• Truyện ngắn

  • Dưới chân cao ốc Sài Gòn có một xe xôi

    Dưới chân cao ốc Sài Gòn có một xe xôi (07/09/2016)

    Hoàng My | TUOITRE.VN

    "Người ta mua ủng hộ cậu thanh niên vì xôi dẻo ngon, thơm thơm mùi lá dứa. Vì cảm giác "thương nhớ đồng quê" đột nhiên trỗi dậy. Vì chủ nhân của hàng xôi thân tình, gặp nhau là chào..."

  • Quên được... cứ quên

    Quên được... cứ quên (21/08/2016)

    Nguyễn Duy Quyền | TUOITRE.VN

    Thường thì những gì hơn mức trung bình - quá buồn, quá vui - sẽ khó mà quên, cho nên đôi khi những thứ nhớ ơi là nhớ cũng ráng làm quên... Đời mà! Đau dữ lắm nhưng cũng cần phải sống!

  • Mùa hạn…

    Mùa hạn… (14/08/2016)

    Vũ Thị Huyền Trang | TUOITRE.VN

    Ở xứ này người ta tính tuổi hạn như cách tính tháng tuổi của một đứa trẻ sơ sinh.

  • Cánh thiệp từ Dubi

    Cánh thiệp từ Dubi (08/08/2016)

    Amanda Huynh | TUOITRE.VN

    Hôm nay tôi nhận được một tấm thiệp đặc biệt. Tấm thiệp đến từ Dubi. Dubi chúc tôi những điều hạnh phúc, rằng Dubi luôn nghĩ về tôi với tất cả những thương yêu.

  • Người giả

    Người giả (03/08/2016)

    Phùng Hi | TUOITRE.VN

    Gia đình Nep ba đời độc đinh. Chẳng phải di truyền, mà vì sinh đẻ có kế hoạch!

  • Nón lá ơi!

    Nón lá ơi! (18/07/2016)

    Nguyễn Ngọc Tuyết | THESAIGONTIMES.VN

    Buổi sáng đi bộ ra chợ gần nhà. Trời bỗng đổ ụp cơn mưa thật lớn. Chạy vội vào quán cà phê quen gần đó ngồi nhâm nhi ly cà phê đầu ngày chờ mưa tạnh.

  • Bọn khốn vẫn ở đó

    Bọn khốn vẫn ở đó (10/07/2016)

    Nguyễn Trí | TUOITRE.VN

    Tấp vào nơi vẫn thường đợi để lấy hàng, Dũng gọi ngay cho chủ xe. Rằng tôi đang đợi nghe bạn. Chủ xe rồi rồi ô kê sẽ có mặt lúc chín rưỡi.

  • Những dấu chân mờ xa

    Những dấu chân mờ xa (29/05/2016)

    Lê Thu Thùy | THANHNIEN.VN

    Ký ức như mũi dao, nhất là những khi nhìn vào tấm ảnh trên bàn thờ người chồng đầu quá cố, tôi như thấy một bàn tay vô hình rạch từng nhát giải phẫu những ung nhọt trong lòng mình.

  • Máu ấm

    Máu ấm (29/05/2016)

    Nguyễn Thị Thanh Bình | TUOITRE.VN

    Chưa khuya, đường vắng, gió gào rít những tiếng giận dữ, chạy xe một mình cứ thấy gai gai sau ót.

     

  • Bay

    Bay (22/05/2016)

    Phan Thúy Hà | THANHNIEN.VN

    Bác tôi làm chủ ghi số lô đề. Một lần bị bắt, đi tù cả năm trời. Ra tù bác lại tiếp tục công việc cũ. Khi bác ngồi tù, bố tôi vào thăm nuôi bốn lần. Vậy là tình cảm rồi. Vì nếu bác ở nhà, một năm bố và bác chỉ gặp nhau hai lần là khi đám giỗ ông bà nội.