• Truyện ngắn

  • Tin ngóng tin ai

    Tin ngóng tin ai (11/11/2019)

    Phát Dương | TUOITRE.VN

    Người ta gọi chú là "thằng lắc".

  • Đợi

    Đợi (04/11/2019)

    La Thị Ánh Hường | TUOITRE.VN

    Quyên truy cập vào mạng xã hội, nhìn nick của Phong - chồng Quyên để xem tín hiệu online còn không. Nếu còn, tức là anh chưa rời khỏi chỗ làm.

  • Ba ngày ở viện

    Ba ngày ở viện (07/10/2019)

    Vũ Thị Huyền Trang | TUOITRE.VN

    Ly dắt theo đứa con gái hơn ba tuổi vào viện, leo đủ bốn tầng cầu thang là cảm thấy kiệt sức. Thứ bảy, bệnh viện vắng hoe, chỉ khoa nội trú là đông đúc.

  • Màu

    Màu (19/08/2019)

    Nhụy Nguyên | TUOITRE.VN

    Cô trẻ măng. Người mẫu với nét mặt như hạnh nhẫn nhục đạt mức bão hòa. Khuôn hình non tơ tuồng đã trải bao đau đớn, trải bao vùi dập khiến con người ta xuội theo dòng thời gian.

  • Đại gia

    Đại gia (06/08/2019)

    Tống Phước Bảo | TUOITRE.VN

    Xóm gì bu đen bu đỏ suốt ngày đề đóm, bốn rưỡi chiều xong chợ miền Nam, bảy giờ tối tới chợ miền Bắc. Nghèo không phải do trật độc đắc, mà nghèo vì tốn tiền mua ước mơ đó.

  • Chỗ ngồi

    Chỗ ngồi (05/08/2019)

    Hồ Anh Thái | TUOITRE.VN

    Sinh viên đi với nhau cùng một chuyến tàu thì bao giờ cũng vui. Hội đồng Quan hệ văn hóa của Ấn Độ, cơ quan thuộc Bộ Ngoại giao, thường tổ chức những chuyến du ngoạn như vậy cho sinh viên nước ngoài.

  • Tan mất một buổi chiều (29/07/2019)

    Nguyễn Mỹ Nữ | TUOITRE.VN

    Đã hứa với vợ từ mấy tháng trước là anh sẽ dọn dẹp, sửa soạn lại cái mặt tiền nhà. Bao giờ cũng vậy, nghe, chị chỉ cười.

  • Như gió thoảng qua

    Như gió thoảng qua (22/07/2019)

    La Thị Ánh Hường | TUOITRE.VN

    Căn phòng của My ở cuối dãy chung cư. Đoạn hành lang đã hẹp, có khúc còn phải lách người do vướng tay lái chiếc xe đạp. Khiếp, chẳng lẽ mỗi lần đi về phải khiêng xe qua cầu thang để lên tầng 1 này? Mệt chết.

  • Chở con đi học

    Chở con đi học (08/07/2019)

    Nguyễn Kim Châu | TUOITRE.VN

    Năm con vào trường mẫu giáo, ba chở con đi học bằng chiếc Cub 50. Trên đường đi, trong lúc dựng xe ngoài sân trường và cả khi chia tay ở cửa phòng học, con cứ nói mãi một câu: "Ba ơi! Hết giờ, ba rước con sớm nhứt nghen, ba.