Điệp: Cuộc sống có những cái khó hơn nhảy vào lửa rất nhiều. Của Tiếng bước chân - Anh Động: Chết thì tội nghiệp cho ông nội không có hòm chôn. Còn sống thì ông nội sẽ ra mua được hai cái hòm... Của Xóm mồ côi - Nguyễn Lập Em: Mùa nắng - bốn bề là lúa, họ chìm trong mông quạnh. Mùa mưa - chung quanh nước nổi, họ chơi vơi giữa cánh đồng không. Của Giấc khuya chín sầu riêng - Lương Minh Hinh: Những nụ hôn đầu ngây ngất mùi sầu riêng. Trang dụi mặt vào bờ vai nồng mùi mồ hôi, nắng gió của Lũy thì thầm: "Mùi sầu riêng... áo anh." Truyện ngắn miền Tây đã tái hiện bức tranh mượt mà, dung dị, mênh mang đặc trưng của sông nước miền Tây Nam Bộ, đong đầy những băn khoăn thế sự trong cuộc đời bao la - ngột ngạt của những cây bút "có giải" trong làng văn như: Hoàng Dương Thu Anh, Nguyễn Kim Châu, Phạm Thị Ngọc Điệp, Anh Động, Đặng Đức Tấn, cùng nhiều anh chị em khác. Hân hạnh giới thiệu.
    ...
  • Diện mạo văn học dân gian... Nguyễn Văn Hầu Là một công trình nghiên cứu công phu của tác giả qua nhiều năm, tuy chưa khái quát hết được quá trình hình thành và phát triển của văn học dân gian Nam Bộ qua các thời kỳ lịch sử, song phần nào giúp bạn đọc hình dung được diện mạo văn học dân gian Nam Bộ trong suốt 300 năm, và những đặc điểm lịch sử, văn hóa, xã hội của nó. Ở tập 1, tác giả đã khái quát các loại hình văn học dân gian miền Nam rất phong phú, góp phần để các nhà nghiên cứu hiểu và nắm bắt thêm về một vùng đất mới cách đây hơn ba thế kỷ như: Tục ngữ, Câu đố, Truyện cổ, Ca dao (chương 1); Hò, Vè, Nói thơ, Thơ rơi và các điệu dân ca khác (chương 2); Từ bước đầu của văn học nói, biểu hiện những ý chí và tình cảm trong cảnh li hương, những đấu tranh cam go dai dẳng trên đường khai phá, và những sáng tạo mới để đáp ứng nhu cầu (chương 3); Văn học dân gian ghi nhận những sự kiện từ thời sự, lịch sử, nhân vật, địa danh đến những sự kiện thường thức, có khả năng lưu truyền từ đời này sang đời kia và phổ biến từ vùng này sang vùng khác (chương 4); Cư xử, tập quán và kinh nghiệm của người lục tỉnh, thấy được trong tục ngữ, câu hò và câu hát (chương 5).
    ...
  • Bãi vàng, đá quý, trầm hương Nguyễn Trí Bãi vàng, Đá quý, Trầm hương là tập truyện của những trải nghiệm độc đáo, lạ lùng cùng những phận giang hồ và hảo hán gác kiếm. Với giọng văn và lối viết rất riêng, tác giả Nguyễn Trí đem lại cho độc giả chất Nam Bộ "không lạ mà lạ" của lời ăn tiếng nói thông thường. Nguyễn Trí dường như thừa kế mạch văn của Sơn Nam, có chút kỳ bí xa xưa hơn của truyện đường rừng Thế Lữ, Thanh Tịnh. Những câu chuyện thô phác nhưng kỳ thực lại rất có ý thức về chữ, những con chữ cứ tự nhiên xô đẩy mà dậy gắt lên xung đột mạnh mẽ. Nhà văn Hồ Anh Thái đã nhận xét: "Bãi vàng, Đá quý, Trầm hương thực sự là nếm trải của người trong cuộc. Những bươn chải, những mưu tính, những nghĩa cử trong đám giang hồ với nhau, có lúc cuốn hút, có lúc gây hồi hộp, có lúc gây phẫn nộ hoặc khiến người đọc rưng rưng."
    ...
  • Thương quá đôi tay Nguyễn Thị Lệ Thu Tập sách Thương quá đôi tay của tác giả Nguyễn Thị Lệ Thu gồm 16 câu chuyện có bối cảnh ở vùng quê - An Lão. Chuyện kể về những món đồ chơi bằng nắp chai đầy sáng tạo của thằng Long, con nhà nghèo. Được đến trường là mơ ước của những đứa trẻ miền ngược như: thằng Krốc, Ráp, con Nhi. Chúng phải mò cua, bắt óc, làm rẫy để giúp gia đình rồi mới được đi học. Trong truyện còn có tuyến nhân vật người lớn, chủ yếu là mẹ và cô giáo. Hai "cô tiên" nhân hậu này đã tạo nên sự thành công của truyện trong "Niềm vui của Gạo", "Mùa đông ấm áp"..., và có khi gián tiếp như "Rừng của Nía", "Bạn đường rừng". Không màu mè triết lý, không tham lam dông dài tất cả giản dị, trong trẻo, chân thành lắm. Ấy là văn. Đặc biệt là viết cho thiếu nhi. Những câu chuyện chân thật, ý nghĩa chia sẽ mang người đọc đến gần hơn với cuộc sống vùng cao. Tác phẩm của Nguyễn Thị Lệ Thu có mặt hầu khắp trên các báo, tạp chí, đài phát thanh, mục viết cho thiếu nhi.
    ...
  • Mẹ con đậu đũa Nguyên Hương Tập truyện gồm 25 truyện ngắn của tác giả Nguyên Hương - một cây bút từng đoạt giải Văn học tuổi 20, bao gồm các truyện ngắn như: Khoảnh khắc tình yêu, Quà muộn, Chợ duyên, Mái ấm, Mùa gió, Dư âm, Ốc đảo, Ánh sao xa, Tại sao con khóc, Ráng chiều...  
    ...
  • Nọc nạn (Tái bản) Phúc Vân Những giọt máu của nông dân làng Phong Thạnh đã đổ. Nhìn bên ngoài, dường như đó là sự việc của quá khứ và vụ đồng Nọc Nạn chỉ giới hạn trong một khu vực nhỏ, một xóm ấp hẻo lánh.Vì lúc bấy giờ, Đảng Cộng sản đang vào thời kỳ hội tụ điều kiện để ra đời, nên vụ đồng Nọc Nạn không thể tránh khỏi tính tự phát của nông dân. Nó không lan thành cao trào trên một quy mô rộng hơn. Nhưng, nó vẫn nằm trong xâu chuỗi báo hiệu sự trỗi dậy của nông dân - được trang bị tư tưởng lớn, khoa học và được tổ chức, lãnh đạo - trong thời gian không xa. Nó là những tế bào hợp thành cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam.Xét về thực chất, vụ đồng Nọc Nạn vừa đánh dấu đặc điểm của cuộc đấu tranh giai cấp ở nông thôn đồng bằng sông Cửu Long những năm đầu thế kỷ, vừa nói lên đời sống tinh thần cực kỳ phong phú, cực kỳ rực rỡ của nông dân ở một miền đất mà chính sự hình thành lịch sử đã hun đúc cho những đức tính nổi bật: hài hòa truyền thống kiên cường của dân tộc với nét riêng nghĩa khí phóng khoáng, dữ dội của vùng đất vừa khai phá. Trong vụ đồng Nọc Nạn, những Tám Luông, Mười Chức, v.v... nhìn sự việc ở một tầm cao, dù chưa hoàn toàn tự giác: ruộng đất và dân tộc. Đó mới đúng là cách nhìn hiện thực của những người nông dân trong điều kiện mất nước - một cách nhìn có trách nhiệm. Do vậy, cuộc đấu tranh của nông dân Nọc Nạn gần gũi Đảng Cộng sản hơn nhiều cuộc đấu tranh xảy ra ở nông thôn trước nó, đồng thời hoặc sau nó, về nội dung và cả về hình thức bạo lực.Vụ đồng Nọc Nạn là sản phẩm của một thời đại nhất định, không khỏi mang một số nhược điểm tất yếu. Dù vậy, nó vẫn là niềm tự hào của nhân dân ta.Phúc Vân phản ảnh trung thực nguyên nhân, diễn biến của sự việc bằng lời ghi chép sinh động và, nếu quyển truyện chưa khái quát đầy đủ hơn mọi yếu tố thì đó là trách nhiệm của lớp nhà văn hiện nay.Vụ Nọc Nạn rõ ràng không phải là một biến cố đột xuất, riêng rẻ, đơn độc. Phong trào cách mạng ở Bạc Liêu, Cà Mau từ 1930 trở đi, qua hai cuộc kháng chiến và tới hiện nay, đều giữ trong lòng dấu ấn Nọc Nạn như một gia tài và gia tài đó theo năm tháng sinh sôi mãi. Với một phân tích thấu đáo, chúng ta dễ dàng bắt gặp nhân vật Nọc Nạn trong Phan Ngọc Hiển, Trần Văn Thời, Hồng Dân, Lương Thế Trân, Hồ Thị Kỷ, v.v... trong làng rừng, trong đồng lúa cao sản, trong các trường học, các cụm kinh tế, kỹ thuật đang bắt phù sa sông biển phục vụ cho hạnh phúc của nhân dân. Chiều sâu đó còn tác động và sẽ tác động không giới hạn.Hiểu Nọc Nạn để hiểu Bạc Liêu, hiểu Tám Luông, Mười Chức để hiểu con người Bạc Liêu - hiểu một cách căn cơ, có trước có sau.Hiểu để tin yêu. Trần Bạch Đằng
    ...
  • Nỗi niềm U Minh hạ Võ Đắc Danh Tôi ngậm ngùi nhìn xuống dòng sông, màu nước vàng nhạt màu phèn, dòng nước đứng trân không còn nước ròng nước lớn. Tôi chợt bồi hồi nhớ đến con bìm bịp, chắc những ngày đầu đóng cống, nó đã gọi đến khàn hơi mà không thấy con nước lớn quay về. Hôm sau, tôi lại về thăm cánh đồng Chó Ngáp, cánh đồng hoang nổi tiếng đói nghèo của bao nhiêu thế hệ đi qua. Vậy mà chỉ sau sáu bảy năm con người có sáng kiến đưa nước mặn lên đồng để nuôi tôm sú thì sự nghèo đói đã thuộc về quá khứ, nhà tường mọc trắng hai bên bờ sông, sự đổi đời giống như trong cổ tích. Chị Ba Chí ở ấp Chủ Chọt, xã Ninh Thạnh Lợi kể với tôi, xứ này ngày xưa hiếm thấy ai đeo một chiếc nhẫn vàng, vậy mà bây giờ, hễ có đám tiệc, mỗi cô, mỗi bà đeo trên người năm bảy lượng. Nhà chị hồi trước nghèo rớt mồng tơi, làm năm mươi công ruộng mà năm nào cũng thiếu ăn. Vậy mà sáu năm nay nuôi tôm, năm nào cũng thu nhập từ hai trăm đến ba trăm triệu đồng. Tôi hỏi chị tích lũy được hai trăm cây vàng chưa, chị cười bẽn lẽn nói: "Làm gì nhiều vậy chú, khoảng một trăm thì có...". Rồi chị chợt buồn: "Nhưng mà hết rồi chú ơi, tôi thu hoạch vụ tôm nầy là vụ tôm cuối cùng..." Tôi hiểu chị Ba muốn nói gì khi đưa mắt nhìn xuống dòng sông...Nước ngọt về. Dòng nước như sự đói nghèo đè lên sự sống.Nước ngọt về. Đất đai sẽ về lại với hoang vu.Nước ngọt về. Sự đổi đời ở đây như vừa thoáng qua một giấc chiêm bao.Vậy mà dòng nước cứ về, mang theo một quyền lực vô hình không ai dám ngăn cản lại... Trích từ sách
    ...
  • Xóm Bàu Láng Sơn Nam Đối với bạn đọc nhiều thế hệ, nhà văn Sơn Nam được biết đến như một cây bút truyện ngắn xuất sắc, một nhà nghiên cứu về đất và người Nam Bộ qua những tác phẩm đã xuất bản như Hương rừng Cà Mau, Biển cỏ miền Tây, Lịch sử khẩn hoang miền Nam... Ít ai ngờ rằng, nhà văn Sơn Nam cũng có viết truyện dài và tiểu thuyết. Số tiểu thuyết và truyện dài tuy không nhiều so với truyện ngắn, truyện vừa và các tập sách biên khảo khác, nó khá khiêm tốn nhưng cũng tạo được một nét riêng từ phong cách Sơn Nam. Xóm Bàu Láng là một truyện dài được Sơn Nam viết cách nay gần 40 năm, được đăng phơi-dơ-tông trên báo ngày ở Sài Gòn, tạo được sự thích thú nơi độc giả về câu chuyện ở một vùng khỉ ho cò gáy miệt ven biển Tây Nam Tổ quốc thời đầu thế kỷ XX. Giữa những ngày chiến tranh ác liệt, câu chuyện như một nhắc nhở về một thời hòa bình, về một vùng quê, về nghĩa tình trong cuộc sống... giúp người dân vùng đô thị có điều gì đó tin tưởng và hoài vọng ở quê hương. Câu chuyện tưởng xưa cũ nhưng hàm chứa nhiều giá trị nhân văn của đời sống thôn dã thuở yên bình không giặc giã, cái nghèo về kinh tế không làm người ta nghèo nghĩa khí, tình thương. Xóm Bàu Láng được xuất bản lần đầu bởi Nhà xuất bản Bừng Sáng, Sài Gòn, tháng 7 năm 1968 và nay Nhà xuất bản Trẻ giới thiệu với bạn đọc bản in mới có sửa chữa những sai sót mà ở lần in trước do tập tập hợp từ báo ngày nên có nhiều thiếu sót về nội dung và kỹ thuật.
    ...
  • Như cánh chuồn chuồn Lưu Nhơn Nghĩa Như cánh chuồn chuồn là một tác phẩm văn học hiếm hoi viết về con người, vùng đất Châu Đốc - Bảy Núi rất chi tiết, tới nơi tới chốn. Những truyện ngắn, tạp bút, bút ký viết trong tập sách này - được bạn bè của ông ở Việt Nam tập hợp lại gửi cho Tủ sách Tuổi Trẻ, khi ông bắt đầu bị bệnh nặng - thể hiện một sự hiểu biết tường tận và một tấm lòng yêu mến quê hương sâu đậm. Từng con đường, góc phố, con người... ở cả một vùng đất trong mấy thập niên 40, 50, 60 của thế kỷ trước được tái hiện hết sức sinh động với một tình cảm đậm đà của tác giả. Nét văn hóa đặc trưng của Châu Đốc (nơi hợp cư của ba dân tộc Việt - Hoa - Khmer) cũng được diễn đạt đầy đủ dưới ngòi bút của ông. Đặc biệt nhất là những trang viết về chuyện đi học ngày xưa ở Châu Đốc, có lẽ là không ai có thể kỹ lưỡng và tường tận hơn.
    ...
  • Sông Nguyễn Ngọc Tư Độc đáo. Đầy tính thời sự và nhiều chất thơ. Một sự thay đổi ngoạn mục của Nguyễn Ngọc Tư. Sài Gòn. Sáng nay ở đó Tú dậy, đánh răng rồi chở vợ ra đường, họ có thể cùng ăn sáng trước khi đến cơ quan. Sáng nay ở đó Hậu, Bách, Cường tiểu thơ vẫn còn nằm ngầy ngật trong hơi men vì nhậu nhẹt khuya. Sáng nay mẹ cậu mặc quần lửng, giày thể thao, đá cầu ở công viên xong thì xõa tóc ngồi quán cà phê với một trong những người đàn ông của bà, cũng có thể là cha cậu. Sáng nay cậu cùng một người không thể gọi là lạ, cũng không thể nói đã quá biết nhau, đi xuyên qua những cánh rừng tinh linh đi tìm những khe suối nằm đâu đó giữa những vách đá. Hai thằng người bụi bặm và trông hơi tàn tạ... Khi mặt trời biến hai cái bóng thành vũng tối dưới chân, bọn cậu đã tận mắt nhìn thấy một vài cái khe nhỏ nước chảy cùng một thứ rêu óng biếc. Hứng mãi nước mới đầy một vốc tay, cậu không thể hình dung có bao nhiêu dòng chảy re rắt như vầy để làm tràn đầy hồ Thiên, khiến nó không khô cạn dù bất cứ mùa nắng hạn nào. Cậu xòe những ngón tay chắn giữa khe, thấy nước ẩn nhẩn lách qua, nhỏ nhắn và xanh xao như một hồn ma sầu muộn. Không thể tin được những nhánh nước rủ rỉ này lại làm nên dòng chảy hàng ngàn dặm của sông Di. (Trích từ tiểu thuyết Sông)
    ...
  • Văn học miền Nam lục tỉnh... Nguyễn Văn Hầu Bộ Văn học miền Nam lục tỉnh được nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Hầu (1922 - 1995) thực hiện đầy nỗ lực trong thời gian ông lâm bệnh nặng. Bộ khảo cứu văn học này gồm có ba quyển: Miền Nam và văn học dân gian địa phương; Văn học Hán Nôm thời khai mở và xây dựng đất mới; Văn học Hán Nôm thời kháng Pháp và thuộc Pháp. Đây là công trình không thể thiếu đối với giới nghiên cứu và bạn đọc muốn hiểu sâu về những nền tảng làm nên văn hoá, văn học miền Nam.
    ...
  • Văn học miền Nam lục tỉnh... Nguyễn Văn Hầu Bộ Văn học miền Nam lục tỉnh được nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Hầu (1922 - 1995) thực hiện đầy nỗ lực trong thời gian ông lâm bệnh nặng. Bộ khảo cứu văn học này gồm ba quyển: Miền Nam và văn học dân gian địa phương; Văn học Hán Nôm thời khai mở và xây dựng đất mới; Văn học Hán Nôm thời kháng Pháp và thuộc Pháp. Đây là công trình không thể thiếu đối với giới nghiên cứu và bạn đọc muốn hiểu sâu về những nền tảng làm nên văn hoá, văn học miền Nam.
    ...
  • Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư Nguyễn Ngọc Tư Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư khiến cho người ta thấy rằng nhà văn trẻ có thể biến mọi đề tài "tầm thường" trở thành thời sự. Ẩn sau "giọng nói" trong trẻo, duyên dáng của một cô gái là sự trải nghiệm về thời cuộc, đời sống dân dã và chiều sâu văn hoá của vùng đất cực Nam Tổ quốc... "Tôi không mê cải lương. Tôi chỉ thích thú với nghiệp của người nghệ sĩ. Họ có thể sống nhiều cuộc đời, nhiều vai diễn khác nhau. Còn tôi, hình dáng buồn cười, thô mộc, quê mùa, không trau chuốt. Hai mươi bảy tuổi vẫn yêu, vẫn tin rằng cuộc đời nầy màu hồng (mà tới một cái tuổi nào sẽ thấy nó đen thui) nên vẫn thích viết về những người tốt. Có điều những người đó sẽ không sung sướng vì tôi nghĩ, tốt mà được đền đáp thì người đời rủ nhau đi sống tốt hết rồi". Nguyễn Ngọc Tư
    ...
  • Mỗi nhà văn một tác phẩm... Bình Nguyên Lộc Ai đã trót say mê một Bình Nguyên Lộc trong Nhốt gió hay Đò dọc, thì giờ đây thứ văn chương đậm chất Nam bộ này một lần nữa sẽ tái ngộ cùng bạn đọc trong Truyện ngắn Bình Nguyên Lộc. Hơn 50 truyện ngắn, ngoài Ký thác đã từng xuất hiện nhiều lần, tập sách là tập hợp những truyện ngắn không dễ tìm như Có những xác diều, Phố của thành phố hay Thèm mùi đất,... Truyện ngắn Bình Nguyên Lộc là một thế giới văn chương đặc quánh chất "Bình Nguyên Lộc". Xuất phát từ những vấn đề cốt tử của truyền thống văn hóa Việt: nguồn gốc, ngôn ngữ, di dân và cõi âm, những câu chuyện tưởng chừng như thật bình thường dưới ngòi bút của Bình Nguyên Lộc lại trở nên thật hấp dẫn. Như câu chuyện của ông Ba già từng một lần xuống cõi âm, rồi trở về chỉ dám câu trộm cá ở ruộng trong mưa dầm gió bấc trong Câu dầm. Hay không khí liêu trai trong Bà mọi hú, câu chuyện về một bà Mọi sơn cước, quyết giữ đất, chống lại những người di dân. "Văn chương trước hết là những tiếng thì thầm của một người nói với chính mình". Chính vì vậy mà văn chương Bình Nguyên Lộc cũng giản dị, không cầu kỳ, trau chuốt gọt đẽo nhưng vẫn đong đầy chiều sâu tình cảm. Truyện ngắn Bình Nguyên Lộc chính là một tác phẩm như thế.
    ...
  • Cánh đồng bất tận Nguyễn Ngọc Tư "Cánh đồng bất tận" bao gồm những truyện hay và mới nhất của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Đây là tác phẩm đang gây xôn xao trong đời sống văn học, bởi ở đó người ta tìm thấy sự dữ dội, khốc liệt của đời sống thôn dã qua cái nhìn của một cô gái. Bi kịch về nỗi mất mát, sự cô đơn được đẩy lên đến tận cùng, khiến người đọc có lúc cảm thấy nhói tim... Tác phẩm đạt: Giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam 2006 Giải thưởng Văn học Asean 2008
    ...
  • Mỗi nhà văn một tác phẩm... Trang Thế Hy Trang Thế Hy - nhà văn của vùng đất Nam Bộ đã dẫn dắt người đọc theo cái lối rất riêng, rất nhẩn nha, cà kê để rồi bỗng chốc ta nhận ra mình đang đối diện ngay trân giữa cái khốc liệt mà chẳng hề có được lời cảnh báo trước. Mỗi vết thương là chứng tích của niềm vinh quang và nỗi đau đớn. Nhưng nỗi đau sẽ òa vỡ khi vinh quang phải đánh đổi bằng sự cay đắng và nhục nhã âm thầm. Tự nhiên tôi thèm khát một chút yên tĩnh và nhớ đến cái yên tĩnh của một vài đoạn đời sống trong rừng sâu. Chất liệu có khả năng làm êm dịu thần kinh của những đoạn đời đó thật là nhiều. Không cần chọn lọc, cứ bất chợt gợi lại một mớ nào đó cũng có thể nhào nặn được một liều thuốc an thần có hiệu quả cao. Nhưng chính cái đa dạng phong phú quá mức đó cũng đồng thời là một trở ngại làm cho trí nhớ ngập ngừng, do dự trong lựa chọn. Trích trong Nợ nước mắt Gặp một số mà coi như không có gặp ai hết. Nơi chôn nhau cắt rún gợi con người tìm lại tuổi thơ. Em muốn gặp lại những thằng học trò nhỏ ngày xưa trong tâm hồn những ông già hôm nay. Em chỉ còn gặp những ông già nguyên chất không còn chút mảnh vụn nào của tuổi thơ trong tâm hồn chưa cằn cỗi lắm, nhưng hoàn toàn xơ cứng. Trách ai bây giờ? Không lẽ đi trách những chiếc xe hơi bóng dợn cán lên ổ gà ngập nước tung sình vào đầu những người ăn mặc rách rưới gánh rau đi bán bên lề đường? Trách người ngồi trên xe chăng? Có một cái trật tự được thiết lập sẵn đã xếp chỗ ngồi phù hợp với lòng ham muốn của họ chớ đâu phải do họ muốn vậy mà được vậy. Trách một cái trật tự thì trừu tượng quá. Em nói sự xơ cứng của tâm hồn không quá đáng chút nào. Trích trong Vết thương thứ 13
    ...
  • Gió lẻ và 9 câu chuyện khác Nguyễn Ngọc Tư "... Gió lẻ làm gã phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Bây giờ không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dẳng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình.Và từ khi lìa nhau, gió dằn vặt con người bởi nỗi ly tan của chính nó. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết cũng bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi. Sự đùa cợt không bao giờ mệt mỏi. Đến mức người ta mòn mỏi thiếp đi thì gió lại dựng họ dậy theo cái kiểu lướt thật chậm từ chân lên đầu, như có một linh hồn, một bóng ma vừa đi qua âu yếm. Để trốn gió, gã nhận chở bất cứ loại hàng nào, với cái giá rẻ nhất đi tới những người đàn bà của mình ở những điểm đến quen thuộc. Bằng cách đó, từng mùa gió lẻ đã đi qua đời gã êm đềm. "Khỏi tốn tiền trọ...", Dự cười hinh hích, cậu ta nghĩ vậy. Dự xa xôi với gã bởi những điều như thế. Dự trẻ, và ngơ ngác giữa cuộc đời ngơ ngác. Nên dù nằm trong căn phòng ấm sực, cậu ta vẫn trằn trọc không chịu vô nhà...". Sáng sau gặp lại, không biết cô gái có bị gió làm xanh đi chút nữa. Hai chân có thể sẽ không duỗi thẳng ra được, vì gió vào cabin và cô gái bị đông cứng, còng queo... MỤC LỤC: Vết chim trời Chuồn chuồn đạp nước Tình thầm Sầu trên đỉnh Puvan Ấu thơ tươi đẹp Núi lở Thổ Sầu Của ngày đã mất Một chuyện hẹn hò Gió lẻ ĐOẠN TRÍCH: Em cười hinh hích, kéo tay tôi ngồi xuống cạnh mình, nói "thầy ơi thầy mỏi chân đi". Sau câu nói ấy thì tôi thấy mình bỗng mỏi thật, vì chỉ cần đi chút nữa, gặp người đời, tôi sẽ thấy lại tuổi sáu mươi chín của mình trong mắt họ. Sẽ phải nghe câu nói hồn nhiên của một người hồn nhiên, "Ông anh có con gái ngộ quá, phải ở gần tui hỏi cưới cho thằng út tui, mình làm sui gia chơi". Và em bỏ chén cơm ăn dở xuống, rối bời nắm lấy tay tôi, "không phải đâu, chú ơi, không phải...". Cái khoảnh khắc rối bời này sẽ lặp đi lặp lại, chừng nào em còn ở bên tôi. Trích từ sách
    ...
  • Làng ta

Chuyện về người hiền của văn chương Nam bộ

Bài 2: Ngàn cân mỗi chữ  


Nhà văn Trang Thế Hy. Ảnh: Nguyễn Hồ

Nguyên Ngọc | SGTT.VN

Tư thỉnh thoảng lên thăm anh Trang Thế Hy, không nhiều và thường không báo trước. Mà không lần nào anh bất ngờ. Cứ như đã chờ từ bao giờ. Cứ như khi cô chưa đến thì cũng đã có cô ở đấy rồi. Tri âm. Người ta bảo tri âm là chỉ khẽ nghiêng tai, đã nhận ra được bước chân của nhau dù chưa thấy mặt. Thật tri âm nữa, là ngay khi người ấy chưa đến, chưa đi nữa kia, còn tận đất Mũi tít mù, như ăngten vậy, đã nghe âm âm bước chân. Tư lên, thường sáng lên chiều xuống, hoặc đi tiếp về thành phố, như tiện mà ghé lại, tuy kỳ thiệt chủ ý là chỉ đến đây thôi, cả hai đều biết mà không nói, như trong một truyện ngắn nhẹ nhàng của anh hay coi như vô tư của Tư. Cũng có khi cô ở lại một hai ngày.

Chuyện thứ hai

Tôi có hứa với anh Trang Thế Hy mỗi năm xuống thăm anh một lần, kể từ hồi anh về dưới ấy chưa năm nào lỗi hẹn, có năm còn dôi thêm vài chuyến. Mà chưa lần nào gặp Tư ở đấy. Chưa lần nào được chứng kiến đôi bạn ấy trò chuyện. Tò mò chẳng hay gì, nhưng quả thật rất muốn biết hai con người đều là "đặc sản" miền Tây, đặc sản độc của Nam bộ ấy (chữ của Trần Hữu Dũng), họ xa nhau đến thế về thế hệ mà gần nhau đến thế về con người, họ giống nhau và cũng khác nhau đến lạ về tài năng, từ hai hướng chừng đối nghịch mà đi đến tinh hoa của văn chương đồng bằng Cửu Long, cũng là của văn chương cả nước; và điều này có thể còn quan trọng hơn: là người tài, cũng như tất cả những người tài, bằng cách này cách khác họ luôn đối mặt với những thách thức tinh vi của nghề văn, theo một cách nào đó là luôn ở hàng đầu, không phải vì một thứ tiền phong chủ nghĩa gì mà thực ra họ chẳng thèm quan tâm, mà vì đấy là bản chất công việc của họ, là sinh tử đối với sự tồn tại của họ như một công dân của thế giới văn chương, họ căm cụi và dũng cảm giải quyết hằng ngày và cả đời. Hai người tài ấy, họ nói với nhau về những thách thức ấy như thế nào. Rất muốn được tò mò nghe, biết. Về chuyện chữ nghĩa của họ. Bởi họ kỹ lắm trong chuyện chữ nghĩa, lao động suốt đời, nhọc nhằn, thú vị, nhấm nháp, hạnh phúc, đau khổ của họ nói cho đúng cũng chỉ là chuyện chữ nghĩa, vật lộn với nó, trằn trọc với nó, khám phá ra nó, bắt được nó, trì giữ nó, vắt kiệt nó, hay cắn răng dứt bỏ nó. Tôi có một ý này, không biết có chính xác không, xin cứ thử nói liều: hình như cả Nguyễn Ngọc Tư và Trang Thế Hy, nói theo cách nào đó, về căn bản là những nhà thơ. Bởi thái độ của họ, cách hành xử của họ đối với chữ nghĩa, chính xác hơn là đối với các từ. Jean Paul Sartre có nói rằng sự khác nhau giữa nhà văn với nhà thơ là ở chỗ này. Trong khi đối với nhà văn từ là công cụ, họ sử dụng chúng, chúng là phương tiện biểu nghĩa, chúng mang nghĩa, cái nghĩa mà nhà văn muốn nói ra với người đọc, chúng mang cái nghĩa được gửi vào trong chúng như gửi vào trong những cái vỏ vậy, lột cái nghĩa đó ra, để lại trên trang giấy, rồi đi, trống rỗng, chỉ còn là cái vỏ, trong suốt; vâng, trong khi nhà văn "dùng" các từ như vậy, thì nhà thơ không hề sử dụng các từ. Đối với họ từ không là những cái vỏ mang nghĩa, mà là những sự vật, như mọi sự vật của thế gian này. Những sự vật sống. Họ gặp chúng, sờ vào chúng, chạm vào cái sần sùi hay trơn láng, nóng hay lạnh, mềm hay cứng... của chúng. Họ mang chúng đến và để nguyên chúng đấy, những sự vật-từ, trên trang giấy cho ta, người đọc, chạm vào, mà biết về cuộc đời, như biết về thế giới sống, như sống giữa thế giới ấy.

Tập thơ mỏng mà nặng

Tác giả bên nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Ảnh: TL

Trang Thế Hy có một tập thơ, hình như rất ít người biết, mà rất hay, cả tập mỏng dính, vỏn vẹn chín bài, bài nào cũng hay, cộng chín bài dịch của Tagore nữa, cũng mỏng tang và dịch cũng thật tài. Có một bài thơ ở đấy cậu bé nghèo là anh, nhặt được một cái vú cau từ trong khay trầu của bà nội xưa, đem đặt nó giữa trang giấy hôm nay. Không phải hình ảnh hay kỷ niệm về một cái vú cau, ý nghĩa hay "nội dung" gợi lên từ một cái vú cau, mà là một cái vú cau thật, nhỏ xíu, tai tái xanh. Không phải một cái núm cau giống như cái vú nghèo trên bộ ngực lép kẹp của cô giáo làng ốm nhom thương học trò như con ôm trò vào lòng dạy đánh vần "mờ-e-me-nặng-mẹ". Cũng không phải một cái vú nghèo nhỏ như một cái núm cau trong khay trầu bà nội. Không như mà là. Mà đích xác là cái vú cau, một quả cau có cái vú nhỏ xíu được bà nội dùng con dao cau sắc lẹm cắt ra, bỏ đó trong khay trầu của bà và đứa bé nghèo nhặt làm đồ chơi nghèo của tuổi thơ nghèo. Một từ-sự-vật-vú, một vú-cau-sự-vật-từ, một sự-vật-từ-vú-cau Trang Thế Hy, cậu bé Trang Thế Hy, nhà thơ Trang Thế Hy đặt ra đó, giữa cuộc đời này, đem đến cho thế giới của chúng ta, mỗi người, một cái vú cau từ nay sẽ còn nguyên đấy mãi cùng ta, để ta sống cùng nó... Vậy đó, nhà thơ không mang đến cho chúng ta những ý nghĩa được chuyển tải bằng các từ, mà các từ sau đó trút hết nghĩa ra, trở thành trống rỗng bỏ đi. Nhà thơ chế ra những từ-sự-vật, đem đến và để lại đấy nguyên vẹn, nguyên vẹn chất sự vật giữa thế giới sự vật sống của chúng ta.

Có phải về phương diện này Nguyễn Ngọc Tư, bằng thế giới từ-sự-vật, sự-vật-từ cô khai phá được tận vùng đất phương Nam kỳ lạ mấy năm nay và đem đến, làm giàu cho thế giới sống của người Việt mình, là một nhà văn rất thơ, và rất gần với Trang Thế Hy.

Vậy mà lại còn có điều này nữa: cô gái nhà văn đáo để ấy, sau khi làm chấn động thế giới văn chương chúng ta bằng cả một hệ thống từ-sự-vật "đặc sản" miền Tây, bỗng tuyên bố rằng đừng cột chặt tôi mãi vào cái mớ từ tòn teng được mọi người tấm tắc ấy vì cái chất lạ của nó. Cái tôi muốn đem đến không phải là cái lạ, để mê hoặc người, mà là cái quen vô cùng kỳ lạ vẫn giấu kín trong mỗi chúng ta, mà ta chẳng bao giờ ngờ... Cô gái ấy không sợ những cuộc phiêu lưu mới, mà hình như cô đang im lặng lầm lũi lao vào. Bạn cô, anh Trang Thế Hy, đang nghĩ gì?

Tư thường lên với anh Trang Thế Hy rất bất ngờ, không mấy khi báo trước. Ghé qua rồi đi. Cũng có hôm ở lại. Anh Trang Thế Hy có kể với tôi rằng, mấy lần ở lại, thường cũng ít trò chuyện khuya, mặc dù cô biết người nhiều tuổi như anh rất ít ngủ. Và lần nào cũng vậy, cô ra đi không hề báo. Bốn hay năm giờ sáng se sẽ trở dậy, gỡ rất khẽ cánh cửa thật ra vẫn để mở suốt đêm, rón rén ra đi. Sáng anh dậy, thì Tư đã đi từ bao giờ. Nhà lại vắng tanh. Như Tư chưa hề đến.

Thật ra anh biết chứ, anh có ngủ đâu.
Tư cũng biết rằng anh biết.
Mà không hề nói.
Cả hai.

YBOOK.vn


    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • CÁC TIN BÀI KHÁC
  • Đọc lại nhà văn 'đánh thức lương tri' Bùi Hiển

    Đọc lại nhà văn 'đánh thức lương tri' Bùi Hiển (22/11/2019)

    Thiên Điểu | TUOITRE.VN

    Đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh (22-11-1919) của cố nhà văn Bùi Hiển (1919 - 2009), bạn đọc có cơ hội được đọc lại ông một lần nữa, để khám phá lại một giọng văn nhuần nhị mà sâu sắc, một Bùi Hiển - người đánh thức lương tri.

  • Con trai ông Trump ra sách bảo vệ cha

    Con trai ông Trump ra sách bảo vệ cha (06/11/2019)

    D. Kim Thoa | TUOITRE.VN

    Cuốn sách dày 300 trang của Donald Trump Jr. (người con trai lớn nhất của ông Trump) vừa có mặt trên các kệ sách ở Manhattan với một phần lớn nội dung khiêu khích nhằm vào các đối thủ chính trị của cha mình.