GIỚI THIỆU SÁCH

  • Đong tấm lòng (In lần thứ 6) Nguyễn Ngọc Tư Một số độc giả khi biết cô Tư sắp ra sách, đã hỏi: lần này cô ấy viết có buồn không?... Họ đọc cô - vừa thích nỗi buồn đó vừa muốn kháng cự nó... Nhưng trong tập tản văn này, dường như chính cô kháng cự nỗi buồn của mình bằng lạnh lùng và gai góc khi nhìn vào đời sống người nông dân... Xen giữa nhẹ nhàng u sầu và trách móc đành hanh "Đong tấm lòng" còn có một chút ma quái của những xứ sở mới mà người đọc sẽ đi qua.
    ...
  • Hà Nội trong mắt một người... Nhiều tác giả Hà Nội vẫn là tổng hòa của tất cả âm thanh, màu sắc, mùi vị, đôi khi không ăn nhập với nhau, khơi dậy đủ các giác quan, chứa đựng trong đó tất cả hỉ nộ ái ố của những con người đang sống trong nó. Rồi sau tất cả là sự biến mất trong lãng quên. Những hàng cây cũ, loài chim sẻ, tiếng ve rền rĩ, xe đạp, tà áo dài, làn tóc mai, những bài hát về thành phố này. Và cả những lời hứa... Dù với kẻ ở hay người đi, thành phố luôn là một mảng ký ức, là chốn rong chơi, hay đơn giản là nơi hẹn hò một thuở. Và dù có thể tiếc nuối, so sánh, chê bai, hay bực tức về những còn và mất của thành phố này, dường như ai cũng muốn nói và viết một chút ý niệm của mình về nó. Có những ngõ phố nhỏ, những gánh hàng rong, những cây cổ thụ trăm năm, và cũng có những tòa nhà cao vút, xe cộ đi lại như mắc cửi, khói bụi ồn ào. Cuộc sống ở Hà Nội dường như luôn diễn ra ở thời điểm hiện tại. Người ta ngừng nghĩ về quá khứ và cả tương lai. Mọi thứ ứa ra, tràn trề, sự sống lan tỏa khắp nơi, trên vỉa hè, dưới lòng đường, trên những chiếc xe máy, xe buýt nối đuôi nhau xếp thành hàng dài, trong những tòa nhà cao tầng, những khu chung cư.
    ...
  • Thương nhau chung một mái nhà Nguyên Hương Tết bây giờ thì bận rộn quá chẳng có thời giờ mà bày ra làm bánh mứt, hầu như ai cũng nói vậy. Nhưng cũng đơn giản hơn vì đã có siêu thị làm giúp những gì cần thiết. Công ty cần hoàn thành việc này việc nọ việc kia và việc kia nữa... Không sao, miễn tiền thưởng xứng đáng thì không phàn nàn, tôi có thể ở lại văn phòng cho tới ngày cuối cùng của năm, chỉ cần một tiếng đồng hồ đẩy xe quanh các gian hàng siêu thị là đã sắm sửa xong cho một cái tết.Tôi bỗng nhớ nôn nao khi nhìn thấy người phụ nữ dân tộc gùi những ống tre ngang qua văn phòng công ty, áo thổ cẩm bạc màu đi qua những bóng loáng xe cộ san sát trên vỉa hè khiến tôi ứa nước mắt nhớ áo mẹ mình cũng bạc như vậy mỗi khi đi chợ về và tụi tôi thì hò reo đợi mẹ lấy trong giỏ ra bộ đồ mới cho mỗi đứa... Những mẩu chuyện nhỏ ấm áp tình cảm gia đình của tác giả quen thuộc Nguyên Hương nghe rất quen thuộc, ai cũng có thể tìm thấy mình trong đó. Đọc sách rồi tự nhiên muốn trở về nhà ăn một bữa cơm với người thân, nói vài lời thân ái. Giữa trăm vạn kiếp người xuôi ngược, duyên sâu đến nhường nào, thương nhau đến nhường nào mới về chung một mái nhà? Chung một mái nhà cho nên càng thương nhau. Lựa một miếng ăn ngon gắp vào bát thì dễ, lựa lời nói, lựa từng cử chỉ nhỏ để mà không vô tình làm xước lòng nhau... thiệt khó. Cuốn sách ấm áp và dịu dàng, đậm tình yêu của một tác giả đã là vợ, là mẹ. Món quà yêu thương để thay lời yêu khó tỏ đến những người thân thiết bên mình. Thời gian càng dài, chặng đời càng mệt, thì ngó lại, vốn liếng lớn nhất vẫn chính là bên mình còn bao nhiêu người gọi là "người thân".
    ...
  • Ở Nha Trang sóng tựa như mây Ái Duy Sao tôi nhớ trái bàng chín vàng của tuổi thơ quá đỗi. Cây bàng trước ngõ nhà tôi ngày ấy trùm nhứt xóm, tỏa bóng hàng chục mét, ai đi bộ ngang qua đều ghé lại trật nón hóng mát. Mùa bàng chín trên cao lũ chim sẻ lách chách phá, dưới gốc là lũ trẻ thi nhau vác đá vụt lên những chùm bàng lúc lỉu rồi tranh nhau lượm trái rụng phủi qua cạp ăn tại chỗ. Bàng chín mẩy vỏ mỏng vàng mơ, phần cơm dày cắn ngập răng chua chua ngọt ngọt chan chát... Mùa lá rụng chiều chiều bà ngoại tôi lại xách chổi đi gom lá bàng khô rụng bay đầy mấy khoảng sân nhà hàng xóm, vun lại thành đống to và đốt. Khói lá bàng trắng đục như sữa, cay cay thơm nồng, cuộn lại thành từng búi như mây là là trước khi tản lên cao... Những tản văn gợi nhớ một Nha Trang xưa cách đây hơn nửa thế kỷ, với những con đường, góc phố, bờ biển, ngôi chợ... mang đậm dấu ấn lịch sử và man mác một dấu tình riêng. Xen lẫn những câu chuyện ngược dòng quá khứ là Nha Trang nay với cuộc sống sôi động, tình người êm đềm... trong một cái nhìn trong trẻo và khoáng đạt, một cách kể chuyện duyên dáng và cuốn hút. Sách dành cho người Nha Trang và cả những ai đã để rơi một mảnh tình của mình nơi đây.
    ...
  • Với Đà Lạt, ai cũng là... Nguyễn Vĩnh Nguyên Có những ngày như thế, tôi tự hỏi, làm sao trục xuất Đà Lạt ra khỏi đầu mình để thiết tha hơn với cái thực tại mà thân xác đang hiện diện, ở đây, lúc này, giữa Sài Gòn khốc liệt, náo động. Tôi trở nên quá thụ động trước đời sống vồn vã gọi mời, chỉ bởi vì một nguyên do đơn giản và hệ trọng khó có tòa xá giải nào xóa tội được cho mình: tôi đang ngoại tình với một thành phố. Có những ngày như thế,dư lượng ký ức đầy tràn trong não bộ, phong kín mọi ngõ ngách tâm hồn, sôi réo, muốn gỉ sét cả thịt da, làm ngấm ngoáy trong xương tủy và phả ra trong hơi thở là mùi của diệp lục tố, của thứ mùn lá rã nát âm u dưới tầng tầng đất lạnh, của nhụy hoa bay váng vất trong gió trời. Làm sao để trục xuất những sinh tố, tử tố đó ra khỏi thân xác để làm mới lại từ đầu cho phù hợp với sinh cảnh huyên náo chung quanh? Có những ngày như thế, đồng tử quắt quay thèm bức xạ, thèm mù sương, thèm cái quạnh quẽ của cảnh sắc. Cơn thèm muốn quắt quay của tên nghiện thâm niên buông thả cuộc đời có lẽ cũng chỉ đến mức như vậy... Và rồi tự lừa mị rằng, đó là sương khói thật, đó là khung cảnh đồi núi thật, để chỉ cần nhắm mắt lại thôi, là Đà Lạt ùa về ngập tràn khắp nẻo mộng. Trích Làm sao để trục xuất Đà Lạt trong đầu? 23 tản văn tựa 23 mối tình si của tác giả với Đà Lạt. Những hoài niệm bồng bềnh mà chân thật đến từng chân tơ kẽ tóc. Đà Lạt là sương mù, là rong rêu, là những phận người lặng lẽ nhưng không kém phần mãnh liệt. Đà Lạt đã ăn sâu vào tâm hồn tác giả như một ám ảnh không thể trục xuất ra khỏi đầu và ra khỏi trái tim.
    ...
  • Hành lý hư vô Nguyễn Ngọc Tư "Cả khi xe chuyển bánh rồi bạn vẫn còn kinh ngạc, thì ra chỉ cần chừng này thứ mang theo. Ngoài chục bộ quần áo, mùng mền, đôi gối, vài cái khăn choàng cổ. Mà cũng không chắc chúng cần thiết với mình.Có quá nhiều thứ để nhìn nhận lại trước và trong những cuộc chia tay, như cái chị khóc mếu kia chưa chắc sẽ nhớ về bạn nhiều hơn người vẻ như tỉnh bơ cà rỡn (nuốt trộng nỗi buồn vào lòng vốn là chuyện chẳng dễ gì), hay đằng sau câu "sẽ gọi điện thường xuyên" là một rừng lừa phỉnh bởi mai đây hít thở thứ không khí khác, sẽ chẳng còn gì chung để chia sẻ cho nhau. Và xứ sở bạn tưởng như đậm đặc trong từng tế bào máu, không sống nổi nếu thiếu vắng, ngay khi rời đi đã có nơi chốn mới thay vào.Hiểu cách những mối quan hệ biến dạng sau mỗi cuộc chuyển dời, nhất là giữa người với người, nhưng sau vài lần chuyển nhà, đồ đạc mới là thứ khiến bạn ngạc nhiên. Những thứ bạn phục thuộc vào, như thể chúng là tai, là mắt, là oxy, hóa ra buông bỏ được. Và có thể buông nhẹ không. Ảnh: Internet ... Sáng đó trời mưa, người đưa tiễn không đông lắm. Bạn ngó coi mấy chiếc xe chạy sau mình có chất đầy những hư vô, thứ hành lý duy nhất bạn có thể mang theo, thứ khiến bạn cảm thấy cần thiết hơn cả những áo khăn được gói chặt bên mình, cả lúc mục rã đi còn chưa xài tới". Hành lý hư vô - tập tản văn mới nhất với 32 mẩu chuyện được kể bằng chất giọng rất đặc trưng Nguyễn Ngọc Tư: bình dị, mộc mạc và hiền. Đọc để cảm nhận nỗi buồn man mác len lỏi trong từng con chữ. Dai dẳng và ám ảnh!
    ...
  • Viết vụn... thời gian Nguyễn Thủy Nguyên Huế. Với tôi. Một cái thung khe cỏn con thơ mộng... Dòng Hương. Mùa hiền hòa lặng lẽ nước trôi... Dòng Hương những con nước nhỏ quấn bóng cành phượng vĩ đỏ đứng khép bên bờ. Rồi chợt nắng... Rồi chợt mưa... Chùa Thiên Mụ, chợ Đông Ba... Một nếp nhà xinh. Đây thôn Vĩ Dạ... Tiếng hò ơ khua nặng mái chèo.Người xa nói chẳng nơi mô mưa bằng xứ Huế. Mưa trắng trời trắng đất Huế ta ơi... Đúng rồi. Cơn mưa xối xả bến cửa Thuận An, Lăng Cô xuôi về Vĩ Dạ... Người xa lại nói. Chẳng nơi mô nắng bằng xứ Huế. Đúng rồi. Nắng xạm nón bài thơ o tôi đội trên đồng. Nắng bỏng rát mặt con đường nhựa...Nắng. Mưa. Và trầm mặc. Huế. Lòng người u tịch nao nao... "Em buông câu hò bên dòng Hương giang/ Gửi nét Huế trong Mười thương, Mười nhớ.../ Lời ca Huế níu lòng người đi, ở/ Lý ngựa ô chở nỗi nhớ qua cầu... Trích Quê nội tôi có nắng... Quê nội tôi có mưa... Viết vụn thời gian là tập tản văn đầu tay của tác giả Nguyễn Thủy Nguyên. Vốn là chuyên gia khoa học kỹ thuật, chuyên ngành quy hoạch đường đô thị, anh có cơ hội đi tới nhiều miền đất, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa nhưng không hề nhìn mọi sự bằng con mắt "ngành nghề", trái lại, cảm xúc mới là điểm về ở mọi trang viết của anh. Một sớm đầu đông Hà Nội, một câu hò bên dòng Hương giang, một gánh xôi nóng, một tiếng rao đêm... Những mảnh vụn, những câu chuyện của đời sống, chất chứa trong đó bao nhiêu tâm sự, trăn trở riêng. Tập tản văn chỉ thuần túy kể "chuyện của mình" nhưng thông qua những câu chuyện "viết vụn" được bố cục thành 5 phần với những chủ đề hết sức thân thuộc, gần gũi: Quê nội - quê ngoại, Con gái - con trai, Trong tôi... Hà Nội, Bè bạn, Nghĩ vụn, người đọc chắc hẳn sẽ tìm thấy không ít sự đồng điệu hoặc một góc riêng cho mình để ngẫm ngợi về muôn sự đời thường...Quan niệm về viết của Nguyễn Thủy Nguyên rất đơn giản: viết chính là rỉ rả nói chuyện với chính lòng mình, viết thật dễ dàng và thản nhiên.
    ...
  • Phát khổ vì cái cổ Nora Ephron Từ những thăng trầm của chính mình, tác giả vô tư nhìn nhận và kể lại những vấn đề của phụ nữ khi đến một độ tuổi nhất định, ngày càng già nua và phải đối mặt với hàng tá vấn đề khổ não. Thẳng thắn, dí dỏm, đầy những sự thật khiến người đọc bật cười.
    ...
  • Thành phố - Những thước phim... Huỳnh Như Phương Tập sách gồm những tản văn êm đềm sâu sắc của tác giả, viết về những kỷ niệm gắn với các thành phố từng đi qua. Với lối viết tự nhiên, đằm mà sâu, những câu chữ tinh tế và đầy gợi mở, tác giả ghi lại những kỷ niệm từ thuở ấu thơ đến nay, gắn với từng thành phố ông từng sống hoặc đi qua. Có những điều lạ lẫm đến từ đôi mắt quan sát cẩn trọng của một nhà nghiên cứu, cũng có những điều hết sức dung dị nhưng mang các giá trị nhân văn đầy ám ảnh qua ghi chép của một trí thức giàu tâm huyết. Không đi vào con đường hư văn, văn không 'hoa hòe hoa sói', cũng không sa đà viện dẫn kinh sách, tạp văn của Huỳnh Như Phương là sự quan sát đời sống, là chắt lọc từ ký ức, từ những trải nghiệm... Con voi bằng chất dẻo, Buổi chiều Vạn Hạnh... là những trang văn có sức cuốn hút đặc biệt, có thể được 'cài đặt' dài lâu trong trí nhớ bạn đọc. Trần Nhã Thụy
    ...
  • Balô trên thảm đỏ Nick M Đã bao giờ bạn nghĩ rằng mình sẽ kiếm sống bằng nghề viết? Giới trẻ ngày nay chắc chắn nhiều người sẽ chẳng ngần ngại và tự tin khẳng định là CÓ, bởi Content Writing đang là nghề hot hiện nay, đem lại nguồn thu nhập rất "ra gì" cho những ai theo đuổi công việc này. Cuốn sách này là những trải nghiệm tôi muốn chia sẻ sau 10 năm gắn bó với nghề viết. Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân để viết, xem, đi, gặp, rồi lại viết. Balô trên thảm đỏ là hình ảnh tôi trong những năm tháng làm phóng viên văn hóa khi đeo balô, ôm máy ảnh tác nghiệp trong những sự kiện hào nhoáng. Bằng cách đó, nghề viết đã đưa tôi đặt chân tới hơn 20 quốc gia và vùng lãnh thổ trong vòng 10 năm, được tới những nơi mà hồi bé tí chỉ nhìn thấy trên tivi. Tôi còn có dịp gặp gỡ những nhân vật mà ngày còn là học sinh-sinh viên, nằm mơ cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ ngồi đối diện và phỏng vấn họ. Tôi nhận ra rằng viết là cách dễ dàng nhất để lưu lại thời gian. Chụp ảnh giúp "đóng băng" khoảnh khắc còn viết là cất giữ ký ức theo năm tháng. Chúng ta thấy gì hồi còn thơ bé, trải qua những gì ở tuổi thanh xuân, suy nghĩ thế nào khi trưởng thành... Tất cả đều xứng đáng được viết lại. Càng đi nhiều, càng trải nghiệm nhiều, chúng ta sẽ càng có nhiều thứ để kể. Đối với tôi, viết như một hành trình thử thách lòng kiên nhẫn nhưng cũng gây nghiện vô cùng. Nếu bạn sẵn sàng coi nó như "xương sống", gửi gắm tất cả nhiệt huyết và năng lượng trong chiếc balô hành trang để dấn thân vào chuyến đi đó, thảm đỏ sẽ luôn được trải ra để chào đón bạn.
    ...
  • Trời ơi, tôi chẳng nhớ gì cả Nora Ephron Cái nhìn dí dỏm về đời sống trong quá khứ, hiện tại và tương lai, gợi nhắc về những gì đã qua bằng sự mẫn tiệp, mạch lạc trong suy nghĩ. Những thấu đáo và quan sát thoạt nghe đã thấy có lý, chỉ có thể là Nora Ephron.
    ...
  • Yên Lê Đỗ Quỳnh Hương Với Quỳnh Hương, càng ngày mọi cái càng là Duyên. Và với cô, mỗi một giá trị có thể mang đến những điều tốt lành cho cuộc sống đều là những điều đáng trân quý. Điều đó, thời gian sau này Quỳnh Hương tìm thấy được ở vạn vật quanh mình. Đó có thể là nguồn năng lượng dạt dào thiên nhiên xung quanh ban tặng, mà chỉ những ai có ý thức khơi gợi, trò chuyện cùng nó, sẽ có thể hấp thu được đầy đặn như mong muốn. Đó có thể là những bài học triết lý sống rất đời thường mà cô lảy ra được từ những bài giảng Phật pháp nghe được, áp dụng, và áp dụng thành công. Để rồi qua đó, chẳng những Quỳnh Hương rút kinh nghiệm được cho bản thân, mà còn cho các bạn hữu trên trang cô nữa. Và, cũng theo duyên, Quỳnh Hương tiếp tục cho ra mắt quyển Yên này, với những ghi chép về trải nghiệm thật, hoặc bài học rút tỉa từ chính những gì bản thân cô đã trải qua. Quyển sách nhỏ này cô mong ước sẽ ít nhiều trợ duyên cho những ai mong muốn buông xả những muộn phiền, để vươn đến sự bình yên trong cuộc sống.
    ...
  • Những triền xưa ai đi Lê Minh Hà Những triền xưa ai đi là sáng tác mới nhất của Lê Minh Hà, 15 bức ký họa 15 chân dung. Họ là những nhân vật của những người mãi mãi chỉ biết cái góc của mình, những người "nhà quê" và người 'thành phố '. Đằng sau họ là cả một bức tranh lớn của một thời đã qua, xám tối lẫn với tươi hồng, khổ cực, vất vả mà không phai nhạt chân tình.Coi trọng gốc rễ và chữ tình nồng nàn, những nhân vật của chị cũng được nhìn từ độ đo tấm lòng như thế. Ai giàu ai nghèo, ai cần mẫn cắm mặt ai bán nhà ai làm giàu trên đất... Tất thảy họ quanh ta, một thời và mãi mãi gắn với nhà mình. Các tác phẩm của Lê Minh Hà nổi bật 3 chủ đề: hồi ức về thời kì chiến tranh; đời sống xa xứ, và Hà Nội. Giọng điệu của chị được đánh giá cao bởi có được sự pha trộn của các yếu tố: nhẹ nhàng mà sắc sảo, triết lý trong giọng văn ngọt đẹp của chữ.
    ...
  • Hà Nội trong mắt một người... Đỗ Phấn Cuốn sách của một tác giả đã dành trọn vẹn tâm tư tình cảm của mình cho Hà Nội. Những đoạn văn không dài, những câu chuyện nhỏ đã dẫn dắt ta chìm vào miên man cảnh sắc, con người trên mảnh đất này. Những niềm vui, nỗi muộn phiền, lo lắng cho sự vật và con người nơi đây ngày một trở nên xa vời vợi trong kí ức.
    ...
  • Phố phở phố có nhà to Phạm Ngọc Tiến Những ghi chép bụi bặm về nhân tình thế thái, về Hà Nội, của một gã đàn ông khát khao xê dịch. Càng khát khao, anh càng nhìn thấy gốc rễ sâu sắc của mình. "Người Hà Nội khi xa Hà Nội trĩu nặng tâm trạng. Bấy giờ chiến tranh loạn lạc, lứa thanh niên trẻ chúng tôi vừa tầm lớn thì nhập ngũ. Xa Hà Nội với chúng tôi lúc đó từa tựa như trẻ xa mẹ bây giờ. Nhớ lắm. Cái nhớ kỳ lạ và rất khó tả".
    ...
  • Hôm nay mình chỉ vui thôi... Trang Xtd Hôm nay mình chỉ vui thôi có được không là quan sát, suy tư và chiêm nghiệm của một cô gái 23 tuổi lúc cô ấy viết sách, về thế giới không ngừng chuyển động xung quanh. Cô ấy cũng loay hoay với mớ tự do to đùng mình có. Và vì tự do đi kèm trách nhiệm, chúng ta không thể làm bất cứ điều gì mà không suy tư chút nào. Và cô ấy ở đây, để suy tư cùng bạn. Bất cứ đồ vật gì bạn mua hay được tặng cũng đi kèm hướng dẫn sử dụng. Vậy mà cuộc sống lại không có hướng dẫn sử dụng. Nhưng tại sao khi bạn được trao tặng cuộc sống, bạn lại dám sống? Không có hướng dẫn sử dụng chính xác tuyệt đối, đó là lí do luôn luôn ta phải dành một góc để suy tư về việc mình đang sử dụng nó. La bàn nằm trong tâm trí và trái tim bạn.
    ...
  • Mẹ đã đi chợ về Lê Minh Quốc Tác phẩm là những trang văn, những bài thơ về mẹ và những người thân trong gia đình đã khuất của chính tác giả. Một tình yêu mãnh liệt, một xúc động tràn bờ đối với những cảm tình thiêng liêng, vô cùng đặc biệt ấy. Cũng qua những trang viết và hình ảnh "Bà Mẹ" của tác giả, bạn đọc cũng sẽ có thể thấy hình ảnh của bà mình, mẹ mình, bởi các bà mẹ Việt Nam đều có chung một gương mặt, một cuộc đời. Trích lời nhà biên kịch Đoàn Tuấn Giọng văn, hình ảnh mộc mạc, chân thành, giàu cảm xúc, ngòi bút sắc bén, bền bỉ, chạm đến từng ngõ ngách trong tâm hồn người đọc, bằng hình ảnh nỗi nhớ tác giả vẽ nên.
    ...
  • No Nguyễn Thị Huyền Ngân "No, có nghĩa là no nê, no đủ. No vật chất đến no tinh thần, từ trong gia đình, ngoài xã hội, trên đường phố, cho chí đến việc làm, việc học, việc đối nhân xử thế giữa người với nhau, v.v.. và v.v... No, ở hai đầu thái cực: mặt này no tích cực, mặt kia no tiêu cực. Và no ở đây còn có nghĩa là không trong tiếng Anh. Tác giả mượn tạm tiếng nước ngoài để có thể diễn đạt được nhiều ý hơn (đa số là nghĩa tiêu cực), dùng thủ pháp trào lộng để chuyển tải được những điều trông thấy mà nếu viết theo cách viết nghiêm túc sẽ phải... gồng, lên gân dạy đời một cách trịnh trọng. Một số bài, đơn thuần chỉ đọc cho vui, như là cách giải trí sau một ngày làm việc căng thẳng, mặc dù trong đó, ít hay nhiều, tác giả đều gửi gắm những dụng ý nhân văn. Và có bài, tác giả đánh thẳng vào nhiều vấn đề nhức nhối còn tồn tại nhan nhản trước mắt, mà với bất cứ ai có liêm sỉ đều cảm thấy xấu hổ vì sự tràn lan, dai dẳng của chúng, không biết đến bao giờ mới trị dứt điểm được. Trào lộng, mục đích làm cho những nội tại nặng nề được chuyển tải một cách nhẹ nhàng hơn, làm mềm đi sự châm biếm, cay độc vốn có của tệ nạn. Nhưng chắc chắn tác giả không viết kiểu kể chuyện tiếu lâm, đọc một lần rồi thôi. Điều mong mỏi trân trọng nhất của tác giả là cuốn sách mỏng này sẽ mang lại một chút suy nghiệm tích cực nào đấy sau khi trang cuối đọc xong." Sài Gòn, tháng 3 năm 2017Tác giảNguyễn Thị Huyền Ngân
    ...
  • Ăn và yêu và ăn và yêu... Ann Lee Phụ nữ sẽ có lúc đứng trong bếp, mắt cay không biết vì nước mắt kết thúc một cuộc tình hay mồ hôi thấm xuống, nghiệm ra rằng, cái bếp, các món ăn, chính là nơi người ta có thể nấu sôi, hòa tan, làm lắng lại những cảm xúc của mình, để ngày mai lại bình tĩnh, mỉm cười mà sống. Căn bếp là nơi phụ nữ mang lại sự âu yếm, giữ cho mình sự tự chủ, cân bằng, tỏa thơm mùi thức ăn ấm áp. Bếp luôn đầy ắp những gia vị để níu giữ hay dứt bỏ, dành nấu những món làm lành hay những món từ biệt để ra đi.
    ...
  • Mùi của ký ức Nguyễn Quang Thiều Cuộc sống thật kỳ diệu, nó luôn mang đến cho con người những món quà bất ngờ, chúng ta chỉ cần cúi xuống mặt đất dưới chân mình là nhận ra. Người làng Chùa làm nhiều món gỏi khác nhau nhưng gỏi cua là món gỏi "Lý Trưởng" theo cách gọi của người làng Chùa. Nghĩa là món gỏi đứng đầu. Món gỏi quyền uy nhất trong các món gỏi và trong mọi mâm cỗ. Ngoài ra còn gỏi cá mè, gỏi tép đỏ, gỏi cá diếc. Gỏi cá mè hay gỏi tép đỏ cách làm tương đối giống nhau. Nhưng gỏi cá diếc thì hoàn toàn khác. Gỏi cá diếc thường ăn vào đầu mùa hạ khi cá diếc mới lớn thường chỉ nhỉnh hơn ngón tay cái một chút. Lúc ấy đầu cá, xương cá còn mềm có thể nhai và ăn hết, Khi ăn gỏi cá diếc, chậu đựng cá diếc sống được đặt giữa mâm, xung quanh là cá loại gia vị dùng kèm như lá đinh lăng, bọng lá cách, lá sung, hành sống, hẹ tươi, lá nốt, lá xương xông, búp ổi, gừng và giềng thái mỏng... Riêng món gỏi cá diếc thì không phải chọn lựa loại gia vị nào riêng mà có thể ăn với tất cả các loại gia vị. Cứ bắt một con cá bỏ vào miệng nhai là người ta lại nhặt rau và gia vị ăn cùng, rồi uống một ngụm rượu nếp...
    ...
  • Gáy người thì lạnh Nguyễn Ngọc Tư Quá khứ là kỷ niệm ấm áp, còn tương lai là những khát khao. Giữa hai miền thời gian đó, những chuyến dong ruổi, dù ngắn, qua ngóc ngách của làng quê hiện tại, đã giúp nhà văn viết nên những chi tiết hiện thực gây nhói buốt. Gáy người thì lạnh giống như những lời trần tình (hay tự vấn) của tác giả, đồng thời cũng là chia sẻ đến những ai mong được kết nối với tự nhiên, thèm được thở "những thứ khí trời bên ngoài cánh cửa".
    ...
  • Thiên thần của sự sống Lữ Thiên thần của sự sống là tản văn mới của Lữ, nhà văn sống tại Hà Lan. Tập tản văn được viết sau khi anh lập gia đình một thời gian, chính vì thế những tản văn mới này của anh thấm đẫm tình yêu thương mái ấm hạnh phúc, là tình yêu của hai người yêu nhau, của vợ với chồng, cha mẹ và con; là tình bạn, tình xóm giềng, đồng nghiệp và cả tình người dưng... Nhưng trên hết là tình yêu cuộc sống. Nói như một họa sĩ, được sống trên đời này đã là hạnh phúc. Thiên thần của sự sống chính là tình yêu cuộc sống ấy. Lữ viết giản dị, đẹp như thơ, nhẹ nhàng đưa triết lý sống của mình bày ra chia sẻ với bạn đọc. Những cuốn trước từng in ở NXB Trẻ: Tôi ươm ánh mặt trời và Chiếc sân vuông và nơi thờ Phật đều được đón nhận nồng nhiệt.
    ...
  • Vẫn yêu Ann Lee "Đàn ông có tàn nhẫn không?Có. Đàn ông có tham lam không?Có. Phần lớn Đàn ông có dễ sa ngã không?Có. Vậy tại sao phụ nữ vẫn yêu họ? Không phải yêu cho có, mà yêu chân thành, tha thiết, say đắm và vật vã. Câu trả lời chỉ có thể là một trong hai trường hợp sau: 1. Phụ nữ rất dại. 2. Đàn ông dù thế nào, cũng vẫn đáng yêu. Chúng tôi, những phụ nữ thế kỷ 21, dĩ nhiên không chọn 1. Chỉ có thể là 2. Vậy nên, dù họ thế nào, chúng ta cũng VẪN YÊU họ trong vô số chân dung đời thường. Vì sao ư, đơn giản, vì chúng ta luôn yêu bản thân mình, mà yêu ĐÀN ÔNG, là phụ nữ đang yêu mình một cách bao dung và nhẫn nại nhất." Ann Lee Vẫn yêu là những bài viết của tác giả về tình yêu, về phụ nữ, về suy nghĩ của phụ nữ...
    ...
  • Thương nhau hai tiếng cố nhân Ái Duy Thương nhau hai tiếng cố nhân gồm những truyện ngắn và tản văn nhẹ nhõm, dễ chịu viết về cuộc sống quanh ta. Nơi đó có tiếng cười hài hước, có nước mắt rơi, có người xưa chốn cũ gợi biết bao yêu thương và nhung nhớ, nhưng cũng có những cái níu tay rất chặt nhắc ta hiện tại mới là đáng quý, hãy biết trân trọng và yêu thương. Một tập sách đặc biệt dành cho những ai đã qua tuổi trưởng thành, đủ chiêm nghiệm về cuộc sống để thấy mỗi khoảnh khắc đã qua, dù vui hay buồn, đều THƯƠNG biết bao nhiêu.
    ...
  • Nín đi con Lê Nguyễn Nhật Linh Nín đi con là lời của một cô gái trẻ gửi những đứa con trong tương lai của mình. Ghi lại những vấp váp, trải nghiệm, cảm xúc tuổi trẻ của mình qua những từ khóa như một cuốn từ điển cảm xúc đặc biệt cho trái tim, "người mẹ trẻ" hi vọng, sau này trên đường đời con mình có thể lật mở cuốn từ điển, tìm đến từ khóa con cần, lặng lẽ vài khoảnh khắc, để vững bước. Nín đi con là cuốn sách không có quá nhiều lí lẽ, mà đầy những chia sẻ, suy tư, và yêu thương, như tác giả chia sẻ: "Dù có lúc con làm sai và bị mẹ mắng giận. Thì mong con nhớ, đó vẫn luôn là yêu thương. Và chỉ vì yêu thương. Sự nóng dữ, là nhất thời thôi. Một lúc nào đó, xin hãy hiểu, mẹ không nuông chiều con, mà là mẹ nâng niu con. Mẹ không nghiêm khắc, nhưng mẹ sẽ dạy con một cách nghiêm túc. Mẹ sẽ không đề cao con, dù mẹ tự hào đến mấy đi nữa, mẹ chỉ cổ vũ và tôn trọng con. Mẹ không phải là một bà mẹ hoàn hảo. Trên đời, không có bà mẹ nào tuyệt đối hoàn hảo. Nhưng tình cảm dành cho con cái là thứ không bao giờ sứt mẻ. Và nguyên khối chân thành. Chúng ta đều là con người, sẽ có chỗ chưa tốt, có điểm còn thiếu, có khi bị sai, có lần nhầm lẫn... Rồi để hiểu, để yêu, để chia sẻ và bên cạnh nhau. Đi ngang dọc năm cùng tháng tận. Suốt cuộc đời."
    ...
  • Tuổi 20 tôi đã sống như... Trang Xtd Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân. Ngòi bút sắc sảo, tinh tế, và cũng vô cùng hài hước. Tác giả, một cô gái đang trong độ tuổi 20, đang nói hộ chúng ta rất nhiều điều ta không diễn đạt được bằng lời. Bố mẹ không hỏi các con đi học vui không, chỉ hỏi điểm cao không. Bố mẹ không hỏi đi làm vui không, mệt không, chỉ hỏi lương cao không, công ty to không. Kết hôn không hỏi có yêu nhau không, mà hỏi có hợp năm tuổi không, chúc mừng sale-off tuổi xuân thành công. Ly dị không ai hỏi vì sao không sống cùng nhau nữa, chỉ hỏi định nhìn mặt mẹ cha xóm giềng thế nào. Đâu phải đến lúc đi làm bạn mới sợ thứ Hai, bạn sợ thứ Hai từ lúc đi học cơ mà. Hóa ra chúng ta vẫn là những đứa trẻ đi dưới sân trường, chỉ vì tiếng trống mà chạy đua náo loạn trong sợ hãi. Tiếng trống tuổi 25, tiếng trống tuổi 30, chưa gióng lên mà ta đã sợ hãi lao đi rồi. Người ta nói kẻ dùng trái tim là yếu đuối, thực ra chỉ kẻ mạnh mới dám dùng thôi.
    ...
  • Email lúc 0 giờ Hữu Việt 24 giờ của một ngày, 7 ngày của một tuần, tháng này, năm kia, ở ta và ở Tây, ở Mỹ. Những câu chuyện được kể với giọng giản dị và thấm thía, cho dù những vấn đề không nhỏ, hay có khi chỉ là những chuyện bé như con kiến mà có thể gây chuyện to bằng con voi. Có ý phê gì cũng bằng những lời nhẹ nhàng ý nhị nhưng đủ sâu sắc. Đó là văn của một nhà thơ có... võ. Vậy là bạn có thể biết thêm về ngày đọc sách ở Tây Ban Nha, về đời công chức tranh thủ, sự khắc nghiệt và nghiêm túc của nghề báo, về sự mủi lòng hay sa ngã của truyền thông, lãng mạn trong đông lạnh Hồ Gươm hay mênh mông biển Trường Sa, Cà Mau sông nước lấp lóa... Thú vị nhất là những chân dung người quen và lạ, mang tính tốt và tính xấu, tử tế , tài hoa, có cả đê tiện...
    ...
  • Thấy Lê Thiết Cương Họa sĩ Lê Thiết Cương giữ chuyên mục Thấy trên báo Nhân Dân hằng tháng, và Đẹp trên Nghệ thuật mới của mấy năm trước. Các bài viết trong cuốn sách này được tập hợp chọn lọc từ đó. Những bức tranh nổi tiếng, những bức ảnh, hay là bức ảnh đẹp như tranh của một khung cửa, một con phố, cái cổng làng, hai người đàn bà trên sân khấu, hai thiếu nữ đang chờ đợi... chỉ là cái cớ. Lê Thiết Cương bình tranh bình ảnh, nhưng thực ra là anh đang kể anh nhìn THẤY gì. Tôi đã tìm cách lẩn vào đôi mắt của họa sỹ Lê Thiết Cương để nhìn thấy những gì Lê Thiết Cương thấy. Ông nhìn thấy phía sau và bên trong tận đáy những bức ảnh, những bức tranh, những món ăn, những lời thưa, một cái bàn thờ tự tạo, những bức tranh Tết, chợ hoa Tết, một tiếng Việt xưa, những ngôi chùa, tiếng chuông nhà thờ lớn, những người bán hàng rong... Tất cả những thứ ấy đang trôi trong đời sống của chúng ta và chứa đầy trong đó những vẻ đẹp Việt thuần khiết và thẳm sâu. Thế nhưng, những vẻ đẹp ấy đang càng ngày càng bị săn đuổi và đe dọa bởi sự mù lòa và thực dụng của con người Việt Nam đương đại. Có rất nhiều vẻ đẹp Việt ấy đã chỉ còn trong quá khứ. Và cái "Thấy" của họa sỹ Lê Thiết Cương đã làm hiện ra một con đường cho chúng ta trở về với quá khứ. Quá khứ của họa sỹ Lê Thiết Cương hay của cô gái trẻ kia chính là nơi chốn mà những vẻ đẹp Việt được hoàn nguyên. Quá khứ chỉ là một cách nói của tôi lúc này, còn thực sự những gì đã trở thành vẻ đẹp thì nó luôn loại trừ thời gian. Nó tồn tại cả ở quá khứ, cả ở hiện tại và cả ở tương lai. Nói chính xác thì nó là thời gian còn chúng ta chỉ là những kẻ đi lạc ra ngoài cái thời gian ấy mà thôi. (Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều)
    ...
  • Con chim khổng tước còn hót... Phan An Phan An (198x) từng gây ấn tượng tốt với cả giới chuyên môn và độc giả với hai tập truyện Quẩn quanh trong tổ và Trời hôm ấy không có gì đặc biệt. Tác giả đang làm trong ngành tin học, sống tại Singapore, nên những bài viết trong Con chim khổng tước còn hót vang ngày mở đất man mác một nỗi nhớ quê, nhất là vùng đất miền trung nơi tác giả sinh ra và lớn lên. Những nhân vật quê mùa và có gì đó khác thường cứ quanh quẩn trong ký ức tác giả, gây nên một sức ám ảnh; cũng từ đó ta thấy Phan An đã hình thành một lối viết riêng khá duyên dáng mang đậm chất liệu dân gian. Thế nhưng mối băn khoăn thế sự và vấn đề xã hội vẫn có chỗ đứng trong tác phẩm và khiến nó có thể bắt điệu nhịp nhàng với độc giả thời thượng hôm nay.
    ...
  • Chuyện nhỏ nhà Quỳnh Lê Đỗ Quỳnh Hương Từ hồi đó đến bây giờ đã mấy chục năm. Những gì chính mình đã trải qua khiến mình hiểu rằng, sống ở trên đời, sẽ không bao giờ có ai hoàn toàn vui vẻ, hạnh phúc. Những đắng cay, buồn bã, đau khổ, thất vọng... thậm chí những va vấp, lầm lỗi trong đời, một khi chính mình vượt qua được, sẽ khiến mình biết trân quý những gì mình đang có gấp bội. Đọc các tản mạn cuối năm của mấy em nhỏ trong team hiển thị trên tường nhà mình, đứa cách này hay cách kia, đều đang băn khoăn đi tìm câu trả lời đúng cho câu hỏi ngày xưa mình từng hỏi, rằng liệu ta sẽ hạnh phúc chứ. Thấy thương tụi nhỏ, lại nhớ cái thời xa xưa đó của mình da diết. Muốn cười và nói với tụi nhỏ, đừng lo. Cứ tận sống và tận nỗ lực, mọi cái sẽ tự ổn thoả cả thôi. Lê Đỗ Quỳnh Hương
    ...
  • Bên cạnh rong rêu Tạ Mỹ Dương Tùy bút về những con người, những góc nhà nơi những cuộc dâu bể về thân phận diễn ra. Một cuộc diễu hành tập thể những con người Hà Nội của thời quá vãng. Nhưng mỗi người là một số phận riêng tư, gợi lại đầy ắp kỷ niệm. Viết về Hà Nội bằng một cảm quan đã quen thuộc, nhưng đẩy đến độ tinh tế và cả cầu kỳ, Bên cạnh rong rêu kéo người đọc trở lại những gì tốt đẹp của vùng đất đã được dành nhiều tình cảm bậc nhất này.
    ...
  • Thương còn không hết..., ghét... Lê Đỗ Quỳnh Hương Thương còn không hết..., ghét nhau chi! là tập sách thứ hai, sau An nhiên mà sống (ra mắt vào năm 2015) của tác giả Lê Đỗ Quỳnh Hương. Người MC duyên dáng dễ thương quá đỗi quen thuộc với bạn đọc chương trình Thay lời muốn nói. Như chị chia sẻ, suốt cuộc đời này chị nhận ra "chuyện làm mình quan tâm nhất, bỏ nhiều thời gian và tâm sức để cổ xúy nhất, quẩn quanh chỉ có mấy điều: Làm sao cho mọi người xung quanh mình sống tích cực hơn và yêu thương nhau nhiều hơn." Thương còn không hết..., ghét nhau chi! là thông điệp như thế. Gồm 65 bài viết với các chủ đề Gia đình, Hôn nhân, Tình yêu, Làm người tử tế và Yêu thương bản thân. ...Như nhiều bài viết trong tập sách này thể hiện rõ nét, mình tin ở đời, bất kỳ ai đó gặp nhau, mang đến cho nhau niềm vui hay nỗi buồn, hạnh phúc hay đau khổ..., đều là có sự đẩy đưa của Duyên và Nợ. Vậy thì, trong lúc ta đang trôi theo dòng chảy của đời sống dưới những sự tác động của Duyên và Nợ, hãy cố gắng đối xử với nhau tử tế một chút. Để hóa giải nợ nần và bồi đắp thêm duyên lành.Hãy cùng nhau cố gắng chọn lựa sự tử tế, để rồi bạn sẽ nhận ra, sự tử tế sẽ khiến bạn đẹp hơn, sáng hơn, đáng yêu hơn, cho dù trời sinh bạn dung mạo có thế nào, tuổi tác bạn ra sao.Bạn thấy đó, khi bạn phát âm chữ 'thương', chữ 'tử tế', đôi môi bạn mềm đi, thanh giọng bạn nồng cảm xúc, và nếu bạn nhìn vào gương, đảm bảo bạn sẽ nhận ra đôi mắt của bạn cũng hiền từ đi hẳn. Vì bạn đang gieo một dạng năng lượng lành vào vũ trụ, cùng với những hành động lành tương ứng. Vì thế, hãy năng nói chữ 'thương', chữ 'tử tế', nha bạn!Thế giới này đẹp lắm, mọi người xung quanh cũng đáng yêu lắm. Thương còn không hết, ghét nhau chi! Trích "Lời ngỏ" sách của tác giả Lê Đỗ Quỳnh Hương, thành phố Hồ Chí Minh,tháng 6. 2016 Bản Audio đầu tiên của Thương còn không hết..., ghét nhau chi!, cũng là bài viết đầu tiên trong tập sách với tựa đề "Gia đình là nơi không bao giờ có chỗ cho sự hận thù, ganh ghét". MỤC LỤC Lời ngỏ Phần một: Tử tế với nhau quanh Duyên và Nợ Gia đình "Gia đình là nơi không bao giờ có chỗ cho sự hận thù, ganh ghét" Một buổi chiều, ba bài học quý trong ứng xử gia đình Hoa cho người sống Kết bạn với bạn của con Tài sản, sức khỏe, con cái... cái nào quý hơn? ... Hôn nhân Những "thư cám ông chồng" Câu chuyện cổ tích thời hiện đại từ người phụ nữ một lần đổ vỡ Rổ rá ghép lại Ngồi lại nói chuyện "Dẫu có lỗi lầm..." "Ấm lạnh lòng mình, chỉ mình mình rõ nhất..." Người vợ thực cần nhất điều gì? ... Tình yêu Cưng quá, "FA"!!! Thương thầm Bàn tay Buồn đã, rồi thôi Tình lỡ Sao mà hồi xưa, họ dễ thương quá vậy! "Nó" ... Phần hai: Chọn sự tử tế Làm người tử tế 'Sứ mệnh' của những ngọn nến Thấy vui, là được Những chi tiết vụn vặt đầy tình Những chiếc giường nhỏ xíu ở trung tâm Tam Bình ... Yêu thương bản thân cũng là tử tế với chính mình Tản mạn, những ngày kém an yên Khi mạnh mẽ trở thành lựa chọn duy nhất Làm cật lực - chơi hết sức Vừa khỏe vừa đẹp, một công đôi lợi ....
    ...
  • Tuổi 40 yêu dấu Ann Lee Ann Lee đã tự hứa với bản thân, với những phụ nữ-bạn bè mình, rằng sẽ ghi lại những tươi trẻ nồng nhiệt hay lắng đọng ngọt ngào của phụ nữ thường chỉ nhớ ra mình đáng yêu và đáng được yêu khi đã còn rất ít thời gian hay sức lực. Và đây, không bắt buộc... mà tất cả chữ cứ tự chảy. Dường như cuộc sống của những phụ nữ sắp bước vào tuổi 40, đang 40 hay vừa qua tuổi 40 đều rạng rỡ, nồng nàn và buộc chị phải viết về họ, để tự hào về họ và chính mình. Chị ấy không chờ nữa. Và những phụ nữ 40 khác, cũng không chờ đợi nữa. Chúng ta cần chia sẻ để thấy mình nên tiếc từng phút của cuộc sống luôn đáng gọi là Yêu dấu . 20, tóc mượt dày, má tự nhiên hồng, ta e ngại khi 30 da sẽ bớt căng và môi không còn mọng. 30, không muốn bị hỏi tuổi, ta sợ lúc 40 sẽ không còn đi được giày cao, ra ngoài thiếu cây son là không thể tự tin. 39, ta thảng thốt nghĩ cơ hội dành cho mình còn rất ít, rằng ta đã qua bên kia dốc cuộc đời. Nhưng lạ thay, khi 40, ta như rẽ vào một con đường mới... 40, ta thấy mình như một chùm nho đã trải qua những ngày xanh non, ươm nắng, chín sẫm, vừa xuống khỏi cành để bắt đầu ủ men chứ không phải để héo đi. Thứ men say đằm đượm. 20-30 không thể nào có được. Thế nên, với phụ nữ, 40, chỉ là mới bắt đầu...
    ...
  • Đến Nhật Bản học về cuộc đời Lê Nguyễn Nhật Linh Nước Nhật trong mắt cô gái trẻ Việt có vô số điều lạ, nhưng đó là những điều khiến vùng đất của Đến Nhật Bản học về cuộc đời hiện lên rất thật, rất gần gũi. Đọc Đến Nhật Bản học về cuộc đời để hiểu thêm về những con người Nhật Bản quá đỗi lịch sự, chu đáo, nguyên tắc và duy mỹ đến mỹ cực – họ đã tạo nên một nước Nhật khiến nhiều người sửng sốt, đồng thời cũng là để khám phá đất nước xinh đẹp nơi bảo lưu sự tĩnh lặng của truyền thống cổ xưa giữa vẻ náo nhiệt hiện đại, nơi thế giới tự tại sâu thẳm vẫn tồn tại giữa không gian phát triển với tốc độ vượt ngoài sức tưởng tượng của người ngoài cuộc.
    ...
  • Lam Amanda Huynh Tác phẩm gồm 10 truyện ngắn - tản văn và 41 bức tranh do chính tác giả vẽ. Những câu chuyện của một Việt kiều trên đất Pháp nồng nàn, lãng mạn như chính nhịp sống ở Paris được viết bằng một bút pháp sống động, rực rỡ màu sắc của một nhà văn – họa sĩ. Tác phẩm dành cho các độc giả vừa thích đọc sách, vừa có nhu cầu thưởng ngoạn tranh do một họa sĩ chuyên nghiệp thực hiện.
    ...
  • Ghi chép nhỏ của người cưỡi... Phan Thị Vàng Anh Những vấn đề chung mà hàng ngày ai cũng phải gặp. Từ việc đi làm, nghỉ ngơi, hay chơi facebook... Cách nhìn vấn đề chi tiết và tinh tế, cách nêu vấn đề trực tiếp và sắc sảo đến tận cùng, cách viết gọn và sâu. Để có thể đồng cảm, tự nhắc mình – mà như là chia sẻ - cần phải "tự chịu trách nhiệm những gì mình làm và mình nói". Cuốn sách vô cùng lôi cuốn chính vì những lý do trên. Những vấn đề có khi cũng nhỏ thôi, nhưng người viết đã mở ra vô số cánh cửa, cánh nào cũng hứng gió ào ạt về......Khi đã lùi xa khỏi sự kiện, tản văn của Phan Thị Vàng Anh là những bài học về phép ứng xử với cuộc sống, với chữ nghĩa, những thứ xem ra giới viết đã bàn nát nước nhưng làm được như thế lại là một chuyện khác, đòi hỏi không được buông tha sự quyết liệt của chính mình. Sự quyết liệt mà đa số chúng ta, sểnh ra là xẹp. Theo Tuổi Trẻ, Sự quyết liệt có 'mác' Vàng Anh, Đỗ Duy
    ...
  • Cái sân vuông và nơi thờ phật Lữ Cuốn sách là một hành trình chiêm nghiệm hạnh phúc khác của Lữ - một người có cơ hội sống với nhiều nền văn hóa khác nhau và tin "mỗi nền văn hóa đều có những vẻ đẹp đáng để cho ta noi theo và học hỏi" đồng thời luôn nhớ về gốc rễ của mình. Tác giả tâm sự, "Chính ý thức rõ ràng về gốc rễ của mình, mà sống xa quê hơn ba mươi năm, tôi vẫn thấy tâm mình gắn liền với quê cha, đất tổ. Nhờ vậy mà tôi có hạnh phúc. Hạnh phúc là sống được với gốc rễ thật thâm sâu ở ngay trong lòng mình.". Những câu chuyện thủ thỉ với nắng sớm, với mầm non trong vườn, với gió, với một con người khác trong anh, chuyện về những người nước ngoài anh gặp trong cuộc sống hằng ngày... tặng cho "em", "bạn", "anh",... giúp bạn đọc sống chậm lại và chìm trong hơi thở nhân sinh nhẹ bồng, thanh thản.
    ...
  • Tự kể Hồ Anh Thái Những mẩu ngăn ngắn, những câu chuyện kể rù rì, thủng thẳng, ghép lại như bức tranh liên hoàn, hay như cuốn phim thời sự hấp dẫn về thời chiến tranh, thời bao cấp nghèo khổ mà không thấy khổ. Tưởng là chỉ kể thế thôi, nhưng hiện lên cả một thời, cả một đời người, và bao nhiêu chuyện khác nữa đằng sau con chữ. Theo nhà văn Lê Minh Khuê sau khi đọc mấy mẩu rải rác này, nói, phải đi xa người ta mới viết được như thế, những chuyện của một thời vất vả này trở nên có nét lãng mạn. Cuộc sống đã từng như thế đấy. Một cuốn sách mang những kỷ niệm của một người thành kỷ niệm chung của nhiều người.
    ...
  • An nhiên mà sống Lê Đỗ Quỳnh Hương An nhiên mà sống, tập tản văn tập hợp những ghi chép của MC Lê Đỗ Quỳnh Hương trên trang mạng facebook. Từng là cây bút cộng tác với các tạp chí tuổi học trò khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Quỳnh Hương đã có trong tay nhiều bài báo, truyện ngắn được đông đảo độc giả biết đến. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên, cô xuất bản một tập sách của riêng mình. Những bài viết của Quỳnh Hương giản dị nhưng sâu sắc, tràn ngập tinh thần lạc quan, được đúc kết từ những trải nghiệm trong cuộc sống, công việc của chính tác giả. Trong vai trò một người con, người vợ, người mẹ, một phụ nữ thành đạt trong xã hội, Quỳnh Hương đã mang đến cho độc giả, nhất là những độc giả nữ, những bí quyết sống an nhiên, tự tại, buông bỏ mọi muộn phiền. Nội dung cuốn sách được chia làm 2 phần: Yên an mà qua và Yêu thương khi còn có thể. Yên an mà qua - chia sẻ những bí quyết giúp bạn sống vui vẻ, lạc quan hơn. Yêu thương khi còn có thể - khuyên bạn nên mở lòng với thế giới xung quanh, để bạn thấy rằng cuộc sống cũng không quá dài để ta vung phí, hãy trao đi những lời thương yêu, những cử chỉ âu yếm đến tất cả mọi người, không kể thân sơ. Chỉ khi ấy, ta mới thấy cuộc đời thật dễ thương và đáng sống. Tập sách là một chia sẻ thú vị dành cho những người đang đi tìm ý nghĩa cuộc sống và sự bình an trong tâm hồn.
    ...
  • 5678 bước chân quanh hồ Gươm Nguyễn Ngọc Tiến 5678 bước chân quanh hồ Gươm, cái tên đã nói lên không gian của cuốn sách mà nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Tiến dựng nên. Từ những công trình kiến trúc xung quanh con đường ven mặt hồ trung tâm của Hà Nội trải từ xưa đến giờ, qua nhiều thế kỷ, những di tích, đường sá, những cây xanh và những con người gắn với hồ Gươm (còn gọi là hồ Hoàn Kiếm, mà người Hà Nội gọi tắt là Bờ Hồ), cuốn tản văn đã mở ra những chồng lớp lịch sử của một không gian văn hóa đặc sắc và độc nhất vô nhị. Như chính tác giả đã tâm sự ở lời tựa, "Từ khi trở thành phóng viên báo Hà Nội mới, hồ Hoàn Kiếm càng quen thuộc với tôi vì tòa soạn nằm kế bên. Lúc rỗi việc, tôi thường thẩn thơ dạo quanh hồ và nhận ra rằng vẫn còn nhiều chuyện chưa viết. Đó là những chuyện truyền miệng, chuyện khó nói và có thể dưới mắt nhiều người nó lặt vặt song đôi khi nó là cái hồn của đời sống thị dân. Thế là ý tưởng cuốn sách 5678 bước chân quanh hồ Gươm ra đời từ năm 2002. Sở dĩ đặt tên sách như vậy vì tôi đi dạo quanh hồ Gươm hết từng ấy bước chân". Cuốn sách bắt đầu theo tiến trình thời gian, bắt đầu từ tượng Lý Thái Tổ, vị vua có công đầu xây dựng Thăng Long, theo chiều kim đồng hồ mà kể."Tuy nhiên, ngoài chuyện không đầu không cuối, tôi cũng lan man những điều tôi đọc trong sách, tôi chứng kiến và cảm nhận được về Thăng Long-Hà Nội". Lối viết thoải mái, dạo chơi từ chuyện này sang chuyện khác cũng chính là thứ làm cho cuốn sách có sức hấp dẫn riêng. Mạch chuyện tuân theo tiến trình con đường vòng quanh Bờ Hồ, nơi cả hơn trăm năm qua chứng kiến bao sự thăng trầm của thời cuộc, nơi phô bày những nét đặc trưng của Hà Nội, từ đó những số phận được kể lên, hoặc ngậm ngùi thương cảm hoặc thanh thản tĩnh tại.
    ...
  • Phố đàn bà Lê Quỳnh Thư, Amanda... Phố đàn bà là một tập tản văn, với những bài viết nhẹ nhàng, dung dị nhưng khá sâu sắc và ý nghĩa, chất chứa nỗi niềm của người phụ nữ phải gồng gánh quá nhiều trách nhiệm trong xã hội hiện đại: vừa đơn độc nuôi dạy con, vừa phải lo cuộc mưu sinh, và còn bận rộn với bao trách nhiệm vô hình khác ngoài xã hội mà cô đa mang với một trái tim đa cảm. Nhưng cuộc sống vẫn không khiến cô quên đi những giá trị cốt lõi làm nên hạnh phúc của người phụ nữ, cũng như không ngừng yêu thương cuộc đời này. Tập sách có phần minh họa đặc sắc của Amanda Huynh – một họa sĩ trẻ ở Pháp đã có nhiều cuộc triển lãm riêng gây ấn tượng trong làng mỹ thuật đương đại thế giới. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    ...
  • Đi xuyên Hà Nội Nguyễn Ngọc Tiến Sau các cuốn tản văn 5678 bước chân quanh Hồ Gươm, Đi dọc Hà Nội, Đi ngang Hà Nội và tiểu thuyết Me Tư Hồng, nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Tiến lại tiếp tục chủ đề những câu chuyện đời sống Hà Nội theo dòng lịch sử qua cuốn tản văn mới, Đi xuyên Hà Nội. Hà Nội của nhiều góc cạnh: những bước hình thành nên thành phố kiểu phương Tây do người Pháp lập bên cạnh những phố Hàng của Kẻ Chợ, những thú chơi hay phong tục của thời trước, những thăng trầm lịch sử. Có khi là câu chuyện nhiều ngổn ngang trong thân phận những ngôi biệt thự cũ giờ cái còn cái mất. Có khi là những phận đời nổi trôi theo thời cuộc: những nhà nho thất thế, một ông Tây say mê văn hóa bản địa và thành nhà Hà Nội học, những người con trai con gái của một thời yêu nhau trong sáng... Những chuyện nho nhỏ thú vị về thời điểm giao thông Hà Nội bắt đầu có đèn tín hiệu giao thông, cầu Long Biên khởi dựng ra sao, ăn mày Hà Nội hay chợ búa thế nào... Hay những dấu mốc lịch sử của những cuộc chiến tranh diễn ra trên mảnh đất Hà Nội, mỗi lần đi qua là để lại những tác động nghiệt ngã lên dấu tích vật chất lẫn văn hóa sống của con người. Cuốn sách Đi xuyên Hà Nội là sự cố gắng nhìn vào bản chất của đô thị ở khía cạnh khoa học nhân văn gần gũi, có sự khảo cứu sâu rộng các nguồn tư liệu, nên độ hấp dẫn nằm ở chính sự sống động ấy. Tất cả dựng nên một cách tự nhiên chân dung một Hà Nội vừa tài hoa vừa xô bồ, cổ kính mà luôn đầy chất đương đại.
    ...
  • Đàn bà yêu thành phố Kiều Bích Hương Đàn bà yêu thành phố là cuốn sách thứ hai của Kiều Bích Hương, một người Việt đang sống ở châu Âu. Nhưng khác với ký Vợ Đông chồng Tây, cuốn này tập hợp những ghi chép tản mạn ngắn về những điều mắt thấy tai nghe ở xứ người. Vốn là phóng viên báo Tiền Phong, nên cách nhìn của chị cũng mang đầy tính phát hiện, xâu chuỗi, kết luận, như những phóng sự điều tra nhỏ. Chuyện quà Tết, chuyện nhà dưỡng lão ở bên cạnh nhà trẻ, nên sống biệt thự hay sống nhà chung, muôn kiểu tìm vợ, các lối dẫn về hạnh phúc. Hay những câu chuyện giáo dục, ẩm thực đặc trưng Âu Á...
    ...
  • Gạo, nước mắm, rau muống... Câu... Hoàng Trọng Dũng Hoàng Trọng Dũng từng giữ chuyên mục ẩm thực trên Tuần san Thanh Niên và báo Đà Nẵng một thời gian dài. Những bài viết đọc vô cùng cuốn hút, đọc thôi là đã có thể nhìn thấy màu sắc và ngửi thấy mùi thơm, khiến nỗi thèm muốn được tức khắc thưởng thức món ăn ấy. Tác giả đã chứng tỏ khả năng của một người biết cảm thụ từng miếng ngon tinh tế, và một kho kiến thức về ẩm thực Việt, văn hóa Việt. Các bài báo ngắn về Bún thang Hà Nội, bún bò Nam Bộ, mì Quảng, cơm rượu Sa Pa..., về bánh Hỏi, bánh Ít, về các món kho, về các món quà, về món ăn của bữa cơm thật giản dị, về các loại rau, về gia vị, về cách làm bún, bánh cuốn,... của các miền đất nước mang chứa đầy đủ những đặc điểm, những dư vị, dư cảm... của từng món ăn Việt. Các món ăn chứa chan tình yêu của mẹ, của vợ, không chỉ là món ăn, cách ăn, còn là câu chuyện của một hạnh phúc ấm êm gia đình. Giọng văn Hoàng Trọng Dũng nồng nhiệt, sôi nổi nhưng vẫn giữ được sự mềm mại, duyên dáng. Những câu chuyện bên lề, những liên tưởng độc đáo, những ca dao, tục ngữ được đặt đúng chỗ trong các diễn giải, không những giúp làm rõ hơn ý hướng của người viết mà còn đem lại cho ý hướng ấy sự thấm thía, thuần nhã, gần gặn. Câu chuyện ẩm thực của Hoàng Trọng Dũng đã trở thành Câu chuyện văn hóa ẩm thực.
    ...
  • Gặp lại ấu thơ Quế Hương Gặp Lại Ấu Thơ gồm những bài viết tâm đắc của một nhà văn gốc nhà giáo, với những cảm nhận sâu sắc, thâm trầm của phụ nữ Huế về những vấn đề văn hóa, giáo dục, kể cả những câu chuyện rất đời thường. Bằng cảm quan bén nhạy và một giọng văn trong sáng, chững chạc của một cây bút nổi tiếng với những bài bình văn, bình thơ đã đoạt nhiều giải thưởng uy tín trong hơn hai mươi năm qua, tác giả đã đưa đến người đọc nhiều khám phá thú vị, bất ngờ. Những bài viết nhẹ nhàng nhưng sâu lắng như Khuôn mặt sớm mai, Đến phố tìm xưa, Gặp lại ấu thơ, Ngày chim sẻ..., hay những phân tích thú vị trong các bài bình văn, bình thơ: Tối và sáng trong một truyện ngắn, Kẻ lương thiện độc đáo, Nỗi buồn tuổi trẻ, Những người muôn năm cũ... Hay những chuyện rất đời thường nhưng xúc động,đầy tính giáo dục, như: Chân dấu yêu, Cúi mặt nhặt sinh linh, Heo đất cho mẹ, Tuyệt quá chúng mày ơi!... Tóm lại đây là tác phẩm văn học thấm đẫm ý hướng giáo duc, xứng đáng có mặt trên kệ sách của mọi nhà.
    ...
  • Làng ta

Nghệ thuật ngày thường: Khúc bi tráng cho những làng quê đang tan vỡ  


Nhà nghiên cứu - họa sĩ Phan Cẩm Thượng trong thời gian lưu trú tại chùa Bút Tháp, Bắc Ninh - Ảnh: NVCC

Cả một cuộc đổ vỡ bi tráng của nền văn hóa truyền thống từng rất giàu có được Phan Cẩm Thượng dựng lên ấn tượng trong bộ sách Nghệ thuật ngày thường, 2 tập.

Phan Cẩm Thượng kể năm 2008, ông ra tập sách Nghệ thuật ngày thường từ sự hối thúc của bạn bè và học trò.

Tập sách tập hợp lại những bài viết đã đăng rải rác trên báo và cả những bài viết ngắn chưa xuất bản. Nhưng không ngờ cuốn sách khi ra mắt lập tức lọt vào "mắt xanh" của bạn đọc, đã liên tục được nối bản với hàng ngàn ấn bản.

Cũng nhờ "hiện tượng lạ" này mà Phan Cẩm Thượng bỗng phát hiện con đường để những tri thức trong nghiên cứu văn hóa, mỹ thuật có thể đến được với đông đảo công chúng. Đúng 10 năm sau, Như Books và NXB Đà Nẵng xuất bản cuốn sách thứ 2, nhân thể phát hành luôn cuốn thứ nhất, làm thành bộ Nghệ thuật ngày thường 2 cuốn.

Đây có lẽ cũng chính là một thành công đáng kể khi nói về Phan Cẩm Thượng: một trong số ít người có thể đem những nghiên cứu học thuật của mình đến với đông đảo bạn đọc.

Bộ sách tưởng chỉ gồm những "bài viết vặt" - như cách tác giả nói, mà gói hết cả 30 năm miệt mài đi giữa những vùng nhân gian để quan sát, để "thấy được đời sống nhân sinh" mà viết.

Phan Cẩm Thượng kể trong 30 năm đời người của ông, bắt đầu từ những năm 1980, có lẽ thời gian ở nhà của ông cộng lại chắc chỉ được 3 năm, còn lại là thời gian lang thang trên đường, "sống vạ vật đủ các thứ".

Tuy vạ vật đấy, nhưng sau này ông nhận ra điều đó là hay với ông. Bởi đi chậm, ở kỹ (ông từng đi bộ từ thị trấn Nghĩa Lộ vắt qua Cổng Trời của tỉnh Lào Cai và đi xe đạp trên những con đường làng vòng quanh các tỉnh) nên ông thấy được nhiều điều.

Đó là: công nghiệp hóa, đô thị hóa, toàn cầu hóa - ba vấn đề này đã ảnh hưởng toàn diện tới từng gia đình Việt thời kỳ sau chiến tranh, thời kỳ rất lộn xộn giữa cái tốt - cái xấu, gây ra nhiều rạn nứt trong đời sống, nhất là đời sống của nông dân trong các làng xã.

Bằng những bài viết như Biến động văn hóa thập kỷ đầu tiên, Một thoáng Tây Bắc, Nâu sồng nhà quê, Sống thực vật, Sức ép của các làng đô thị... Phan Cẩm Thượng đã dựng lên một đời sống hỗn độn, hoang mang từ thành thị tới nông thôn, khi các giá trị truyền thống bị đứt gãy mạnh mẽ nhưng những giá trị mới chưa kịp hình thành.

Ở những bài viết ấy, người ta thấy rõ lòng xót thương của tác giả cho những mất mát của văn hóa truyền thống, nhưng tuyệt nhiên không có sự cuống cuồng tuyệt vọng hay đổ lỗi.

Điều đặc biệt, đọc những tản văn của Phan Cẩm Thượng trong tập 2 của bộ sách như Đàn chim xao xác, Nhớ một nhà sư, Về những con người, nhiều người hẳn sẽ không nghi ngờ về sự hiện diện của một nhà văn trong nhà nghiên cứu văn hóa Phan Cẩm Thượng.

Những tản văn ấy, tác giả không chỉ dựng lên những chân dung ấn tượng về những con người "vô danh" xung quanh ông, mà còn dựng lên được cả một cuộc đổ vỡ bi tráng của nền văn hóa truyền thống giàu có.

Nghệ thuật ngày thường tập 2 là những bài viết trong giai đoạn từ 2009 - 2014. Tác giả chia sách thành 5 hồi: "Suy nghĩ về nghệ thuật", "Nghệ sĩ", "Đời sống ngày thường", "Văn hóa sử" và "Tản văn nhàn đàm".

YBOOK.vn


    Hiện tại chưa có thảo luận nào về vấn đề này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
  • CÁC TIN BÀI KHÁC
  • Một người tài năng và đáng yêu

    Một người tài năng và đáng yêu (06/09/2012)

    Thanh Kiều (thực hiện) | THETHAOVANHOA.VN

    Hôm qua 5/9, NXB Kim Đồng đã có buổi ra mắt cuốn sách Hoàng tử bé trong thế giới tuổi thơ do nhà thơ Lê Minh Quốc biên soạn về chân dung nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Cuốn sách tiết lộ nhiều tình tiết và hình ảnh chưa từng công bố về Nguyễn Nhật Ánh - nhà văn được độc giả tuổi teen yêu mến nhất Việt Nam.

  • Tuổi 80 của "Rừng xà nu"

    Tuổi 80 của "Rừng xà nu" (06/09/2012)

    Nguyễn Quỳnh Trang | THETHAOVANHOA.VN

    Đêm 4/9, nhà văn Nguyên Ngọc, tác giả của Rừng xà nu, Đất nước đứng lên trở về Hội An từ Tây Nguyên, sau khi ở miền đất đỏ bazan một tuần. Trước khi rời nơi chốn nhiều duyên nợ, ông được anh em Tây Nguyên tổ chức một buổi mừng sinh nhật. Và chiều 5/9, ông tiếp tục dự một bữa tiệc sinh nhật nữa tại trường ĐH Phan Chu Trinh, cùng thầy cô trong trường và những người bạn đến từ Hà Nội và TP.HCM, để ngày hôm nay có mặt tại Hà Nội.

  • Nguy cơ "chảy máu" thư tịch cổ

    Nguy cơ "chảy máu" thư tịch cổ (05/09/2012)

    Quỳnh Trang | PHAPLUATTP.VN

    Do thư viện thiếu kinh phí để mua bản gốc, thiếu thiết bị scan, nhiều sách, văn bản cổ của Việt Nam đang lưu giữ trong các gia đình có nguy cơ bị "chảy máu".

  • Khi nhà văn "ăn miếng trả miếng"

    Khi nhà văn "ăn miếng trả miếng" (05/09/2012)

    Tiến Thành | CAND.COM.VN

    Sinh thời, nhà viết truyện cổ tích nổi tiếng người Đan Mạch Han Christian Andersen vốn không hay để ý tới ăn mặc. Chiếc mũ đội trên đầu nhiều năm đã nhàu nát, song ông vẫn không chịu thay mũ mới.

  • Tôi với Ngô Bảo Châu sẽ viết truyện cổ tích

    Tôi với Ngô Bảo Châu sẽ viết truyện cổ tích (05/09/2012)

    Văn Bảy (thực hiện) | THETHAOVANHOA.VN

    Trong lần gặp gỡ TT&VH hồi tháng 4/2012, khi đề cập đến tiểu thuyết Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình (Nhã Nam & NXB Thế giới), đồng tác giả với Ngô Bảo Châu là Nguyễn Phương Văn đã chia sẻ về chủ đề "làm sao để toán học đến gần bạn trẻ". Từ đó đến nay, cuốn sách này liên tục nhận được những phản hồi tốt từ độc giả và đã có những cuộc thảo luận thiết thực.